[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 416: Chỉ Cần Em Học Thuộc Một Đoạn Là Được

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con , là ?”

 

Khu việc của lãnh chủ chiếm trọn một hòn đảo mới, cũng thể là khu hậu cung của Tô Dương.

 

Địa thế đảo nâng dần từng tầng. Chính giữa là tòa nhà chính của lãnh chủ, xung quanh chính điện rải rác nhiều phòng và lầu các độc lập, dành cho các thú nhân ở.

 

Nơi cô đang ở chính là thư phòng của tòa nhà chính. Buổi học hôm nay tạm kết thúc, Đệ Nhị Tịch cô nhắc tới chuyện đ.á.n.h dấu.

 

Tô Dương như tự với : “Không thể để nhện đạt ý nguyện nhanh như , trai ở đây, bên cạnh con cũng còn khác. Thật cũng cần vội đ.á.n.h dấu, con chỉ hỏi thử thôi,”

 

Cô ngẩng mắt .

 

Nhịp tim Đệ Nhị Tịch nhanh hơn, nụ thu .

 

“Cha đồng ý để con đ.á.n.h dấu ?”

 

Đệ Nhị Tịch thẳng cô, xác định đứa trẻ đang hỏi .

 

Động tác vốn định thu gom những trang giấy tản cho cô cứng giữa trung, đầu ngón tay lơ lửng, đến thở cũng nhẹ nửa nhịp.

 

Tâm trạng d.a.o động, nửa bắt đầu trở nên trong suốt.

 

Một lúc mới trả lời, giọng thoát khàn:

 

“… Á phụ đương nhiên đồng ý.”

 

Hàng mi Đệ Nhị Tịch khẽ run, đáy mắt đầy xúc động kìm nén lâu.

 

Nụ dịu dàng đến mức thể khiến chìm đó.

 

“Con gì cũng .”

 

Câu từ sớm. Đệ Nhị Tịch vốn đồng ý yêu cầu của cô.

 

Tô Dương: “Con vội đến , chúng thể từ từ bồi dưỡng tình cảm.”

 

Đệ Nhị Tịch vốn cưng chiều cô, cô cũng chẳng chuyện đồng ý.

 

Tô Dương từng lén tưởng tượng, nếu thật sự là cha ruột cô, lẽ cô sẽ nuôi thành tính cách cực kỳ ngang ngược tùy hứng.

 

Phải là đứa trẻ đến mức nào mới chiều mà hư, vẫn giữ nguyên bản tính?

 

Sách trị quốc chấp chính từ tới nay đều tối nghĩa sâu xa. Tô Dương tuy lòng cầu tiến nhưng thỉnh thoảng cũng ăn vạ nghỉ ngơi, chịu học thuộc.

 

Đệ Nhị Tịch cho cô chơi.

 

Trong phòng chơi thế nào cũng , nhưng cô ngoài chơi với thú nhân.

 

Hôm nay : “Con với cá nhỏ và Minh Hà xuống biển bắt cá.”

 

Ngày hôm : “Con với báo đen và báo tuyết lên núi tìm chim, một quả trứng chim rơi xuống.”

 

Ngày thứ ba : “Hôm nay con cho thỏ ăn, tiện thể cùng bươm bướm moi ít mật ong. Con thấy một tổ ong vách đá.”

 

Con ong to đen, chích đau còn độc. Tô Dương độc tố của thú nhân nên sợ chút , nhưng vẫn chích sưng một mắt.

 

Kiến Nguyệt sưng đối xứng với cô.

 

Ngoài hai còn một kẻ xui xẻo.

 

Tô Dương ôm một miếng tổ ong đàn ong đuổi g.i.ế.c chạy về, nửa đường gặp Zero.

 

Zero phất tay định g.i.ế.c sạch đám ong nhỏ.

 

Tô Dương cho: “Là tham mật của .”

 

Cho nên cô và Kiến Nguyệt chích cũng đ.á.n.h trả, chỉ ôm đầu chạy trốn. Ai ngờ đàn ong thù dai đến , chạy xa thế vẫn đuổi.

 

Zero lời chị thu mạng nhện , lúc ong sát mắt. Hắn lập tức lấy che Tô Dương, giúp cô đỡ đòn.

 

Giờ lưng đầy u lớn, cả đầu cũng sưng thêm nửa vòng.

 

Đợi đàn ong cuối cùng bay , ba mang ba gương mặt tơi tả xuất hiện mặt Đệ Nhị Tịch.

 

Đệ Nhị Tịch hít mạnh một .

 

Sao thể nghịch đến .

 

Hắn lo, vì thế ngày thứ tư cho Tô Dương ngoài nữa.

 

đứa trẻ yên, học thuộc, vò đầu bứt tai. Đệ Nhị Tịch trầm ngâm một lát, nhớ đủ chuyện .

 

Hình như cô thích cơ ngực.

 

Cả thư phòng còn ai. Đệ Nhị Tịch xác nhận xung quanh xong, từ từ kéo cổ áo xuống một chút.

 

Chính trị đúng là môn khó nhất Tô Dương từng học. Cô thà ngoài đ.á.n.h dị thể xâm biến, ít nhất còn vận động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-416-chi-can-em-hoc-thuoc-mot-doan-la-duoc.html.]

