Tỉnh giấc thì mặt trời lên cao. Thú nhân ngủ kín cả giường lẫn sàn, giường khách sạn loại đặt riêng như ở nhà cô, nổi nhiều như , mấy tự giác xuống đất trải chăn ngủ.
Tô Dương dậy vệ sinh, một chân giẫm thẳng lên Lâm Tốc.
Cô lơ mơ mở mắt.
Bàn chân Lâm Tốc nắm trong tay hôn một cái.
“Tỉnh ?”
Tô Dương ậm ừ vô nghĩa coi như trả lời: “Đồ dùng vệ sinh…”
“Lấy từ chỗ Sơn Lam Tễ , để trong nhà vệ sinh. cho cô?”
Lâm Tốc cũng lên theo, còn định nhà vệ sinh cùng cô, Tô Dương đóng cửa nhốt bên ngoài.
Đi vệ sinh xong rửa mặt, cuối cùng tỉnh táo hơn chút. Nghe gì đó gõ cửa sổ, đầu liền thấy bướm đen.
“Sáng sớm ?”
Kiến Nguyệt ghé tới bên cô, Tô Dương ngửi thấy mùi mật hoa. Hóa hái mật cho cô.
Cô ăn xong, xoa tóc Kiến Nguyệt: “Anh ngủ thêm một lát , thật cần chăm chỉ .”
Kiến Nguyệt lắc đầu bảo mệt, trong mắt lóe hai điểm sáng nhỏ: “Hương vị hôm nay, em thích ?”
Tô Dương chép miệng nếm : “Không tệ, nhưng thể ngọt hơn một chút.”
Kiến Nguyệt nghiêm túc ghi nhớ: “ .”
Tô Dương hôn một cái, thở cũng mang vị ngọt của mật hoa: “Ngoan thật.”
Mật hoa chỉ là món khai vị, bữa sáng vẫn ăn bình thường. Trong nhà hàng còn đang phát những cảnh đặc sắc của cuộc thi, Tô Dương chịu nổi cảnh cứ chiếu chiếu cú móc trái của , hỏi thể đổi kênh .
Sơn Lam Tễ dậy trao đổi với khách sạn.
Ti vi đổi sang kênh khác, trông như phim tình cảm, bên trong còn Sơn Lam Tễ tham gia diễn xuất.
Tô Dương thật sự cảm giác cũng thấy trai, hỏi : “Anh, đóng vai chính? Cát-xê vai chính chẳng cao hơn ?”
Xúc xích ngon thật. Cô ăn liền mấy miếng.
Sơn Lam Tễ chú ý thấy, đẩy phần của sang, : “Anh đóng cảnh tình cảm. Phim cảnh tình cảm thì phần lớn chỉ vai quần chúng. Ví dụ như cái .”
Anh hất cằm hiệu, đùa: “Bắt diễn loại bi tình thế , sẽ nhồi m.á.u cơ tim mất.”
là phim bi tình thật. Thuần Dưỡng Sư và thú nhân yêu hận ngút trời, chỉ giải trừ quan hệ, Thuần Dưỡng Sư còn hủy cả dấu ấn.
Vế , Tô Dương trai, gì.
Vế cô tò mò: “Dấu ấn còn hủy ? Hủy thế nào? Sao em bao giờ?”
“Trừ khi thú nhân phạm nghiêm trọng, bình thường sẽ .”
Tạ Lợi giải thích: “Tinh thần lực của Thuần Dưỡng Sư đ.â.m dấu ấn, cưỡng ép xóa nó là thể hủy. tổn thương đối với thú nhân cực lớn, chẳng khác nào m.ó.c t.i.m róc xương.”
Thú nhân sẽ phụ thuộc Thuần Dưỡng Sư đến cực độ, dấu ấn là nền móng duy nhất để họ neo giữ bản nguyên.
Liên kết cưỡng ép chặt đứt, thú nhân hủy dấu ấn sẽ mất cảm giác thuộc về, cả đời đều chìm trong trống vô tận.
Ôn Vân Tụ liếc một cái: “Bộ phim tồn tại lâu .”
