[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 399: Học Thành Trở Về, Vẫn Ở Trong Lọ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Zero cầm bảng điểm tuyệt đối, vẫn đang đường chạy tới.
Còn Ân Thố dấu ấn.
Tô Dương tưởng sẽ mừng như điên, phát cuồng khắp nơi.
Kết quả .
Lúc tỉnh dậy mở mắt, cô thấy Ân Thố bên cạnh, yên lặng, đang ngẩn nghĩ gì.
Cô cũng lên tiếng, chỉ gương mặt nghiêng của .
Dấu đóng xương quai xanh dấu ấn mới thế, là một cái đầu cừu sống động, tinh nghịch trẻ con.
Lúc chơi điên là trong phòng đồ chơi của , bây giờ ngoài. Ân Thố mặc đồ ngủ rộng rãi, xếp bằng cúi đầu.
Tô Dương cũng im lặng một lúc.
Vẫn buồn ngủ, cô lật định ngủ tiếp.
Vừa đầu, má cọ thứ lông xù.
Tô Dương lập tức tỉnh táo.
Trong phòng còn ai nữa?!
Cô chống dậy mở to mắt, Ân Thố cũng động tĩnh đ.á.n.h thức, sang.
Bên cạnh gối một con thỏ nhỏ xổm.
Giống hệt thú hình của Ân Thố, là tinh thần thể của .
Xuất hiện một giây biến mất, Ân Thố ôm đầu ưm một tiếng: “Tinh thần thể của đang thành hình Miên Miên.”
Trước khi gặp Tô Dương, tinh thần thể của luôn ở trạng thái thể ngưng tụ. Lần nào cũng khi gặp cô mới thành hình .
Không chỉ tinh thần thể. Ân Thố ấn bụng, : “Hình như bắt đầu m.a.n.g t.h.a.i giả , buồn nôn quá.”
Tô Dương ngủ nữa, bật dậy: “Buồn nôn mà còn , học cau mày.”
Ân Thố cau mày: “ buồn nôn.”
Biểu cảm mới đúng chứ.
Tô Dương kinh nghiệm chăm chồng mang thai, dù Ân Thố là giả. Người là Ôn Vân Tụ m.a.n.g t.h.a.i thật cũng chẳng để cô chăm sóc bao nhiêu, cô còn tiếc.
Cô dáng đỡ Ân Thố xuống, kê gối lưng .
Ân Thố hứng thú động tác của cô, kéo cô xuống: “Miên Miên cũng mệt , .”
Tô Dương: “Không, bây giờ mệt, chăm . Cậu khát ?”
Chân trượt một cái xuống giường lấy nước, còn bưng tới tận nơi đút uống.
Ân Thố uống nước thấy gì đó kỳ lạ, nhưng thấy thế vui, liền phối hợp với Tô Dương, lúc đường cũng ưỡn bụng.
Chồng m.a.n.g t.h.a.i thể cứ giường mãi, Tô Dương đỡ ngoài dạo, cho chạy nhảy, lệnh quá nhanh.
Lâm Tốc tan học về thấy hai , vẻ mặt bất lực.
“Đang chơi gì .”
Nghe xong càng cạn lời: “Hai chơi gia đình ? Đánh dấu đúng , Ân Thố qua đây, việc.”
Tô Dương: “Ơ, việc gì?”
Có thể là việc gì? Chẳng qua bọn họ Ân Thố đ.á.n.h dấu quá thuận lợi, thể ở bên Tô Dương lâu như thì ngứa mắt thôi.
Hắn thì hưởng quá . Những ai thời gian ở cùng Tô Dương dài như .
Lâm Tốc nhanh chóng lướt mắt qua quần áo Ân Thố, thản nhiên bịa một việc, đẩy Ân Thố .
Bản vị trí của Ân Thố, sờ bụng Tô Dương: “Lần no ?”
Trước bướm cho mật, thỏ cho sữa, cô uống tới bụng căng tròn.
Tô Dương: “Hì hì.”
Nhờ phản bổ và bồi bổ dinh dưỡng từ Ân Thố, thể chất Tô Dương tăng hẳn thêm một bậc, tham gia trận chung kết cuối cùng cũng càng chắc chắn hơn…
Zero: “Vậy nên chị mang cả hai họ theo, chỉ mang em?”
Con nhện vượt biển chạy trở về.
Nhìn thấy dấu ấn hai bạn tù.
Trà xanh gì trong tay hắc hóa.
Hắn âm u chằm chằm họ, tơ nhện rục rịch.
Những năm ở trong tù, họ đều hòa thuận.
Ân Thố quấy Kiến Nguyệt, Kiến Nguyệt phiền chịu nổi, rũ phấn vảy cho Ân Thố ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-399-hoc-thanh-tro-ve-van-o-trong-lo.html.]
đau đớn cơ thể khiến Ân Thố thể yên giấc, phấn vảy ngược nào cũng thôi miên Zero. Zero cứ thế ngủ hết giấc tới giấc khác.
