[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 425: Không Nhận Ra Tôi Nữa À?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ngơ ngác đầu .

 

Mái tóc bạc trắng như tuyết như sương mềm mại rũ xuống, ở khóe mắt cùng hai nốt ruồi nhỏ nhạt màu. Dưới hàng mi trắng trong như tuyết, màu mắt thuần một sắc nhạt, ngay cả đường cằm, đường cong sống mũi và hình dáng đôi môi cũng chẳng sai một li.

 

“Dương Dương, là .”

 

Cảm giác ấm áp kép bao bọc lấy Tô Dương, giữ cô chặt ở chính giữa.

 

Tô Dương ngơ ngác.

 

Bởi cô chợt nhận cơ thể giống quá mức.

 

phân biệt nổi.

 

“Không nhận nữa ?”

 

Người phía siết cánh tay, nghiêng đúng cùng một góc hôn nhẹ lên má còn của cô.

 

Hai giống hệt trái . Tát Tuyết kìm nữa, vẻ mặt Dương Dương lúc đáng yêu quá!

 

Hắn giả em trai nữa. Đôi mắt ướt át đầy hình bóng Tô Dương, nhiệt tình ôm chầm lấy Tô Dương, sức cọ má cô, mái đầu bạc cọ đến mức Tô Dương bật .

 

“Dương Dương Dương Dương! nhớ em quá!”

 

Vưu Tuyết phía trai một cái.

 

Người đề nghị trêu Tô Dương là , lộ tẩy đầu tiên cũng là .

 

quen với tác phong trai, Vưu Tuyết nắm ngón tay cô: “Bị dọa ?”

 

Cậu giải thích: “ ngoài xử lý công việc, nhưng ngờ Thủ Tịch cũng thả .”

 

Nói tới đây khựng .

 

Cậu giấu suy đoán rằng lẽ vì trai ngày nào cũng đến mức Thủ Tịch phiền.

 

thời gian ngoài ngắn. Trừ thời gian đường, chỉ ba ngày nghỉ.”

 

Nghe , Tô Dương lập tức ôm chặt Tát Tuyết buông. Bao nhiêu tủi và nhớ nhung dồn nén quá lâu của Tát Tuyết vỡ òa, hai tay siết chặt eo cô như sợ buông cô sẽ chạy mất.

 

Đã quá lâu ôm cô chắc chắn như thế.

 

Hốc mắt Tát Tuyết đỏ lên, liên tục rúc sâu hõm cổ cô, má hết đến khác áp lên làn da ấm nóng.

 

“Dương Dương, thật sự nhớ em, nhớ em lắm…”

 

Giọng khàn mềm, mang theo tiếng nghẹn ngào, dính sát bên tai cô thì thầm.

 

Tô Dương mà lòng mềm xót, ôm đầu ch.ó lớn sức xoa, còn hôn liên tiếp lên mặt mấy cái!

 

quên Vưu Tuyết, đầu , giật vì ánh nước nơi khóe mắt Vưu Tuyết.

 

Vưu Tuyết lau giọt lệ ở đuôi mắt, nhắc trai: “Bình tĩnh.”

 

Rồi với Tô Dương: “Cảm ứng giữa chúng quá mạnh, sẽ ảnh hưởng lẫn .”

 

Bản sẽ .

 

Nói thì , nhưng vẫn Tô Dương y hệt, ôm đầu hôn mạnh mấy cái. Chú ch.ó nhỏ tính cách kín đáo, nhớ cũng thích thẳng.

 

Vưu Tuyết khom , sửa mái tóc vò rối, má cũng cô xoa đỏ.

 

khóe môi khẽ cong lên.

 

-

 

Tát Tuyết trở về dính lấy Tô Dương từng bước rời, ngay cả cô vệ sinh cũng theo.

 

Tô Dương bồn cầu, xổm mặt với vẻ vô tội.

 

Tô Dương tắm, lon ton chen cửa: “Dương Dương, tắm cùng em!”

 

Tô Dương chiều , ngầm cho phép tắm, nếu khóa cửa từ .

 

Thấy Tát Tuyết cũng , cô dứt khoát mở cửa gọi ngoài: “Vưu Tuyết, tắm ?”

 

Thân hình Vưu Tuyết khựng , tháo chiếc kính đang định đeo, đẩy cửa bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-425-khong-nhan-ra-toi-nua-a.html.]