Tuyên truyền việc hủy dấu ấn, sớm muộn cũng khiếu nại gỡ xuống.
Sơn Lam Tễ chẳng quan tâm. Dù chỉ là vai quần chúng.
Thật sự Ôn Vân Tụ trúng. Tô Dương còn xem hết phim, màn hình đột nhiên hiện 【Đã gỡ khỏi nền tảng】, may mà bữa cơm cũng ăn xong.
“Hôm nay sắp xếp gì ?”
Sơn Lam Tễ thuận miệng hỏi.
Tô Dương: “Không gì, nghỉ ngơi cho để đón trận cuối thôi. Ừm… nhân lúc xem thể đ.á.n.h dấu thêm một .”
Mắt chim nhỏ sáng lên, đang định thể hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-396-han-khong-thich-o-ben-ngoai.html.]
Tô Dương lau miệng dậy: “Không đ.á.n.h dấu ở khách sạn, thích bên ngoài. Em về trường một chuyến .”
Thủ Tịch vẫn quá khó, thỏ tới, kỳ kinh của cô cũng sắp hết, đ.á.n.h dấu Ân Thố . Trận cũng thể mang theo.
Nụ chim nhỏ đột ngột cứng .
Tô Dương xoa đầu chim an ủi.
Không cố ý đ.â.m tim nó, đây chỉ là sự thật.
-
Trả phòng ngoài, con thỏ trong lòng ngẩng đầu: “Miên Miên đ.á.n.h dấu ai? Vẫn thể hôn ?”
Bên ngoài đông , Tô Dương trả lời.
Tới ký túc xá học viện cô mới : “Đương nhiên là .”
Ân Thố sững , đó vui mừng mặt, bỗng như phát điên chạy nhảy tứ tung, nhanh tới mức để tàn ảnh.
Thỏ vui lên sẽ thế , Tô Dương bình thản mặc kệ, để chạy.
Các thú nhân đang thu dọn quần áo, Tô Dương cũng thấy tủ đồ của .
“Đống quần áo của đừng mặc nữa, nhỏ mặc , mua đồ mới cho . Cả con búp bê nữa, đợi vá , giờ khâu giỏi lắm .”
Ân Thố chạy đủ mới dừng, mắt cứ đảo theo cô.
Chờ các thú nhân đều xuống lầu, Tô Dương ngã vật , dang tay giường.
“A… vẫn là giường của thoải mái nhất!”
Ân Thố nhảy lên giường, biến thành bò tới.
Mái tóc trắng mềm mại rủ xuống, đôi mắt hồng tươi sáng đầy tò mò chằm chằm môi cô.
Hắn cọ tới bên Tô Dương, đuôi khẽ rung.
“Miên Miên~”
Tô Dương đầu, môi lướt qua môi . Ân Thố run lên, ngón tay ấn lên môi .
Hai , Ân Thố nhích gần hơn, che mất ánh sáng đầu Tô Dương, thở ấm áp từ từ phả lên má Tô Dương.
“Được ?”
Một đoạn đầu lưỡi hồng nhạt thè .
Tô Dương nắm đuôi thỏ của , quấn qua quấn trong tay.
“Được chứ.”
Cô chống nửa dậy.
Ân Thố hưng phấn xếp bằng.
Tô Dương chống tay lên chân lấy lực, ghé sát mổ nhẹ lên môi.
Ân Thố ưm một tiếng, cau mày: “Không thế…”
Câu còn hết.
Ngón tay Tô Dương đặt lên bờ vai trơn nhẵn của , nhẹ nhàng giữ kéo xuống, hé miệng.
Con thỏ điên điên khùng khùng non nớt trắng tinh, ban đầu đáp , nhưng học nhanh, gan cũng lớn, dám thử ngược .
Rất nhanh, đôi tay giữ chặt lưng Tô Dương, mạnh mẽ ôm cô sâu hơn lòng.
Muốn hòa Miên Miên cơ thể. Muốn m.á.u của chảy trong cô.
“Miên Miên~ Miên Miên~”
Hắn mãi ngừng.