Khi luồng gió do tốc độ thời gian tạo ngừng , Ân Thố mở mắt, mặt còn ai.
Hắn chẳng để tâm, trần truồng bò khỏi tủ soi gương.
Trong gương ngoài hai mươi. Ân Thố nhớ bao nhiêu tuổi, nhưng chắc xấp xỉ độ tuổi lúc quen Miên Miên.
Hắn xếp bằng sàn, hai tai cụp xuống. Bộ lông sáng bóng, hai má đầy đặn.
Lạ thật, hình như của lúc khác ?
Ân Thố ghé sát gương cũng khác ở , dậy tìm quần áo, nhét bộ đồ trẻ con Tô Dương mua đây, kết quả áo kẹt đầu.
Hắn đội áo đầu, tự bóp tay bóp vai , hồi lâu mới bừng tỉnh: Miên Miên nuôi mập lên !
-
Trên sân đấu.
Con thứ hạng thiết giám sát bay ngừng đổi, nhưng A Thủy vẫn luôn thứ hai. Không cần nghĩ cũng thứ nhất là ai.
Thú nhân phụ trách trinh sát trở về báo cáo: “Phía tiếng ầm vang, nồng độ xâm biến cao, dự đoán sắp đạt cấp bốn, đồng thời từ hai dị thể xâm biến trở lên. Chiến đội Tô Dương cũng ở đó.”
Lòng hiếu thắng trong mắt A Thủy bùng cháy: “Qua xem. Nếu cô đủ bản lĩnh, chỗ đó sẽ thuộc về .”
Công kích ở khu vực trung tâm ngừng, khiến mặt đất chân khẽ rung.
Cả nhóm lao nhanh , thú nhân mau chóng bổ sung thông tin: “Dị thể xâm biến năng lực biến dị, khổng lồ hóa và kim loại hóa, phòng ngự cực mạnh.”
“Trong thú nhân của cô loại sức mạnh cường công, nhất thời lẽ xuyên phòng ngự.”
【Thế chẳng trùng hợp , trong chiến đội của A Thủy nhiều hệ sức mạnh】
【A Thủy tất thắng】
【Cược một ván, A Thủy chắc thắng?】
【Rõ như ban ngày, cược gì nữa】
【Ha ha, còn Tô Dương Đế Quốc chúng mạnh hơn các đấy】
【Cô đúng là mạnh, nhưng còn quá non. A Thủy là Thuần Dưỡng Sư cấp B trưởng thành từ lâu, Tô Dương mới lên cấp B bao lâu? xem hồ sơ đăng ký, tổng cộng cũng chỉ mấy tháng】
Cả nhóm nhanh chóng đến nơi, giữa đường những Thuần Dưỡng Sư khác thấy hướng cô đều đồng loạt tránh sang một bên.
A Thủy thẳng phía .
trận chiến gian nan trong tưởng tượng xuất hiện.
Khi tới nơi, đúng lúc thấy một con ch.ó khổng lồ hung hãn giẫm mạnh một chân xuống. Dị thể xâm biến móng vang lên tiếng xương gãy.
Tô Dương giữa trung, từ từ hạ xuống, liếc sang một cái.
A Thủy: “Không hệ sức mạnh cường công?”
Thú nhân: “Là một thú nhân tên Tát Tuyết, nhưng biểu hiện ở học viện của luôn chỉ ở mức khá, nổi bật.”
Trong thú nhân của Tô Dương, cũng gây chú ý. Khi tra hồ sơ, họ từng cho rằng đây là nhân vật ngoài lề, chỉ vì Vưu Tuyết còn hữu dụng nên mới đá khỏi chiến đội.
Vì thế họ cũng đương nhiên xem nhẹ, bỏ qua thú nhân .
“Tát Tuyết lắm!”
Tô Dương xoa đầu chó, dứt khoát cưỡi lên lưng Tát Tuyết, liếc A Thủy một cái ngoắc ngón tay: “Chặn cô .”
