[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 394: Tôi Tới Bồi Bổ Cho Miên Miên
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi , Đệ Nhị Tịch tháo khăn che mặt, đặt tay lên bụng, lo lắng livestream.
Trong khu thi đấu dị thể xâm biến dày đặc, dễ dẫn tới bạo động quần thể. Thiết giám sát mang theo chính là thứ nguy hiểm nhất.
Quả nhiên ngoài dự đoán của , dị thể xâm biến bạo động.
Tô Dương , cô chiếm điểm cao nhất từ sớm, từ xa xuống đám dị thể xâm biến đang chạy về phía .
Cô dựng cung nỏ: “Tự dưng nhớ đại hội thể thao, còn đăng ký hạng mục tranh điểm cao. Xem đại hội thể thao cũng tham gia vô ích.”
Tinh thần lực phóng ngoài, thông qua dấu ấn bao phủ bộ thú nhân, bảo vệ lĩnh vực tinh thần của họ.
Được Thê Chủ , bao bọc.
Tinh thần lực Đệ Tam Tịch dây dưa quấn quýt, nối sang Thê Chủ.
Bị Tô Dương quất nhẹ một cái.
Hắn nén tiếng rên dâm đãng sắp trào bên môi.
Bảo vệ bộ thú nhân cùng lúc tiêu hao nhiều tinh thần lực. Chỉ cần giữa chừng sơ suất, tinh thần lực xuất hiện đứt đoạn, xâm biến thể vượt qua hàng rào tinh thần, ô nhiễm bộ lĩnh vực tinh thần của thú nhân.
Tô Dương điều gì quan trọng lúc , lùi phía , chỉ để thú nhân tay.
Ý niệm của cô hòa một với họ, thể trực tiếp lệnh từng hành động, mang cảm giác huyền diệu như đ.á.n.h cờ c.h.é.m g.i.ế.c.
Bạo động khu xâm biến là chuyện thường, những Thuần Dưỡng Sư khác cũng quá hoảng loạn, tự tìm nơi an . Bỗng thét lên, Tô Dương tranh thủ một cái.
Một Thuần Dưỡng Sư dự thi mặt trắng bệch, cứng đờ ngã liệt tại chỗ. Thú nhân vốn ôn thuận bên cạnh lúc dị biến.
Tứ chi thú nhân căng cứng, cơ thể run rẩy, gương mặt méo mó dữ tợn, biểu cảm liên tục đổi giữa đau đớn và hung bạo, vung móng về phía đồng bạn của .
Thú nhân xâm biến lây nhiễm.
Phản ứng đầu tiên của Tô Dương là kiểm tra nhà . Cảm nhận tất cả đều khỏe mạnh, cô mới thở phào.
Chuyện hiếm. Cơ thể thú nhân nhanh chóng thối rữa. Phát triển tới mức chứng tỏ nghiêm trọng thể cứu vãn, khi mất lý trí, đồng bạn của g.i.ế.c .
Cuộc thi vẫn tiếp tục.
Ban giám khảo ngoài sân cũng hề d.a.o động.
Những ánh mắt như như vẫn hướng về chiếc ghế phía tưởng như trống rỗng.
Thủ Tịch chỉ lộ mặt một , đó luôn duy trì trạng thái tàng hình, chuyện cũng chẳng tìm thấy .
Quá nhiều tìm Thủ Tịch, sở cầu vô , nguyện vọng đều Thủ Tịch chặn ở ngoài.
Bản ông cũng ở đây.
Ông đang ở trong sân thi đấu, phía đầu Tô Dương, cô.
Ánh kéo dài yên lặng, giữa môi răng dường như vẫn còn cảm giác khi cô chạm .
Đầu lưỡi đau, là lúc quá dùng sức cô cắn. Với thể chất thú nhân vốn lành từ lâu, nhưng ông vẫn giữ vết thương , để mùi của cô thể theo đó thấm sâu hơn cơ thể.
Tinh thần thể còn kích thích nhanh chóng trưởng thành, điên cuồng biến đổi trong lĩnh vực tinh thần.
Gương mặt Thủ Tịch lạnh nhạt gợn sóng, bỗng giữa mày khẽ động. Dị đồng chậm rãi chuyển hướng.
Ông ngửi thấy mùi m.á.u từ cô.
Không thương, là kỳ kinh tới sớm.
Có lẽ do tinh thần quá hưng phấn cộng thêm thức đêm bôn ba.
Mùi m.á.u sẽ thu hút thêm nhiều dị thể xâm biến, cô sẽ trở thành mục tiêu lớn nhất sân.
Cô đang trong kỳ kinh, cần nghỉ ngơi.
Thủ Tịch giơ tay lên.
Trước khi dị thể xâm biến xóa sổ, Tô Dương nhanh chóng ngẩng đầu lên một cái.
Cô nhận sự tồn tại của ông, còn tinh nghịch chớp mắt với ông, tinh thần chẳng hề suy yếu.
Mấy con thú cưng của cô vẫn chút tác dụng.
Thủ Tịch thu tay .
Thỏ và nhện đang đường tới, cấp của rắn thấp, ông sẽ mang giúp thăng cấp.
Ngoài còn một con chim, thường xuyên tới tiếng linh hồn của ông. Nếu cô thích, thêm một con cũng .
Trước khi ông còn thể phản bổ, cần những thú cưng bồi bổ cho cô.
Kỳ sinh lý gây phiền phức cho cô, thứ mùi giống phát*tình cũng khống chế , gây bất kỳ rối loạn nào.
Không cần ông tay.
Thủ Tịch cụp mắt.
Cô trưởng thành hơn nhiều, càng kiên cường, bây giờ cũng còn trùm chăn nữa.
