[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 422: Liên Hôn Bị Từ Chối
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân phục tác chiến kéo bung cổ áo, đôi bốt quân đội nặng nề giẫm những tiếng bước chân trầm gấp. Quy trở về khi lấy m.á.u cho Tháp Liên, thẳng văn phòng thống lĩnh.
Á đang việc, ngẩng đầu, em trai tới lui mặt.
“Nếu rảnh đến mức việc thì khai hoang .”
Quy thô bạo giật bung thêm mấy nút khóa quân sự đang bó quanh cổ, chống tay lên bàn việc: “Email vẫn trả lời ?!”
“Cô ý gì, coi thường ?”
Chuyện liên hôn là kết quả do tầng lớp cấp cao Liên Bang cùng bàn bạc. Kết giao với Quần đảo Nam Dữ cấp bách đến mức thể trì hoãn, ứng viên sàng lọc hai vòng, cuối cùng ai đề xuất để nguyên soái .
Vốn tưởng sẽ nguyên soái đ.á.n.h cho một trận, ngờ vị nguyên soái xưa nay nóng nảy chỉ hừ nặng một tiếng, thì khó chịu nhưng cũng thẳng thừng từ chối.
Phía họ chọn ứng viên thích hợp gửi yêu cầu hòa đàm tới Quần đảo Nam Dữ, thiết lập quan hệ hợp tác hữu nghị lâu dài.
email gửi mấy tiếng vẫn hồi âm.
Thấy bước chân Quy càng lúc càng gấp, Á lên tiếng: “Có .”
Nếp nhăn giữa mày Quy giãn : “Để xem.”
Ghé một cái, mặt lập tức đen sì.
【Thư hồi đáp chính thức của Lãnh Chủ Quần đảo Nam Dữ Tô Dương gửi Bộ Quân Sự Liên Bang:
Xin cảm ơn quý phương cân nhắc nhiều mặt và gửi đề nghị thiết lập quan hệ liên hôn tới phía chúng . Hội nghị của chúng nghiên cứu kỹ nội dung văn kiện và vô cùng cảm kích thành ý của Liên Bang trong việc tăng cường hợp tác với quần đảo, cùng chống tai họa xâm biến.
Tuy nhiên, bộ nghi thức kết duyên giữa lãnh chủ và các thú nhân trướng hiện sắp xếp, mắt còn dư địa để tiến hành thêm liên hôn xuyên khu vực. Việc thật sự khó thể đáp ứng, mong quý phương thông cảm…】
Bị từ chối !
Hắn đường đường là nguyên soái Liên Bang cấp 3S, chủ động yêu cầu liên hôn mà đối phương từ chối!
-
Gần đây Tô Dương từ chối nhiều.
Từ khi cô giành thành tích ở 【Ngọn Cờ Vĩnh Hằng】 và bắt đầu nổi danh, vô thú nhân liên hệ mong cô đ.á.n.h dấu. Ai cản đều các thú nhân của cô chặn , thỉnh thoảng mới vài chui lọt khe hở tìm tới chính cô.
Sự yêu thích cuồng nhiệt của các thú nhân khiến Tô Dương bắt đầu chịu nổi. Bây giờ cô còn chẳng dám đăng trạng thái, tùy tiện đăng gì cũng chia sẻ hàng loạt. Lần bức ảnh Côn Bằng còn leo hot search.
Tô Dương cũng chẳng hiểu gì đáng lên hot search bàn tán. Côn Bằng quá lớn, cô chỉ chụp nửa con mắt cá, thật thoáng qua còn quái dị.
Cô để chuyện từ chối yêu tinh bò yak trong lòng, đang thống kê sắp xếp tài sản riêng của .
Những thứ tách khỏi doanh thu của quần đảo. Sau cô định giao tiền cho chuyên trách quản lý.
Đệ Nhị Tịch ở bên cạnh bưng rót nước. Sau một đêm, càng giới hạn với Tô Dương, Tô Dương trèo lên đầu tác oai tác quái cũng .