Có thể chung sống yên , mãi đ.á.n.h , đều nhờ vòng lặp c.h.ế.t .
Bây giờ hai thành một nhà, chỉ bỏ bên ngoài, vẫn chị công nhận. Cho dù mang thành tích tới, cũng bằng kẻ mù chữ.
Một giây Zero còn vui vẻ đưa bảng điểm cho Tô Dương xem, đầu sắc mặt âm trầm.
Đường nét nửa nửa nhện trưởng thành quá đáng sợ, bóng đổ xuống như một quái vật quỷ dị, những học sinh ngang xung quanh dọa chạy tán loạn.
“ , em quên mất,”
Giọng Zero âm u: “Ân Thố, hình như em từng giao đấu với .”
Ân Thố nghiêng đầu: “Vậy ?”
Zero từ từ ngước mắt, ánh xuyên qua từng lớp tơ nhện lạnh lẽo dày đặc, chằm chằm xương quai xanh Ân Thố phơi rõ ngoài.
Dấu ấn bên quá chói mắt.
Khoảng cách như vô nhện nhỏ đang gặm c.ắ.n ngũ tạng lục phủ của .
Cơ thể nửa nửa nhện của phình lớn , mấy chiếc chân dữ tợn vung vẩy, ánh sáng xa gần như bóng tối khổng lồ nuốt hết.
Khóe môi cong lên nụ tàn nhẫn: “Em khoét nó xuống.”
“Ồ… .”
Ân Thố vẫn xổm đất, chỉ con ngươi đột ngột chuyển xuống: “Miên Miên cho , ai cũng đụng.”
Ăn hết miếng bánh dinh dưỡng cuối cùng, Ân Thố l.i.ế.m ngón tay, phòng đồ chơi nhanh chóng lan chân: “Cho nổ nhé.”
Tiếng nổ ầm ầm, tiếng đồ chơi kẽo kẹt, tiếng bò lạnh lẽo… Kiến Nguyệt mặc kệ tiếng ồn, tránh mảnh vỡ chiến đấu văng tới, dừng mái nhà trăng tối nay, bối rối nghĩ:
Tại bạn tù lúc nào cũng thích đ.á.n.h .
Hắn thật sự yên tĩnh một , lặng lẽ hồi tưởng từng tương tác với Thư Phục.
Bọn họ, ồn quá.
…
Tô Dương mới ngoài một lúc, bọn họ đ.á.n.h . Cô tách hai , cả hai đều chịu phạt.
Ân Thố trừ mười cọng cỏ khô, Zero bóp thành nhện nhỏ nhét lọ, hơn nữa búp bê khác đều , .
Lúc Zero mới bỏ lỡ cái gì.
Con nhện bò trong lọ, hai con mắt phía ngoài. Nhìn thấy ai cũng một con búp bê.
Hắn méo mó ghen ghét, vung chân .
Tô Dương liếc một cái: “Hửm?”
Zero: “…”
Kẹp giọng: “Chị, em sai , em cũng .”
Hắn yếu ớt động chân: “Chị, em chỉ quá ghen tị nên mới lỡ tay. Hắn cũng thương .”
Tô Dương chỉ bảng điểm của , bên còn dấu của Đệ Nhị Tịch.
Cô nghĩ mãi hiểu: “Cậu hối lộ Đệ Nhị Tịch ? Như mà cũng nghiệp ?”
Nếu khác thế, Zero quăng tơ nhện đầy mặt từ lâu. là chị châm chọc, chỉ thể , tủi giải thích:
“Em hối lộ tên ngụy quân tử, Đệ Nhị Tịch. Em thật sự học hết .”
Không gọi ngụy quân tử, Zero kịp thời sửa miệng. Dù cũng chẳng kịp mấy, Tô Dương thấy hết .
Cô túm cái lọ, lắc nhẹ, con nhện bên trong nghiêng ngả.
Học thành trở về, vẫn ở trong lọ. là học như .
Zero trời sinh tính cách , khác với trải nghiệm hậu thiên của Ân Thố, tự nhiên méo mó, đương nhiên cũng khó uốn . Tô Dương nghi thể là nhân cách phản xã hội, hỏi ghét ai.
Zero suy nghĩ kỹ: “Ai cũng ghét.”
Không khác, chỉ mấy đảo, Đệ Nhị Tịch giả dối, Đệ Tam Tịch độc ác, dáng vẻ chính thất cao ngạo bề của Thủ Tịch càng khiến nhện chướng mắt.
Hắn khoét hết dấu ấn của họ , in lên xúc chi của . Còn búp bê của chị.
Kéo nó về tổ.
Trói trong tơ nhện.
Ngày đêm phủ*lên.
Càng nghĩ càng kích động, nhện tràn từng chút tơ.
Tô Dương ha ha, bốp một tiếng đóng nắp.
“Làm thú cưng !”