Đây là chuyện .
-
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-394-toi-toi-boi-bo-cho-mien-mien.html.]
“Bao giờ Miên Miên mới , bao giờ mới đây~”
Dưới chiếc áo hoodie hồng chỉ lộ chút cằm trắng nõn, vị khán giả chạy tới ngoài khu 51 đeo chiếc ba lô phồng lên ngực, kiễng chân cố trong.
Thú nhân cảnh giới ngăn : “Xin đừng tới gần.”
“Đừng chạm ba lô của nhé.”
Lùi một bước, trẻ tuổi ôm chặt ba lô, khóe miệng cong lên: “Cũng đừng chạm .”
Miên Miên cho khác thương. Ân Thố phóng tinh thần lực áp chế, xung quanh lập tức trống một . Đứng mỏi xổm chờ, còn kéo khóa, chuyện với búp bê bên trong.
“Bé thỏ của , chờ thêm một chút, của con sắp .”
“Mẹ con đ.á.n.h với , xem lợi hại ?”
Mấy dị thể xâm biến cuối cùng thú nhân của Tô Dương cướp mất, thú nhân của A Thủy phục, hai bên liền đ.á.n.h , tiện thể tranh vị trí cắm cờ.
Thú nhân đ.á.n.h gì lạ, hai Thuần Dưỡng Sư cũng xuống sân ẩu đả, còn quyền nào cũng nện thật, khiến bình luận chạy kín màn hình, thấy nội dung.
Ân Thố dọn sạch bình luận, thấy Tô Dương đ.á.n.h trúng vai, đồng t.ử chợt co , ánh mắt âm u.
Tô Dương chẳng hề để ý, cũng vung tròn nắm đ.ấ.m nện thẳng mũi đối phương, m.á.u mũi chảy ròng.
Ân Thố hít khí lạnh, che mắt: “… Mẹ con bây giờ đ.á.n.h đau lắm. Chúng đừng chọc tức giận.”
Ân Thố nhét phần bông lệch trong, xổm đất chờ tới mức bắt đầu buồn ngủ.
Miên Miên chắc sắp , cô đ.á.n.h bẹp. Ân Thố dụi mắt, màn hình, phát hiện trong khung hình còn ai.
Miên Miên ?
Hắn lập tức tỉnh táo, ngơ ngác quanh.
Vừa ngẩng đầu xung quanh bỗng vang lên tiếng kinh hô, mắt xuất hiện một đôi chân.
“Sao ở đây?”
Là Tô Dương. Cô khỏi sân thi đấu, vô tình liếc thấy một bóng xổm dựa tường, giống Ân Thố nên tới xem. Không ngờ thật sự là .
Sao mấy ngày gặp lớn thế ? Khoảnh khắc thấy, Tô Dương còn tưởng từ đầu tới cuối từng c.h.ế.t.
Quần áo đầy m.á.u và bùn bẩn, mặt cô còn mồ hôi. Lúc ngoài trời bắt đầu mưa nhỏ, nước mưa xối qua, mùi càng phức tạp.
Biết Ân Thố chịu nổi, cô tới gần, chỉ nén đầy bụng thắc mắc vẫy tay: “Mau lên, về khách sạn ngủ.”
Ân Thố cô từ mũ áo.
“Miên Miên tới kéo .”
“Người bẩn.”
“ Miên Miên kéo.”
Tô Dương đưa tay thấy bùn găng tay . Ân Thố mặc sạch sẽ tinh tươm, vui vẻ đặt tay lên.
Không cần cô dùng sức, tự dậy, còn quên kéo khóa ba lô cẩn thận.
“Miên Miên mệt ? Chúng mau thôi!”
Mệt thì đúng là khá mệt, nếu thấy , Tô Dương cưỡi thú nhân về thẳng .
tinh thần hưng phấn.
Vì cô cho rằng điểm tổng hợp sẽ cao, dự đoán vượt qua A Thủy. Cuối cùng hai họ còn đ.á.n.h một trận dữ dội, cô cắm lá cờ cuối cùng mang theo.
Điểm vòng tuyển chọn ba ngày mới , hiện vẫn kết quả cụ thể, Tô Dương tự nhắc đừng vui quá sớm.
Đi song song với Ân Thố ngoài, cô mới hỏi: “Sao bỗng lớn thêm nhiều thế, trông như sắp trưởng thành .”
Chuyến các thú nhân cũng vất vả, mặt đều chút mệt mỏi.
Ôn Vân Tụ cầm ô tới đón. Nhìn chiếc ô mới là Sơn Lam Tễ cung cấp, bây giờ họ chẳng gì.
Sơn Lam Tễ đeo thẻ công tác cạnh xe buýt, chờ cô tới gần liền đưa khăn giấy, hiệu lau tóc ướt.
Vừa cô sắp lên xe, thấy Ân Thố mới tự chạy xuống.
Liếc xa, Sơn Lam Tễ : “Về , nếu phóng viên giữ chân thì nhất thời thoát .”
Tô Dương vội lên xe, cũng theo lên lái. Hôm nay trai là tài xế đưa đón chuyên trách.
Qua cửa kính vẫn thấy vô máy và phóng viên, Tô Dương đầu quan sát Ân Thố.
Sao bỗng lớn lên . Kỳ lạ thật.
Cô giữ cảnh giác lệnh: “Biến thành thỏ con.”
“Là mà Miên Miên.”
Ân Thố hai lời biến về nguyên hình, chui khỏi quần áo nhảy lên đùi cô, chỉ n.g.ự.c .
“Bây giờ thể m.a.n.g t.h.a.i giả , tới bồi bổ cho Miên Miên~”
Chim nhỏ: “… Quạ?”