[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 392: Có Thể Được Đánh Dấu Rồi Chứ?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì ở cùng khu với ứng viên vô địch nổi tiếng, máy đều chĩa về A Thủy. Mấy Thuần Dưỡng Sư khác lùi , tranh sự chú ý .
Phóng viên ùa tới phỏng vấn trận, khi chen ngoài, Tô Dương chủ động nhường chỗ.
“Người là ai, gì bằng Thê Chủ.”
Đệ Tam Tịch chịu nổi việc Tô Dương chút ấm ức lạnh nhạt nào, lập tức cất giọng mỉa mai, bênh vợ vô điều kiện: “ thấy cũng bình thường thôi, bằng một sợi tóc của Thê Chủ.”
Thú nhân của A Thủy sang, một luồng tinh thần lực vô hình sắc bén trực diện, mang sức xâm lược cực mạnh nghiền ép tới. Không khí xung quanh bỗng nặng xuống, ít thú nhân cấp thấp hơn ép tới khó thở, liên tục lùi bước.
Lâm Tốc nhướng mày.
Dám đối đầu trực diện với Đệ Tam Tịch?
Hắn khoanh tay xem kịch , còn hiệu Tô Dương cùng xem.
Đệ Tam Tịch lạnh nheo mắt, nâng cằm.
Trong khí chỉ chợt lướt qua một luồng khí lạnh âm u cực nhạt, như kim độc nơi đuôi bọ cạp lặng lẽ xé gió. Tinh thần lực càng âm lạnh sắc bén hơn xuyên thủng lớp bình chướng tinh thần phủ kín của đối phương, hung hăng đ.â.m hàng rào tinh thần của thú nhân.
Thú nhân lập tức tái mặt, lùi mấy bước.
Đôi mắt mặt nạ của Đệ Tam Tịch đầy kiêu ngạo, hờ hững liếc qua, như đang hỏi: Chỉ thế thôi?
A Thủy đang phỏng vấn dừng lời, im lặng một lúc, chờ thí sinh lượt lên xe tới khu thi đấu, cô mới hỏi thú nhân tay:
“Thật sự là cấp 3S?”
Thú nhân: “Hàng thật giá thật.”
A Thủy hứng thú : “Đã sớm Đế Quốc xuất hiện một Thuần Dưỡng Sư ghê gớm, quả nhiên lợi hại.”
Trên xe Tô Dương cũng đang bàn: “Trong hồ sơ, thú nhân cao nhất của cô là SS+, là ?”
Đệ Tam Tịch nghịch găng tay: “Không, chỉ là một tên cấp S nhỏ bé mà cũng dám tới thăm dò , đúng là tự lượng sức.”
Thú nhân cấp S đặt ở cũng thể gọi là nhỏ bé, chỉ vì bên cạnh cô quá nhiều cấp cao, khiến cấp 3S trông cũng như rau cải ngoài chợ.
“Dù cô là ứng viên vô địch, cũng kém.”
Tô Dương nắm tay tự cổ vũ, ánh mắt Đệ Tam Tịch lưu chuyển, nắm lấy nắm tay cô đặt n.g.ự.c , khẽ xoa bóp.
Tô Dương véo đùi , hạ giọng: “Ngoan một chút.”
“Biết .” Thê Chủ vốn chẳng dùng sức, Đệ Tam Tịch đau chút nào, chỉ nghĩ tới việc lâu nữa mới ở sát bên Thê Chủ là khó chịu.
Chỉ mong cuộc thi mau kết thúc.
Khu 51 xa, đường Tô Dương ngủ một giấc. Khi tỉnh trời tối đen, họ sẽ ngay lúc , mà phía ban tổ chức cung cấp bất kỳ thiết chiếu sáng nào.
Khả năng đêm của Tô Dương thừa hưởng hảo từ thú nhân nhà . Hai mắt sáng như hai bóng đèn quái dị, cô lao đầu tiên, trong đầu chỉ một chữ: giành !
“Vào chắc chiếm tiên cơ .”
A Thủy chậm một bước mới , “Người đầu thể dị thể xâm biến vây công. Nơi khu cấp thấp.”
Thú nhân: “Chúng chờ ở vòng ngoài ?”
“Bị tách khỏi chị gái, thực lực của giảm mạnh.”
A Thủy nở nụ chắc thắng: “Vậy nên đổi chiến thuật, hưởng lợi ngư ông.”
Ngoài sân đấu.
【Được , A Thủy quá thông minh, hổ là A Thủy Tây Lục của chúng 】
【A Thủy vô địch! A Bình vô địch!】
【Mới vòng tuyển chọn khui sâm panh giữa đường , đừng vui quá sớm】
【Thật sự coi khác là đồ ngốc , nhặt lợi cũng nhặt mới tính】
Trong sân.
