[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 427: Tình Cảm Thật Sự Là Nâng Đỡ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:54:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em tới khu xâm biến?”
Đây là đầu tiên Tô Dương thấy Ôn Vân Tụ lạnh mặt với .
Ngay khi cô xong, thậm chí cân nhắc thêm, ngay: “Em cần . Em là lãnh chủ, chỉ cần vững phía là .”
Tô Dương: “ hoàng đế cũng . Đây là kết quả suy nghĩ kỹ.”
“Tình thế của Đế Quốc và Quần đảo Nam Dữ khác . Cô để trấn an dân chúng, em cần những chuyện .”
Tô Dương: “ các vì cho , sợ gặp nguy hiểm. thể chuyện tất cả đều liều mạng còn trốn .”
Nghe , n.g.ự.c Ôn Vân Tụ trầm xuống, ngay cả hô hấp cũng nghẹn nửa nhịp.
Tô Dương cũng thu vẻ mặt, giọng dịu xuống.
Cô ? Nơi nguy hiểm như thế, ai .
cô chỉ một thấy dư luận mạng.
Không ai ép họ , chỉ là nỗi hoảng sợ phủ kín khắp nơi, tất cả kỳ vọng đều đè lên vai các Thuần Dưỡng Sư cấp S.
Giống như tờ báo , 【Thuần Dưỡng Sư đưa cánh tay hy vọng 】.
Tô Dương thể sợ, thể mạng, cũng thể với Ôn Vân Tụ.
“Sư tỷ chỉ xem một chút, chúng sâu .”
Tô Dương nắm ngón tay , phát hiện chút nhiệt độ, lạnh quá mức nên bọc trong lòng bàn tay .
“Vì các , cũng sẽ chăm sóc bản thật .”
Trên Thuần Dưỡng Sư chỉ một sinh mạng của chính , còn cả thú nhân. Ai cũng cẩn thận.
“Tình hình nghiêm trọng quá. là lãnh chủ, nhất định phản ứng.”
Tô Dương khẽ cọ lên mu bàn tay .
Sao Ôn Vân Tụ thể . Lời ngăn cản lên tới miệng.
Thậm chí ngay từ khi khu xâm biến cấp sáu xuất hiện, từng nghĩ thể nhờ Thủ Tịch lập tức mang cô , rời xa thế giới , đợi đến khi đủ an mới trở về.
Có chia lìa , quan trọng, an tính mạng của cô mới quan trọng nhất.
“Thủ Tịch ?”
Ôn Vân Tụ lấy điện thoại .
Tô Dương: “Không cần liên lạc, với . Tinh thần thể của vẫn luôn ở chỗ .”
Ngón tay Ôn Vân Tụ dừng , lơ lửng màn hình. Trong mắt thoáng qua chút kinh ngạc: “Hắn đồng ý?”
Tô Dương gật đầu, giọng vui vẻ mà chắc chắn, cố ý xoa dịu bầu khí nặng nề: “ xảy chuyện, đương nhiên đồng ý.”
Thủ Tịch sẽ mặc kệ cô gặp nguy hiểm. Trong lòng Ôn Vân Tụ yên , đường vai căng cứng từ từ thả lỏng.
Tô Dương thấy thái độ còn kiên quyết như liền nhích tới ôm eo.
“Vừa dữ quá.”
Nét mặt vốn trầm lạnh của Ôn Vân Tụ dịu nhiều. Lòng bàn tay đặt lên đỉnh đầu cô, vuốt nhẹ theo mái tóc.
“ cản em chuyện nên .”
Tô Dương nhịp tim định đôi chút của , tiếp lời: “ , chỉ lo cho .”
“ sẽ cùng em, chờ em ở ngoài.” Ôn Vân Tụ siết tay, ôm cô chặt hơn, giọng mang vài phần cho phép từ chối.
“Tuyệt đối mạo hiểm. Chỉ cần chút bất thường là lập tức rút lui về.”
Tô Dương: “Biết mà.”
“Khi nào xuất phát?”
“Ngày mai. Đi cùng hai sư tỷ của .”
Ôn Vân Tụ gì, chỉ ôm cô chặt thêm.
Lúc bắt đầu hối hận. Nếu đây phản bổ nhiều như , cô sẽ trưởng thành nhanh đến thế, cũng cần tiền tuyến?
ngay đó tự phủ nhận.
Dù , vẫn sẽ trao sức mạnh cho cô. Tình cảm thật sự là nâng đỡ, hạn chế.
-
Còn tới ngày hôm xuất phát, ngay tối đó Sở Toàn cập nhật cấp bậc.
Cấp S.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-427-tinh-cam-that-su-la-nang-do.html.]
