[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 423: Để Tôi Giúp Chị Thư Giãn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây thú thế tiến hành nhiều nghiên cứu về khu xâm biến. Tô Dương nhớ rõ, trong khóa học cô từng học ghi rõ ảnh hưởng của động đất đối với xâm biến.

 

Động đất thể khiến xâm biến ở tầng sâu lòng đất rò rỉ, đẩy nhanh ô nhiễm khu vực lân cận.

 

“Tô Dương.”

 

Phía vang lên giọng quen thuộc. Tô Dương đầu, thấy một đội đang vội vã chạy tới.

 

Thoạt nhận bọc kín trong đồ tác chiến là ai, mãi đến khi Minh Văn Tâm chủ động lên tiếng:

 

“Sao ở đây?”

 

Không thời gian nhiều, Minh Văn Tâm dẫn theo một nhóm thú nhân : “Mau rời khỏi đây, chỗ thể ở lâu, giáo viên sắp tới .”

 

“Cậu đến sơ tán đám đông ?”

 

Tô Dương từ lưng thú nhân nhảy xuống, : “Người của sơ tán xong, đang tới nơi trú ẩn gần nhất. Ở đây còn nào khác.”

 

Minh Văn Tâm quả thật thấy sống sót nào khác. Cô vốn sợ tới muộn xảy chuyện ngoài ý , ngờ Tô Dương bảo xử lý thỏa hết .

 

Bờ vai cô thả lỏng: “Vậy thì , chúng cũng mau thôi.”

 

Hai đội rời xa khu chấn động. Trên đường, Minh Văn Tâm : “ xem cuộc thi của . Tô Dương, bây giờ là Thuần Dưỡng Sư cấp A ?”

 

“Ừ. Còn ?”

 

“Cấp B, năm nay chắc hy vọng lên cấp A.”

 

Tốc độ cũng nhanh, nhưng vẫn bằng cô. Giọng Minh Văn Tâm khó tránh khỏi phức tạp.

 

Ai ngờ tân sinh viên ban đầu chẳng hiểu gì trưởng thành nhanh đến .

 

còn lấy tư cách tham gia 【Ngọn Cờ Vĩnh Hằng】, Tô Dương trở thành quán quân kỳ , phận cũng chuyển thẳng thành Lãnh Chủ Quần đảo Nam Dữ.

 

Minh Văn Tâm mím môi. Thú nhân của cô vỗ vai an ủi.

 

Tô Dương quan sát tình hình ven đường, đáp lời Minh Văn Tâm hỏi: “Cậu đang thực chiến ?”

 

, giáo viên bảo ngoài rèn luyện.”

 

“Giáo viên của vẫn là Sở Toàn?”

 

“Ừ, lát nữa bà sẽ tới.”

 

Vừa xong, Sở Toàn tới. Băng gạc bà cuối cùng cũng tháo hết, lưng thú nhân lao nhanh giữa các Thuần Dưỡng Sư.

 

Hai bên gặp liền dừng . Sở Toàn ghìm thú nhân, với Minh Văn Tâm: “Dẫn của cô rời xa.”

 

Bà vẫn dán mắt khu xâm biến phía xa, ánh cuồng nhiệt.

 

Minh Văn Tâm ngoan ngoãn đáp lời, hiệu Tô Dương cùng rời .

 

Tô Dương nhúc nhích: “Cậu , cùng bà qua xem.”

 

Sở Toàn đầu: “Cô xem cái gì, cô cũng .”

 

Minh Văn Tâm kính sợ vị giáo viên , lập tức định kéo Tô Dương.

 

Tô Dương tránh , giơ điện thoại lên: “Giáo viên bảo trông chừng bà, cho bà kích động lao . Sư tỷ.”

 

Hai chữ “sư tỷ” cô nhấn nặng. Mắt Minh Văn Tâm trợn tròn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-423-de-toi-giup-chi-thu-gian.html.]

 

Sở Toàn thấy tin nhắn của Dì Quỳnh, hừ một tiếng: “ sẽ bảo vệ cô .”