Vưu Tuyết quét mắt : “Tất cả đều đang chờ cô tiên phong mở đường.”
Tô Dương tự tin : “ , nhưng đừng hòng chiếm lợi của chúng .”
Các thú nhân cũng theo cảm xúc của cô mà cong môi.
Mọi ánh sáng đều thuộc về cô, họ sẽ vì hành trình rực rỡ mà c.h.é.m gai mở lối.
-
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-392-co-the-duoc-danh-dau-roi-chu.html.]
Ở trường, gương mặt nghiêng của cô gái phản chiếu màn hình. Cô tinh quái xuyên qua sân đấu, đuổi theo dị thể xâm biến. Các thú nhân vây quanh cùng, khi tới khu vực thanh tẩy thì khép vòng ngay, cho những kẻ nhặt lợi chạm chút nào.
Ân Thố gối đầu lên chân của , ánh sáng màn hình phủ một lớp sáng lên bộ lông trắng như tuyết.
Miên Miên ngầu quá! Hắn cũng cùng Miên Miên!
…
Tai cụp xuống, Ân Thố bắt đầu nghĩ mấy cách tà môn. Nghĩ tới nghĩ lui, mắt chuyển về phía tủ quần áo.
Búp bê Miên Miên ở trong đó, giấu thật kỹ. bông lòi mà khâu, vì lúc khâu Miên Miên lẽ cũng sẽ đau.
Miên Miên~ Miên Miên~ khi nào mới đ.á.n.h dấu đây.
Ân Thố mang điện thoại mở cửa tủ, trở bên cạnh búp bê.
Lúc ở nhà tù, khi quấy rầy Kiến Nguyệt chuyện, Kiến Nguyệt luôn bảo: “Đừng tìm , chuyện với .”
Ân Thố hỏi: “Vậy với ai? gọi giúp nhé. Con nhện phía ? nó đang ngủ, mơ quấy nó ~ ủng hộ đó!”
Giọng Kiến Nguyệt mơ hồ, xa xăm: “ cũng tìm … thấy cô độc.”
Ân Thố nghĩ một hồi, vô tâm hỏi: “Cô độc là gì?”
Kiến Nguyệt , liền nhảy lên gõ tường của mãi.
Kiến Nguyệt phiền đến chịu nổi mới cho .
“Là gì để vướng bận, nơi thuộc về, cảm thấy trống rỗng.”
Ân Thố: “Trống rỗng là gì?”
“Anh vướng bận cái gì? tìm cho nhé.”
“Kiến Nguyệt, Kiến Nguyệt, nữa?”
“…”
“Kiến Nguyệt.”
Giọng cô gái phát từ màn hình khiến đồng t.ử Ân Thố tập trung trở . Trong livestream, Miên Miên đang gọi tên Kiến Nguyệt, dùng cánh của bay lên.
Kiến Nguyệt vốn ít lời lúc nhiều về tình hình phía . Hắn dò đường, Miên Miên cho quá xa.
Miên Miên dặn: “Đừng rời quá xa, lĩnh vực tinh thần mà khó chịu thì ngay. Có lúc để ý hết .”
Kiến Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.
Bây giờ cô độc nữa ?
Ân Thố ôm búp bê, cọ má nó.
hình như cô độc .
Thông báo tin nhắn cắt ngang livestream, Ân Thố vui vươn móng vuốt gạt : “Công ty Viên Đường tìm gì.”
Gạt qua mới nhớ , “À đúng , bây giờ là ông chủ của họ.”
Tìm báo cáo công việc mà. Ân Thố chán chường xem xong, gọi thẳng sang.
Người bên thấy cuộc gọi thì tim như ngừng đập, run lẩy bẩy, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng bắt máy.
“Tại dùng điện giật? Tại tiêm thuốc? Tiếp tục dùng .”
Giọng Ân Thố vui vẻ, nhân viên nghiên cứu toát mồ hôi lạnh. Họ đều là nhóm cũ, còn đối tượng thí nghiệm hiện giờ cũng đều từng là đồng nghiệp của họ.
“Trước cứ nghiên cứu khác như thế, bây giờ nương tay? Từ bi thế .”
Ân Thố bộ suy nghĩ: “Vậy mấy cứ…”
“Chúng ngay!”
Ân Thố còn hết câu , tiếc nuối cúp máy.
Hắn tự lẩm bẩm: “A… thích công ty , lớn! Thủ Tịch… Thủ Tịch ông ở đây …”
“Cạch”, cửa tủ gió tự mở, Thủ Tịch đột nhiên xuất hiện, gì, bàn tay hờ phía .
Thời gian của Ân Thố bắt đầu chảy.
Hắn nhắm mắt, lòng đầy mong chờ.
Có thể đ.á.n.h dấu chứ?
Tuyệt quá~!