[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 412: Cô Ấy Cần Tôi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi yêu một quá mức khát khao, d.ụ.c vọng yêu đương và ham ăn uống còn tách .
Muốn nuốt yêu bụng, hòa m.á.u thịt, trong em, trong em .
Người yêu lúc đang ở bên trong cơ thể nó, phòng .
Chỉ cần ăn cô.
Thì sẽ bao giờ chịu bất kỳ nỗi đau nào vì thể mất cô nữa.
Tư tưởng của các tinh thần thể đồng bộ. Bốn xúc tu miệng khổng lồ vốn mềm rũ của Sứa Minh Hà siết chặt tứ chi và eo Tô Dương, ngừng co cơ thể, hết đến khác nhét Tô Dương trong thể mềm lạnh của nó.
“Minh Hà… Minh Hà… thở .”
Tô Dương giống con búp bê nhỏ nhất trong bộ búp bê lồng, Thủ Tịch từng lớp từng lớp bảo vệ và nhốt ở tận trong cùng.
Cả cô nhét cơ thể Sứa Minh Hà, khó thở.
“Cậu ?”
Tô Dương kéo sứa khỏi đầu , kiên nhẫn hỏi, chuyện với chúng.
Hai tinh thần thể lên tiếng, nhưng hai luồng suy nghĩ liên tục va chạm trong đầu Thủ Tịch.
Giọng Côn Bằng dần thấp: 【 mang nhỏ đáng yêu , nhưng cô sẽ đồng ý, cũng sẽ thích】
Sứa ngang ngược chuyên chế: 【Sao cô thích. Bạn đời của chỉ ở với , chuyện bên ngoài cô cần tiếp xúc, chỉ là đủ】
Sứa: 【Ngay từ đầu thế là , đều tại các đồng ý, còn trấn áp 】
Côn Bằng nghiêm túc, giọng khi trưởng thành càng uy nghiêm: 【Không ai thích giam giữ】
Sứa thả cơ thể:
【Đây giam giữ, là bảo vệ. Dù cô lớn , mạnh mẽ , nhưng cô cần , cô thể cần 】
【Hơn nữa cô từng thời gian sẽ luôn ở với , chính miệng cô 】
Côn Bằng: 【… , chính miệng cô 】
【Cô cần 】
Côn Bằng vẫn là hình dạng cá, mọc cánh nhưng vẫn thể tung bay trời, tự do như ở nước.
Nó cất tiếng ngân dài vang xa, đột ngột đ.â.m tầng mây, biến mất.
-
Tô Dương vì cá nhỏ mãi dừng.
Trong lúc kiên nhẫn chờ nó trưởng thành, cô khắp trong khoang miệng khám phá.
Nơi khô ráo ấm áp, sờ tới giới hạn, dường như còn lớn hơn sân vận động.
Vách cơ thịt đều đặn phập phồng theo nhịp thở. Cô giẫm mặt lưỡi đàn hồi qua, tò mò lấy ngón tay cào nhẹ, cơ thịt liền nhạy cảm co .
Con sứa dính như bóng đèn tối, Tô Dương mang theo đèn, sờ răng cá nhỏ.
Nó cũng mọc răng, răng hình nón chỉ mọc ở hàm , một chiếc lớn hơn đầu Tô Dương.
Cô kinh ngạc tới so thử, may là túi điện thoại, lấy chụp ảnh.
Sứa đột nhiên mở keo bọc cô trong, ngay đó cổ họng cá nhỏ mở , luồng nước từ bên trong phun lên như cơn gió lớn định nhưng dữ dội.
Luồng khí ép khỏi miệng, biến thành tiếng ngân dài.
Nhân lúc nó hé miệng, Tô Dương cũng thấy bên ngoài.
Nhất thời cô phân biệt đang ở biển mây. Nhìn xuống mới phát hiện là cao, những cụm trắng bồng bềnh phía là mây.
Cá nhỏ khép miệng.
Nó bình tĩnh , còn bay, là trưởng thành thuận lợi ?
Tô Dương yên tâm hơn nhiều. Ở đây một lúc cô buồn ngủ, cuộn chăn xuống, lòng rộng tới mức ngủ luôn.
…
Tỉnh một giấc đang ở .
Khoảng cách với dấu ấn thú nhân đều xa.
vẫn liên lạc .
Tô Dương bình tĩnh báo họ , cứ coi như du lịch nghỉ dưỡng, lên thò đầu ngoài.
Côn Bằng đang từ từ hạ xuống biển, cơ thể còn lớn hơn đảo ép mặt nước dâng lên từng lớp sóng.
Nó há miệng, Tô Dương vịn răng hít khí trong lành.
“Bây giờ lớn quá, lớn thế .”
Lần đầu thấy con cá to như , Tô Dương đòi ngoài chụp ảnh. Đạp răng bò lên lưng cá, càng liên tục trầm trồ.
Camera thậm chí chụp hết một con mắt của cá. Tô Dương cố giơ điện thoại cao hơn: “Cheese.”
Cô nhe răng, Côn Bằng phối hợp đảo con mắt sáng ngời sang.