 

Tô Dương: “Bà bảo vệ bản là đủ.”

 

Đi về phía đó dám mang theo thú nhân nữa. Cô và Sở Toàn cách mấy mét cùng bộ. Tô Dương nhanh, còn bay , thấy Sở Toàn vẫn di chuyển đất thì bay ngược về hỏi:

 

“Sư tỷ bà chậm thế, đừng qua đó xem nữa. Tình hình đại khái đều .”

 

Sở Toàn mặt tái nhợt, thở hổn hển, chẳng còn sức tranh cãi với cô: “Không , xem.”

 

Tô Dương: “Bà đúng là bướng thật.”

 

Cô túm cổ áo sư tỷ, kéo bà nhấc cả hai chân khỏi đất vất vả bay về phía đó.

 

Sở Toàn cổ áo siết cổ, còn đáng ghét : “Sư tỷ, bà nặng, bay nổi.”

 

Minh Văn Tâm từ xa bóng hai xiêu xiêu vẹo vẹo: “…”

 

Bây giờ cô hỏi Tô Dương, gọi giáo viên của là gì cơ?!

 

Nếu Tô Dương là sư của Sở Toàn, chẳng vai vế của cô còn thấp hơn một bậc nữa ?

 

Sở Toàn cuối cùng cũng thả xuống, rảnh tính toán chuyện , chỉ chăm chăm khu xâm biến.

 

Tô Dương: “ thật sự hiểu tại bà cuồng nhiệt với chuyện đến thế.”

 

Tiện thể giữ bà phòng bà chạy : “Bà cần mạng nữa ?”

 

Sở Toàn: “Cô cái gì. Khu xâm biến chính là cơ hội để lưu danh sử sách. Nghĩ mà xem, bài toán khó của cả thế kỷ giải quyết, đời dựng bia tạc tượng cho , ca tụng công đức của … Thành tựu mấy đời hoàng đế cũng đạt nổi.”

 

“Bà c.h.ế.t thì cần những danh tiếng gì?”

 

Sở Toàn: “Dù c.h.ế.t cũng vui lòng , ?”

 

Không hợp lời thì nửa câu cũng thừa. Bà đầu tiếp tục nghiên cứu.

 

Tô Dương khe nứt mặt đất, nơi đó đang phun từng luồng khí lạnh cuồn cuộn. Vết sẹo xâm biến nhanh chóng leo lan, cô tiện tay thanh tẩy luôn.

 

“Danh tiếng thể khiến c.h.ế.t sống . Vẫn là sống hơn.”

 

Cô xách sư tỷ trở về. Hiệp hội Thuần Dưỡng Sư vì trận động đất bất ngờ mà mở một cuộc họp gay gắt, Tô Dương mời tham dự.

 

Cuộc họp nặng nề nghiêm túc kéo dài gần ba giờ. Thể chất Tô Dương nên , những yếu hơn bắt đầu lén dịch mông.

 

Dì Quỳnh tuyên bố tạm giải tán. Trên đường về Tô Dương thở một thật dài, vẫn nghĩ giải quyết những vấn đề thế nào.

 

Đương nhiên nhất thời tìm đáp án. Hoàng đế còn khuyên cô: “Thả lỏng chút, giữ tâm lý định. Đi tìm hậu cung của cô điều hòa thể xác tinh thần .”

 

Tô Dương dở dở . Về khách sạn đẩy cửa phòng , bên trong tối om.

 

Người còn trở thành hậu cung của cô kéo dài giọng: “Chị.”

 

“Để giúp chị thư giãn.”

 

đ.á.n.h dấu, dùng đủ cách.

 

Đôi mắt xinh của thiếu niên cố mở tròn vô hại đáng yêu, đưa mặt tới lấy lòng. Ngón tay Tô Dương lướt qua lúm đồng tiền, chạm đôi môi ẩm nóng, răng nanh sắc nhọn cọ đầu ngón tay.

 

Cô xuýt một tiếng. Zero nắm tay cô đưa miệng .

 

 

Loading...