“Đã nghĩ xong đặt dấu ấn ở ?”
Hiện giờ cổ, gáy, ngực, vị trí bảy tấc, bụng , bên eo, đầu lưỡi. Tô Dương gần như đóng hình đầu cừu khắp nơi. Không Đệ Nhị Tịch ở nên cô bảo nghĩ .
Nhân lúc Đệ Nhị Tịch suy nghĩ, cô cúi đầu tiếp tục luận văn.
Viết sửa, tiện thể lật xem các bài mẫu xuất sắc. Đến trưa ăn cơm nghỉ ngơi, Đệ Nhị Tịch cuối cùng cũng nghĩ vị trí .
“Ở bên trong túi nuôi con của , ?”
Tô Dương chẳng bất ngờ chút nào, chạy tìm Lâm Tốc: “ cược thắng , đưa tiền đây.”
Lâm Tốc đưa: “ cũng thắng.”
Ngay ngày động phòng với Lâm Tốc, hỏi cược vị trí Đệ Nhị Tịch chọn để đ.á.n.h dấu . Hai đều nhất trí cho rằng sẽ ở trong túi nuôi con, chẳng ai thua cả.
Tô Dương chạy tới đòi tiền chỉ là nghịch một chút. Trên Lâm Tốc một xu cũng , ngay cả đồng xu lẻ cũng móc .
Tô Dương sờ một lượt hai túi trống của , hừ: “May mà bây giờ là thú nhân của , ăn cơm cũng chẳng cần tiền.”
Còn tiền giao , vì bọn họ đều tiền thì Tô Dương .
Lâm Tốc: “Vâng, .”
Hắn cố tình chọc cô: “Cảm ơn Vua Sừng Cừu.”
Lâm Tốc tóm cô là cho , Tô Dương phịch xuống bên cạnh .
Lâm Tốc dậy: “Em ăn gì, lấy.”
Tô Dương cần, bẻ đôi đũa kéo chậu cơm của báo tuyết gần một chút: “ ăn ké của là đủ.”
Cô cụng đầu với báo tuyết, một miếng một miếng ăn xong bữa. Tô Dương lau miệng dậy: “Hai hôm nữa chúng ngoài một chuyến, hết chỉ tiêu khai hoang năm nay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-422-lien-hon-bi-tu-choi.html.]
Đánh dấu Đệ Nhị Tịch xong thì xuất phát. Khai hoang và về quần đảo xử lý công vụ luân phiên, như cũng quá mệt.
Mỗi ngày đều thú nhân phản bổ, tinh thần lực tăng định. Đến khi phát hiện chạm bình cảnh, cô chợt nhận ngờ trôi qua hơn nửa năm.
“Thời gian trôi nhanh thật. Nâng thêm một cấp nữa là lên cấp S nhỉ? Chẳng còn cao hơn cấp của hoàng đế ?”
Lại một ngoài khai hoang.
Ban đêm nghỉ trong lều.
Tô Dương vô thức giơ tay đếm: “ lên cấp nhanh thật đấy, hơn nữa chẳng bao lâu nữa các cũng nghiệp nghĩa vụ .”
Sinh viên nghiệp học viện Đế Quốc đều bắt buộc nghĩa vụ quân sự hoặc công việc khác trong ba năm, ba năm mới thể khôi phục tự do.
“ lâu như , Thủ Tịch bọn họ vẫn trở về.”
Mỗi gọi điện đều vẫn còn sống. Tô Dương gửi video qua cũng thấy: Tát Tuyết vẫn đang thích nghi với cơ thể mới, Vưu Tuyết thăng cấp, Dạ Quang sống còn gì luyến tiếc. Không thấy ở , Thủ Tịch cũng chỉ .
Sợi chỉ đỏ cổ tay im lìm lâu phản ứng. Nếu họ còn trở về, tiếp theo cô đ.á.n.h dấu sẽ là nhện mất.
Một con thỏ nhảy lên giường, báo cáo tình hình: “Miên Miên, chúng ở gần khu xâm biến cấp sáu đó. qua xem.”