Hoàng đế hiểu, lập nhóm gửi video tới: “Cô lên từ lúc nào?”
Đều là cấp A, Sở Toàn lén chạy từ bao giờ.
Sở Toàn mãi mới nhận, trông cũng chẳng nhiều: “Hai năm lên .”
Hoàng đế nở nụ lịch sự: “Giấu ?”
Sở Toàn: “Có gì mà với cô.”
Rất , hôm nay cũng chút tình đồng môn nào.
Thú nhân cấp 3S của Sở Toàn trở về liền ở bên cạnh bà, cũng xuất hiện trong khung hình.
Là một thú nhân trông u ám, đến London chắc và Kiến Nguyệt u sầu bằng.
Mỗi khi lướt mắt sang, Tô Dương luôn lo sẽ hại . Thật sự là gương mặt trông chẳng giống .
Tính cả hai mới lên là Tô Dương và Sở Toàn, Thuần Dưỡng Sư cấp A trở lên vẫn thể đếm một bàn tay.
Sở Toàn khinh thường liếc hoàng đế: “Sư tỷ, cô .”
Hoàng đế: “ ?”
Nói xong câu đó, bà cúp máy ngay. Chẳng bao lâu gửi tới một chứng nhận chính thức.
Tô Dương bấm xem, gửi tin nhắn thoại: “… Vậy bà cũng là cấp S?”
Hoàng đế ha ha hai tiếng: “Không giấu, bận quá thôi. Đều tại tên Sở Toàn , đơn thuần đề phòng đấy. cấp nào, bà cấp đó, cũng chẳng cái tật thích ganh đua từ …”
Sở Toàn: “Ai ganh đua với cô.”
“Chính là cô, đồ bắt chước.”
Hai sư tỷ cãi trong nhóm. Tô Dương lặng lẽ tắt điện thoại.
Hóa ai cũng giấu một lá bài.
Vậy mỗi cô kịp thời chứng nhận là gì?
Là cô thành thật?
May mà khác khen cô thăng cấp thuận lợi, cô đều cố ý thật cũng khó, coi như vẫn một chút mưu tính, nhỉ?
Tô Dương: Hôm nay cũng là một ngày nhớ cố vấn trí tuệ.
-
Cãi cả đêm, Tô Dương tưởng hôm gặp mặt cuối cùng sẽ yên, ai ngờ chạm mặt bắt đầu châm chọc .
Thú nhân hai bên một lời, trông quen.
Tô Dương dẫn thú nhân của lên xe, thở dài một : “Tai cuối cùng cũng yên tĩnh.”
Thú nhân thể đến quá gần, đều chờ trong 【khu quan sát】 khoanh quanh khu xâm biến.
Tô Dương cảnh cáo bọn họ lén theo. Trước khi còn kiểm tra cuối, xác định ai lậu, cùng hai sư tỷ bước khu xâm biến cấp sáu.
Ống kính phát trực tiếp nhắm bóng lưng họ. Người dân canh ngoài hiện trường đều nín thở.
Các thú nhân chẳng còn tâm trạng để ý mâu thuẫn va chạm ngày thường. Khi thấy bóng Thuần Dưỡng Sư nữa, tất cả đều nhắm mắt cảm nhận dấu ấn.
Con nhện lăn trong bình, gây tiếng động chói tai; Ân Thố xổm bên cạnh thần kinh c.ắ.n móng tay, mắt rời; đầu, bướm đen gần như hòa bầu trời âm u.
Cả khu quan sát yên tĩnh đến đáng sợ.
Tạ Lợi liên tục đầu đuôi : “Tô Dương sẽ , đuôi của đều cho cô .”
Ôn Vân Tụ sắc mặt trầm lạnh: “Lâm Tốc, dự báo.”
Lâm Tốc từ lâu, ừ một tiếng qua mũi.
Lần mất nhiều thời gian, nhanh hơn bọn họ tưởng. Lâm Tốc mở mắt, thở một dài nén lâu.
Đệ Tam Tịch sốt ruột: “Thế nào, mau .”
Lâm Tốc: “Không , cô sắp .”
Không là .
Tô Dương cũng sợ đó, vẫy tay báo bình an với thú nhân tiếp tục chuyện với các sư tỷ.
Sở Toàn : “Cấp S thể thanh tẩy. đóng quân lâu dài ở đây.”
Hoàng đế hỏi Tô Dương: “Có thấy lây nhiễm ?”
Tô Dương tự kiểm tra .
Thuần Dưỡng Sư cấp S trong thời gian ngắn sẽ ô nhiễm, còn thể thanh tẩy hiệu quả. Đây coi như tin nhất gần đây.