Tô Dương ảnh khúc khích, đăng vòng bạn bè, còn ngẫu hứng một bài thơ:
“Xa Côn Bằng lớn, gần Côn Bằng to. Quả nhiên Côn Bằng lớn, Côn Bằng quả nhiên to.”
Vốn định cá béo khổng lồ, nhưng sợ lời ác cá tổn thương.
Tô Dương trán cá béo khổng lồ.
Côn Bằng bất an đảo mắt lên .
Nó mang nhỏ đáng yêu thẳng xa.
Cô tức ?
Tô Dương lên tiếng: “A…”
Tinh thần Côn Bằng tập trung cao độ.
Tô Dương giơ tay che mắt, nắng chiếu nheo chỉ còn một khe: “A, trời xanh mây trắng, cảnh thật. Chỉ nắng. Có cái ô che nắng thì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-412-co-ay-can-toi.html.]
Sứa che nắng cho cô.
Tô Dương kéo nó xuống: “Đừng phơi thành da sứa, ăn .”
Vừa xong đầu tối .
Một chiếc ô che nắng xuất hiện từ hư , dựng phía .
Sơn Lam Tễ: “?”
Không gian bỗng động , trơ mắt trong kho hàng của thiếu một chiếc ô.
Bên , Tô Dương nắng nữa, buông tay thêm một lúc.
“Muốn ăn đồ ăn vặt.”
Đồ ăn vặt xuất hiện.
“Hơi khát, nước trái cây thì .”
Đủ loại vị nước trái cây.
… Cuối cùng Tô Dương ăn đồ ăn vặt uống nước trái cây, ghế xếp câu cá.
Không nghỉ dưỡng thì là gì?
Sơn Lam Tễ gọi cho Đệ Tam Tịch: “Đồ của bỗng thiếu nhiều, xin hỏi Thủ Tịch gì ?”
Đệ Tam Tịch thèm để ý .
Thủ Tịch tự tới.
Không một lời, bắt liền xách .
Lần đầu Sơn Lam Tễ xách như xách gà.
Hắn giữ nụ : “ chỉ hỏi một câu, đến mức g.i.ế.c diệt khẩu chứ?”
Thủ Tịch nhảm: “Đi nâng cấp.”
Ném tới một nơi chim thèm ị.
Sau đó dùng cùng cách đó ném hai con ch.ó một hai hồn, cùng con rắn ngừng giãy giụa c.ắ.n .
Ném mấy họ xuống.
Thủ Tịch khẽ xoay cổ tay.
Tự tay.
“Không nâng cấp thì c.h.ế.t.”
-
Biển trời liền một dải, trong đến mức phản chiếu gương mặt thả lỏng của Tô Dương.
“Cá nhỏ, chúng chơi trò chơi. một hai ba, biến thành gỗ, động cũng tiếng lòng .”
“Một hai ba!”
Con cá lập tức cứng đờ như khúc gỗ. Tô Dương cuối cùng thể nghĩ về cảnh thấy trong dự báo.
Hai hình ảnh .
Những hình ảnh cá nhỏ trưởng thành đều khớp, sai chút nào.
Người ở với cô, cô đang gì?
Tô Dương bóng nước, sóng xé thành từng mảnh.
Cô mô phỏng khẩu hình khi .
“, …”
Không gì? Không ?
“ ,”
Phông nền phía cô từng thấy, nhưng ngay khi dự báo hình ảnh bắt đầu khó chịu về sinh lý. Bóng tối đặc quánh âm thầm vặn vẹo, gây ô nhiễm tinh thần.
Cần câu động một cái, Tô Dương kéo lên.
Là một con sứa bình thường xui xẻo, tự đ.â.m cần câu của cô.
Không độc . Cô còn dám chạm, Sứa Minh Hà tát nó bay, xoay tít rơi xuống biển.
Bên cạnh cô chỉ thể một con sứa là nó.
Tô Dương tiếp tục thả hồn, thỉnh thoảng trong lòng hỏi cá nhỏ trộm .
Cá nhỏ lớn vẫn là bé ngoan, thành thật gỗ, nhúc nhích.
Tô Dương nghĩ tới nghĩ lui đoán chữ cuối, với cá nhỏ: “Được , giải trừ gỗ.”
Cá nhỏ lúc mới quạt vây.
Trên biển mạng, Tô Dương tưởng sẽ chán, nhưng Thủ Tịch đem báo mới nhất tới cho cô.
Theo gió đưa tới bên tay.
Tô Dương bèn rảnh một tay cầm lên xem.
Độ nóng ngày chung kết còn hạ, tên cô vẫn treo hot search, ảnh chiếm hơn nửa tờ báo.
【Giữa bầu trời xám xịt và đống đổ nát, lửa cháy rực, bướm tung bay, Thuần Dưỡng Sư giơ cánh tay của hy vọng】
Là cảnh ngày đó cô cưỡi báo đen vươn tay về phía Kiến Nguyệt.
Nếu Lâm Tốc thấy tấm chắc chắn khó chịu.
Tờ báo cũng thật tình. Không thể vì báo đen màu đen mà bỏ qua chứ, chẳng vẫn còn hai con mắt .
Cô tưởng tượng phản ứng Lâm Tốc, lén vui một chút, vui xong bỏ báo xuống.
“Hy vọng …”
Ngả , tờ báo phủ lên mặt.