“Không .”
Tô Dương đè lòng hiếu kỳ quá mức của xuống. lúc rời ngang qua, chính cô bất giác sang bên đó.
Khu xâm biến phong tỏa im ắng bóng . Vì thanh tẩy thứ ba mãi triển khai, nơi phong tỏa diện phạm vi lớn. Tô Dương cũng chỉ thể từ xa địa hình lởm chởm, một ngọn cỏ, cực kỳ hoang vu.
Cô gần đó, trong đầu lóe lên hình ảnh tiên tri ngày hôm .
【 】
Chữ cuối cùng kịp thốt tan giữa khí, nuốt ngược xuống cổ họng.
“Miên Miên, chúng chạy mau chạy mau.”
Ân Thố còn tới xem đẩy cô về phía : “Chúng tránh chỗ thật xa, Miên Miên đừng gần.”
Tô Dương hồn: “Yên tâm , Thuần Dưỡng Sư cấp cao khó lây nhiễm.”
Rời khỏi khu xâm biến.
Đến thành phố, Tô Dương tìm một nhà hàng ăn một bữa thật lớn, bởi cô cảm ứng Tát Tuyết và Vưu Tuyết thăng cấp.
Dấu ấn của hai em ch.ó Vưu Tuyết. Sau khi cơ thể tách , cơ thể mới tự động nổi lên một dấu ấn giống hệt, cũng thể Tô Dương điều khiển.
Cô cách một xa chúc mừng họ.
Nâng đồ uống lên nhấp một ngụm: “Mong đến ngày họ trở về quá.”
Đệ Tam Tịch định cụng ly với Thê Chủ thì động tác chợt dừng. Tất cả thú nhân đồng thời khựng , Cửu Phương Túc Giới cúi xuống ngửi mặt đất.
“Động đất.”
Ngay khi lời dứt, mắt Tô Dương lóe qua cảnh nhà cửa sụp đổ. Cô và các thú nhân đồng loạt bật dậy, suýt hất tung bàn ghế.
“Chạy mau!”
Tô Dương thú nhân vác lên vai chạy ngoài. Trong lúc xóc nảy, cô lấy điện thoại : “Động đất , nghiêm trọng. Chuyện đảo ông sắp xếp .”
Giọng Đệ Nhị Tịch đang ở quần đảo trở nên nghiêm nghị: “Được, con cần lo.”
【Thông báo khẩn cấp, cảnh báo động đất đỏ cấp một! Chấn tâm ở tầng đá ngầm phía tây, dự kiến cường độ cấp 7, còn ba phút đếm ngược sơ tán!】
Tất cả kênh đang phát sóng lập tức cắt, chuyển thành cảnh báo đỏ chói mắt. Những còn ở trong nhà tranh thủ thời gian rút ngoài.
Chưa chờ đếm ngược kết thúc, một tiếng nổ ùng ùng trầm nặng vang lên từ sâu lòng đất. Mặt đất liên tục dập dềnh rung chuyển, tường nhà sụp xuống.
Mặt đất nứt từng khe sâu thấy đáy. Các thú nhân nhảy tránh tới khu vực an .
Đất rung núi chuyển, bụi mù đầy trời. Vì khu vực gần khu xâm biến nên chỉ một thành phố nhỏ, kiến trúc thưa thớt, ngoài một công trình đổ sập thì gây thương vong.
Đệ Nhị Tịch lập tức gọi điện báo bình an: “Con ? Quần đảo việc gì, bên cảm nhận động đất.”
Trận động đất chỉ xảy quanh khu vực , lan quá xa.
Thế nhưng Tô Dương đột ngột về khu xâm biến cấp sáu.
Nơi đó cách chấn tâm tới một nghìn mét.
Không kịp nghĩ nhiều, cô lập tức : “Bảo tất cả rời khỏi đây, tới nơi trú ẩn ở thành phố kế tiếp. Lâm Tốc, dẫn sơ tán.”