【Tát Tuyết chỉ tính cách vô hại, như kẹo bông thôi… nhưng dù gì cũng là thú nhân luôn trong top đầu học viện chúng . Các dám coi như tồn tại】
Khu 51 vì A Thủy nên thu hút ít khán giả Tây Lục, phía áp đảo là cổ vũ A Thủy, khán giả Đế Quốc sớm nổi, đúng lúc cơ hội hả liền lên tiếng:
【Cứ tiếp tục kiêu ngạo khinh địch thế 】
【Trong top mười thú nhân, Tát Tuyết là khiêu chiến nhiều nhất, vì khác cũng vẻ ngoài mà đ.á.n.h giá như các . bất kể ai khiêu chiến cũng từng thế , thật sự nghĩ là trò đùa 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-393-dua-vao-dau-han-lai-khong-duoc.html.]
【 thật lòng ghen tị với Tô Dương, biển đất trời cô đều đủ , chia cho một 】
【Thuần Dưỡng Sư dị thế đều lợi hại thế ? Có thể nhập khẩu thêm vài ?】
【Cái hỏi mở lỗ sâu】
【Phạm pháp mà nhỉ】
【Lỗ sâu thể chuyển cả đám ? Có thể chuyển chúng tới hành tinh xâm biến 】
【Muốn thì , rời hành tinh . sống c.h.ế.t cùng hành tinh 】
【 thấy là từ bỏ công nghệ cao, xã hội nguyên thủy thì hơn】
【Anh dùng bồn cầu nữa ? Lấy lá cây chùi mông?】
【… cần suy nghĩ thêm】
-
Thuần Dưỡng Sư tham gia vòng tuyển chọn đều thể lực đạt chuẩn, cơ bản ban đêm ngủ vẫn thanh tẩy. Khán giả xem bình luận cũng thức cùng, đêm mà tin nhắn vẫn ít .
Zero cuối cùng cũng thoát khỏi một ngày học hành, giáo viên gần đây còn độc ác như nữa, lẽ thể nghiệp, nhưng Đệ Nhị Tịch phê chuẩn.
Về chuyện Zero khinh thường. Hắn độc ác thì , xét cho cùng Đệ Tam Tịch độc ác ? Đều chẳng , ai cũng như ai.
Đệ Nhị Tịch cũng chẳng khá hơn, vẻ đạo mạo, ngày nào cũng xem livestream của chị.
Một đám già khọm.
Zero lật bảng xếp hạng thưởng, từ xuống quen.
Chẳng tiền thôi , cũng .
Thi cử điểm tuyệt đối, bộ tịch thì Zero vẫn . Trước chỉ là kiên nhẫn.
Cái đảo c.h.ế.t tiệt chuồn cũng chuồn , Thủ Tịch giở trò gì.
Chân nhện nhanh chóng chạm đất, Zero chỉ thể nhịn ghê tởm tìm Đệ Nhị Tịch.
Lúc tới thấy Đệ Nhị Tịch đang dịu dàng vuốt bụng, ánh mắt và động tác khiến nhện mà nôn.
Nhận tiếng động Zero cố ý tạo , Đệ Nhị Tịch phủ khăn che mặt ngoài: “Muộn thế , tìm việc gì?”
Biết rõ còn hỏi.
chỉ thiếu phê chuẩn, giả cũng giả hiền lành.
Zero nặn lúm đồng tiền: “Thầy bảo đến xin đóng dấu.”
Đệ Nhị Tịch lúc mới như chợt hiểu, giọng dịu dàng: “Được, đưa thành tích của đây .”
Hắn kiểm tra từng phần một, kỹ. Zero chờ bới .
ngờ Đệ Nhị Tịch , xem xong nhanh : “Là một ngoài, học đạt yêu cầu .”
Hắn đóng con dấu riêng lên bài thi của Zero: “Ngày mai thể rời đảo.”
Zero nghi ngờ đ.á.n.h giá từ xuống .
Bóng lớp sa trắng mờ mịt rõ, chỉ khuyên tai màu ngọc bích khẽ lay.
… Ghê tởm thật.
Zero cuốn bài thi bò .
Hắn tìm chị.
Con bướm c.h.ế.t tiệt và con thỏ điên đều ở bên chị, dựa .
Con thỏ điên còn chẳng bằng nghiệp nữa.