[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 421: Đề Nghị Liên Hôn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba ngày nghi thức liên tiếp đều diễn suôn sẻ, cả quần đảo tổ chức linh đình, vui chơi suốt đêm.

 

Tô Dương phát hiện nhược điểm của việc tổ chức liên tiếp thế .

 

Đó là cô thời gian nghỉ ngơi.

 

Ngày đầu tiên, cách Lâm Tốc ăn mặc, cô phì . Tuy trang điểm mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ, nhưng bộ đồ khoác lên kiểu gì cũng thấy kỳ lạ.

 

Cười xong Lâm Tốc giữ cù, cù một hồi hôn , cả đêm ngủ.

 

Ngày thứ hai, cô kinh ngạc cách ăn mặc của Đệ Tam Tịch, vẻ mê hồn đoạt phách của Tiểu Tam mê đến mức thức trắng một đêm.

 

Đệ Tam Tịch dốc hết vốn liếng, ôm ý định oai với Đệ Nhị Tịch, cứ thế giữ chặt Tô Dương .

 

Hai chân quấn lấy lâu chịu buông. Cứ duy trì cả đêm như , dù khả năng tự lành mạnh đến cũng theo kịp, huống hồ Dạ Quang còn ở bên.

 

Tô Dương cảm thấy như hai quả thận vét sạch, đến lúc đối diện Đệ Nhị Tịch cũng bắt đầu thấy còn sức ứng phó.

 

Sau khi thành nghi thức cuối cùng , Tô Dương trở về phòng ngủ, đến lúc vén khăn che mặt của Đệ Nhị Tịch.

 

Bắp chân cô bây giờ vẫn còn run. Dù cách một lớp khăn, Đệ Nhị Tịch cũng đôi chút, quan tâm hỏi: “Có con khó chịu ở ?”

 

Tô Dương , tận chức tận trách thành bước cuối cùng.

 

Khăn che mặt vén lên, để lộ gương mặt dịu dàng của Đệ Nhị Tịch.

 

Hắn cũng trang điểm, mang vẻ thanh thoát như đóa sen nhô khỏi mặt nước. Tô Dương khỏi nhớ đầu tiên gặp .

 

Eo nhỏ chân dài, n.g.ự.c nở, là mỹ nhân hiếm .

 

Qua ánh mắt cô, Đệ Nhị Tịch cũng nhớ chuyện , mỉm nắm tay Tô Dương, dẫn tới ấn lên yết hầu của . Nơi đó một dải lụa trắng buộc hờ che kín.

 

Tô Dương hiểu ý: “Muốn tháo ?”

 

Cởi để lộ yết hầu đang khẽ chuyển động, cô tiện tay đặt dải lụa mảnh sang bên. khi , cô thấy làn da Đệ Nhị Tịch mờ như sương nhẹ dâng lên, đường nét từng chút một nhòe phai mất.

 

Hắn men theo ánh mắt Tô Dương cũng nhận biến đổi cơ thể , áy náy hỏi: “Làm con sợ ?”

 

Người trong suốt dọa Tô Dương, chỉ khiến cô nhớ tới vài trò kỳ quái.

 

“Ừm… .” Đã mật với ba nhỏ bao nhiêu , Tô Dương uống một ngụm nước nhuận họng xuống bên cạnh .

 

Da thịt trở nên trong suốt nhưng vẫn thể chạm và sờ thấy, cảm giác khi chạm chân thực, ấm áp, chỉ là mắt thường thấy.

 

Tô Dương theo cánh tay sờ lên , bàn tay luồn trong tay áo .

 

Đệ Nhị Tịch khẽ run lên.

 

Chuyện khác với .

 

Bây giờ, khi cử hành nghi thức, cũng là thú nhân của đứa trẻ .

 

Hàng mi vốn cong lên vì khẽ rũ xuống, đường nét bờ vai trong suốt dịch về phía cô, chủ động tựa nửa sang để cô tiện tay động chân.

 

Tay Đệ Nhị Tịch cũng đặt lên đầu gối cô, giọng mềm nhẹ: “Hôm nay chân khó chịu ? Á phụ xoa cho con nhé?”

 

Tô Dương hiểu rốt cuộc từng bọn họ sở thích gì, bèn ném câu hỏi tương tự cho Đệ Nhị Tịch: “Đã thế mà còn gọi là á phụ ?”

 

Đệ Nhị Tịch trìu mến hôn lên trán cô: “Dù thế nào, con mãi mãi vẫn là đứa trẻ yêu nhất.”

 

Tô Dương tôn trọng sở thích của bọn họ, thích gọi thì gọi .

 

Chân cô Đệ Nhị Tịch bóp vài cái dễ chịu hơn nhiều, Đệ Nhị Tịch nhắc tới chuyện ngâm suối nước nóng.

 

Tô Dương: “Là cái suối nước nóng ngâm cùng Cửu Phương Túc Giới, đó ông chạy cắt ngang ?”

 

Đệ Nhị Tịch bật : “Cũng cần thêm tiền tố dài đến .”

 

Rồi gật đầu: “Chính là chỗ đó.”

 

Tô Dương uyển chuyển : “Suối nước nóng công cộng, thế lắm ?”

 

Đệ Nhị Tịch : “Không công cộng, là tài sản riêng của con.”

 

Đổi một nơi cũng cảm giác mới mẻ. Nghe Tô Dương cần cân nhắc nhiều, hai vui vẻ tới hiện trường cũ.