 

Trước đây hai em chỉ thể luân phiên, bây giờ cuối cùng cũng thể cùng tồn tại. Không cần mượn mắt để nữa, thể cùng ôm cô.

 

 

Ở phía bên , còn tiếng ch.ó tru suốt đêm, tai Thủ Tịch yên tĩnh hơn nhiều.

 

Người cá yêu cầu cao đối với âm thanh. Tiếng hát bình thường trong tai cũng là ô nhiễm tiếng ồn, huống hồ kiểu sủa loạn thành điệu .

 

Trong sân chỉ còn hai thú nhân, đủ yên tĩnh.

 

Thủ Tịch vị trí bảy tấc của con rắn.

 

Mũi đao ban đầu nhắm chỗ .

 

đó một dấu đầu cừu.

 

Thủ Tịch dời tay sang chỗ khác.

 

Độ khó thăng cấp của con rắn vượt xa dự liệu. Bị thương là tự lành, Thủ Tịch thể xuống tay chỗ bảy tấc, nhất thời hai bên giằng co.

 

-

 

Xa một thời gian còn hơn tân hôn, mà tân hôn chỉ ba ngày. Đến lúc Tát Tuyết , gần như sắp .

 

Hắn nắm tay Tô Dương, nước mắt , suýt nữa buột miệng kiểu vô dụng như “ nữa”.

 

May mà Vưu Tuyết lén véo trai một cái, đau đến mức nước mắt càng dâng, nghẹn ngào :

 

“Dương Dương, đây…”

 

Chó lớn ủ rũ, ba bước đầu một , “gâu” một tiếng chạy ngược về: “Dương Dương, lấy cho một bộ quần áo của em .”

 

Tô Dương cởi áo khoác. Tát Tuyết lập tức ôm như báu vật. Tô Dương bảo chờ chút, lấy thêm mấy bộ: “Cái cho Vưu Tuyết, cái cho Dạ Quang. Tát Tuyết, giúp mang cho .”

 

Còn nữa, Sơn Lam Tễ cần .

 

Tô Dương do dự lâu đưa một sợi dây buộc tóc: “Cậu hỏi . Nếu cần thì tự giữ.”

 

Tát Tuyết : “Được. Bạn học Sơn Lam chắc sẽ cần .”

 

Hắn chút tư tâm, tự giữ , nỡ đưa cho khác.

 

Trở về chỗ đó, con rắn chẳng hình dạng gì: “Cậu quần áo của Dương Dương ?”

 

Con rắn đang hấp hối lập tức bật dậy: “Xì!”

 

Móng tay bấu xuống đất, mu bàn tay gồng mạnh, từng đường gân xanh cuồn cuộn nổi làn da tái nhợt, sức lực dữ dội gần như dữ tợn.

 

Dạ Quang ngẩng đầu. Vảy xanh nhạt bẩn thỉu, còn sáng rực như thường ngày: “Đưa… !”

 

Tát Tuyết chỉ thể lưu luyến đưa cho . Con rắn chui quần áo cuộn tròn bất động.

 

Sợi dây buộc tóc Tát Tuyết cầm trong tay, tìm chim.

 

“Cậu còn sống ?”

 

Hình như còn thở, lâu nhúc nhích.

 

Tát Tuyết thương cảm đầu bạn học Sơn Lam. Ban đầu còn định lén giữ dây buộc tóc của Dương Dương, giờ thở dài, cúi đặt bên cạnh bạn học Sơn Lam, coi như đồ chôn cùng.

 

“Bạn học Sơn Lam, lên đường bình an.”

 

Chó lớn vô cùng thiện lương thành kính chúc phúc, còn nhổ hai nắm cỏ đặt xuống.

 

Vừa định lên, bạn học Sơn Lam bỗng co giật như xác c.h.ế.t sống .

 

Tát Tuyết giật : “Cậu c.h.ế.t ?”

 

Chưa c.h.ế.t cũng .

 

Tát Tuyết thở phào, cầm bình nước phun thêm chút nước cho bạn học Sơn Lam.

 

Dây buộc tóc đặt xuống, ngại lấy . Hắn ôm quần áo Tô Dương hít sâu một .

 

Hắn nhất định nhanh chóng thăng cấp, sớm trở về ở bên Dương Dương!

 

 

Loading...