Giờ Đệ Nhị Tịch giảng bài, trong đầu là âm mưu quỷ kế lịch sử, đầu cũng sắp to .

 

Mắt hết sưng, cứ ngừng liếc cửa sổ.

 

Bỗng Đệ Nhị Tịch khẽ ho, cô đầu, thấy ngón tay móc cổ áo.

 

Cổ áo sa trắng giao kéo xuống một tấc, lộ làn da trắng chẳng kém, cơ n.g.ự.c đầy đặn gần như sắp tràn .

 

Ba nhỏ đây là…?

 

Đệ Nhị Tịch đối diện ánh thẳng thắn của đứa trẻ, ngượng.

 

vẫn vì chuyện học của cô.

 

Giọng hạ thấp dịu dàng, kiên nhẫn dụ dỗ:

 

“Chỉ cần con học thuộc một đoạn, thể sờ một .”

 

Bình thường cô sờ là sờ ngay, nhưng cơ chế thưởng thế thú vị hơn. Tô Dương phối hợp lấy chút tinh thần.

 

Lớp da trắng đầy đặn nửa kín nửa hở, cô xuống thêm chút nữa là màu hồng đào. Lòng bàn tay tự động nhớ cảm giác nơi đó.

 

Ba nhỏ đúng là *lớn* nhất, sờ thích nhất.

 

Làm đệm đè lên cũng êm.

 

Học một đoạn là sờ. Tô Dương cúi đầu trang sách, thuộc với tốc độ cực nhanh mà nghiêm túc.

 

Đệ Nhị Tịch giảng giải, cô cũng cố dùng cái đầu nhỏ suy nghĩ.

 

Làn da mịn trắng óng bình thường chỉ lẩn vải, giờ đột nhiên lộ trong ánh trời, gió lạnh kích lên một lớp ửng hồng nhạt.

 

Đặc biệt khi đứa trẻ nghiêm túc sách chỉ để sờ , thở Đệ Nhị Tịch loạn, nửa trong suốt đến mức gần hòa khí.

 

Hắn ngoảnh mắt , kìm cảm xúc.

 

Mặc cổ áo hé mở, còn theo động tác càng mở rộng hơn, kiên nhẫn chờ cô thuộc xong.

 

Chỉ một đoạn ngắn, Tô Dương nhanh thuộc làu làu.

 

Cô lập tức ngẩng đầu, đôi mắt sáng long lanh sang: “Con thuộc !”

 

“Ừ, giỏi lắm.”

 

Đệ Nhị Tịch cúi , chủ động đưa tới mắt cô.

 

Tô Dương xoa tay, cô phấn khích đảo mắt ngắm nghía.

 

Sờ thế nào đây, luồn từ cổ áo thì tiện, từ vạt hình như .

 

Vạt áo Đệ Nhị Tịch dài, Tô Dương cuộn áo lên, đưa tay .

 

Lòng bàn tay chạm một vùng da mát mịn, cơ thịt săn chắc mềm mại.

 

Bụng Đệ Nhị Tịch căng lên.

 

Tô Dương ngẩng đầu phản ứng của .

 

Phạm vi trong suốt càng lúc càng rộng, là vì lâu gần gũi ? Ba nhỏ đặc biệt kích động.

 

Đầu ngón tay nhẹ chạm, bò lên , cuối cùng nắm .

 

Hai má Đệ Nhị Tịch ửng đỏ.

 

Tô Dương khẽ ấn, cảm nhận độ mềm cứng , giống đang sờ một tấm đệm dày mềm, ấm mát.

 

Xoa nắn một hồi, Đệ Nhị Tịch cũng “một ” kéo dài bao lâu.

 

Cổ áo mềm theo bàn tay cô mà phập phồng. Đệ Nhị Tịch mang vẻ nhẫn nhịn mặc cô gì thì , tay chống bàn, chỉ thở theo cô lúc gấp lúc nặng.

 

Đây là thư phòng, tiện lên tiếng, cố nén những âm thanh vụn vặt đang dâng lên.

 

Tô Dương cảm thấy cổ họng khô, tay chìm trong cơ n.g.ự.c mềm, rút .

 

Năm ngón xòe còn ôm hết, đầu ngón tay lún xuống ép thành vệt đỏ.

 

Thư phòng yên tĩnh, chỉ còn thở dần rối loạn, khe khẽ lên xuống.

 

Mồ hôi mỏng dày dần rịn trán, ướt tóc mềm phía . Tóc nửa đen nửa trắng dính làn da ấm, thêm vẻ rối loạn.

 

Cơ thể càng trong suốt, thở nóng rực.

 

Còn gần hơn, còn đứa trẻ chạm nhiều hơn.

 

Đệ Nhị Tịch gần như quên mất câu “sờ một từng .

 

Cho đến khi đồng hồ nghỉ đặt bỗng reo lên, ngay đó ngoài cửa vang giọng châm chọc của Đệ Tam Tịch.

 

“Bảo dạy Thê Chủ, dạy lên *giường* luôn ?”

Loading...