 

Suối nước nóng và căn nhà nhỏ bên cạnh vẫn còn. Lần xung quanh quây kín, còn ghi rõ cấm qua , hiển nhiên Đệ Nhị Tịch sợ quấy rầy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-421-de-nghi-lien-hon.html.]

 

Tô Dương chẳng khách sáo, cởi quần áo xuống ngâm . Đệ Nhị Tịch lấy đồ.

 

Cô thỏa mãn thở dài trong nước, còn bơi một vòng.

 

Giữa làn nước mờ mịt, lụa trắng Đệ Nhị Tịch thấm ướt, dính sát cơ thể.

 

Hắn cầm dụng cụ từ xa tới. Lớp lụa trắng dường như mỏng hơn , thấp thoáng hiện đường nét cơ n.g.ự.c đầy đặn, mượt mà, xen giữa là một điểm hồng nhạt.

 

Thế nhưng dường như chẳng hề nhận , khóe môi vẫn mang nụ dịu dàng, vẻ mặt đoan trang thể khinh nhờn, từng cử chỉ gần như thánh khiết.

 

“Đứa trẻ ngoan, cần á phụ kỳ lưng cho con ?”

 

Hắn quỳ bên bờ, lụa trắng dính sát , b.í.m tóc dài rơi bên cạnh, cúi vốc nước.

 

Sức mê hoặc của Đệ Nhị Tịch chẳng hề thua Tiểu Tam.

 

Tô Dương xoay , cảm nhận chiếc khăn ướt áp lên lưng, khẽ cọ lau.

 

Lực tay nhẹ nhàng dễ chịu, lau đến mức Tô Dương buồn ngủ. Nếu Đệ Nhị Tịch gì thêm, hôm nay cứ thế ngủ luôn cũng khá .

 

Hắn chăm sóc khác.

 

theo từng đầu ngón tay dịu dàng vuốt qua, nước xung quanh càng lúc càng đặc, bốn phía yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng hô hấp khẽ khàng của hai .

 

Động tác của Đệ Nhị Tịch dần chậm , lực lau càng nhẹ hơn, chẳng bao lâu khăn lấy .

 

Tô Dương đang định đầu hỏi lau xong .

 

Ngay giây , một lồng n.g.ự.c ấm áp áp lên từ phía .

 

Qua lớp áo lụa mỏng thấm nước, Đệ Nhị Tịch ôm cả cô cùng nước đầy hồ lòng.

 

Hắn thuận thế chìm xuống suối.

 

Nhiệt độ quá cao đối với hải mã khiến gần như trong suốt.

 

Đường nét hư ảo chỉ Tô Dương cảm nhận rõ ràng.

 

Đệ Nhị Tịch tựa cằm hõm vai cô, thở ấm áp rơi hết lên cổ cô, kéo dài triền miên.

 

Chiếc khăn dùng để lau trượt xuống mặt nước, theo gợn sóng nhấp nhô tiết tấu, tiếng nước nhỏ vụn kéo dài.

 

Tô Dương nghiêng đầu tấm vách che ngoài sân, ngắt quãng : “Có khi nào… tới ? Giống như ông tới .”

 

Đầu óc Đệ Nhị Tịch trở nên hỗn độn, cổ họng bật những âm thanh nhỏ nhẹ vụn vỡ.

 

Hắn trả lời, thậm chí chẳng còn rảnh phân biệt giọng cô là trêu chọc thật sự lo lắng. Cánh tay siết chặt eo cô, giữ cả cô chắc chắn ngực, ôm lòng.

 

Nước suối ấm ngừng cuốn qua cơ thể. Đệ Nhị Tịch áp má vai cổ cô, truyền bộ ấm của sang. Một lúc lâu mới sực hiểu cô gì.

 

“Không . Không thấy .”

 

Ánh đèn ấm áp lẻ tẻ từ căn nhà gỗ hắt lên cơ thể bán trong suốt của . Trong bóng phản chiếu ô cửa kính sát đất lớn, cơ thể đứa trẻ che khuất hơn nửa, ngay cả bắp chân cũng trong tay .

 

Chân trời từ từ loang một mảng ánh cam ban mai. Một tia nắng đầu ngày xuyên qua khe nhà gỗ rọi xuống hồ, mặt nước dần yên tĩnh.

 

Trên cửa kính sát đất của nhà gỗ, nhiệt độ từ lưng bốc lên từng mảng sương trắng. Đệ Nhị Tịch đứa trẻ hỏi: “Lần ông vẫn luôn lén ?”

 

“Chỉ là tình cờ ngang qua, lo đứa trẻ …”

 

Đứa trẻ bật , bụng rung lên. Đệ Nhị Tịch đó là tiếng trêu chọc.

 

Cô vòng tay qua vai cổ , ghé bên tai hỏi: “Ông sợ tới trả đũa ông ? Dấu ấn của cảm nhận vị trí , chừng đang ở gần đây, bước gọi ông một tiếng á phụ.”

 

Hơi thở Đệ Nhị Tịch rối loạn: “Ít nhất… hôm nay .”

 

“Sau thì ? gọi tới, ông thể dạy . Lúc đầu chẳng gì cả, á phụ như ông dạy …”

 

Không dạy ? Đệ Nhị Tịch lúc nhắc tới thú nhân khác, bèn cúi hôn đứa trẻ.

 

Ba ngày cường độ cao liên tục vẫn thể kết thúc, nhưng khi Tô Dương kịp đ.á.n.h dấu Đệ Nhị Tịch, Liên Bang gửi tới một email.

 

Đệ Nhị Tịch lướt mắt qua, nụ nhạt dần.

 

Liên Bang, đề nghị liên hôn.

 

 

Loading...