Cô tin nhắn.
【Có thể tới tìm em 】
Chỉ mấy chữ đơn giản, kèm biểu cảm, cũng chẳng giọng điệu, nhưng Tô Dương vẫn cảm nhận nỗi chua xót cô độc và lẻ loi.
Cô bên ngoài. Cách lớp lều, chẳng thấy gì cả.
cô thanh tẩy nhiều, Thủ Tịch tới chắc cũng sẽ lây nhiễm.
Bỏ ông một ở nhà, chắc chắn ông chiếc giường đá lạnh ngắt , giả tượng.
Không hổ là sinh vật biển, sợ lạnh ?
Nếu là cô, chắc đau bụng …
Suy nghĩ của Tô Dương chạy như ngựa phi, để ý một cái là lệch hẳn hướng.
Cô hồn.
【Ông tới 】
Ngay giây tiếp theo khi tin nhắn gửi .
Thủ Tịch tới.
Một áo trắng, da như tuyết, thoát tục vướng bụi trần.
Tốc độ khiến khó nghi ngờ ông vẫn luôn chờ.
Trước mắt hoa lên, ngay Tô Dương.
“Ông ở đây chứ?” Vốn cơ thể vấn đề, còn ở trong khu xâm biến. Tô Dương sờ đầu ngón tay lạnh buốt của ông.
Thủ Tịch mặc cô chạm, đôi mắt khác màu từ từ lướt qua các thú nhân trong phòng, cuối cùng dừng Sơn Lam Tễ.
Khoảnh khắc , lông tơ Sơn Lam Tễ khẽ dựng lên đến mức khó nhận . Trong lòng bỗng dâng cảm giác khó chịu như thấu .
Mọi tâm tư kín đáo đều thấu rõ ràng.
Thủ Tịch chỉ một cái thu mắt . Tô Dương và ông .
Thủ Tịch thể rõ suy nghĩ trong lòng khác. Người chuyện sẽ theo bản năng tránh giao mắt với đôi đồng t.ử khác màu , bởi ai cũng vài ý nghĩ u tối thể miệng.
Tô Dương cũng .
Ban đầu vốn .
thấy ông, nhớ rằng ông tiếng lòng, đầu óc cô lập tức như ngựa thoát cương, mất kiểm soát.
【Mắt Thủ Tịch thật】
【Sống mũi cao quá, nhắc đến sống mũi khiến nhớ tới… nhớ tới cầu trượt!!!】
Kịp thời bẻ suy nghĩ sang hướng khác, Tô Dương vô tội Thủ Tịch.
Quả nhiên Thủ Tịch vạch trần. Điều đó khiến Tô Dương bắt đầu táo bạo, mắt liếc xuống ngắm đôi môi ông.
【Nếu đ.á.n.h dấu Thủ Tịch, sân thi đấu chẳng sẽ quét sạch luôn ? Chuyển thẳng tới vùng trung tâm, thanh tẩy xong là cắm cờ】
【Hơn nữa dẫn Thủ Tịch ngoài bên cạnh chắc mặt mũi. Thủ Tịch lẽ sẽ , vẫn nên ở nhà nghỉ cho 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-376-vua-kheo-bon-cai.html.]
Câu Thủ Tịch đáp .
“ sẽ .” Trước ánh mắt kinh ngạc của Tô Dương, ông :
“ là giám khảo.”
Giải đấu liên hợp cấp quốc gia giữa vài nước đương nhiên lãnh đạo tham dự. những năm Thủ Tịch từng lộ mặt, Quần đảo Nam Dữ đều cử khác .
Ông là một chuyện, còn thư mời thì nào cũng bắt buộc gửi. Lần gửi tới chỗ lão Cửu Phương. Lão Tô Dương cũng tham gia, cân nhắc một hồi liền báo cho Thủ Tịch.
Nếu là , lão sẽ tự quyết luôn.
Nhận câu trả lời khẳng định, tuy bất ngờ cũng quá bất ngờ. Sau khi phản hồi cho ban tổ chức, phía bên còn dè dặt xác nhận xác nhận , như chuyện hoang đường.
Thủ Tịch gần như thành truyền thuyết thần thoại. Đột nhiên xuất hiện công chúng chắc chắn sẽ gây chấn động lớn.
Tô Dương còn nghĩ tới chuyện dư luận, thu mấy suy nghĩ vàng*đen, nghiêm túc lên, bắt đầu quan tâm sức khỏe của Thủ Tịch.
“Từ lúc ngoài đến giờ vẫn thanh tẩy cho ông. Bây giờ ông cần ?”
Thủ Tịch: “Có thể.”
“Vậy phòng . Anh, đợi ngoài cửa nhé?”
Ánh mắt Thủ Tịch theo cô chuyển sang. Đôi đồng t.ử khác màu mí mắt che xuống, rõ cảm xúc.
Không đợi Sơn Lam Tễ trả lời.
Ngón tay Thủ Tịch đặt lên vai Tô Dương, bóng biến mất.
Đệ Tam Tịch đắp mặt nạ thấy , cất giọng châm chọc: “Ồ, theo nữa?”
Thủ Tịch mang Tô Dương , chẳng ai trong bọn họ thể bén mảng theo. Đệ Tam Tịch dù đắp mặt nạ cũng che nổi vẻ lo lắng.
Lần con nhện chuyện độc chiếm, Thủ Tịch phản bác.
Nếu Thủ Tịch thật sự vô sỉ chiếm một , những khác chẳng đều mất vợ .
-
Thủ Tịch đưa cô tới phòng ngủ, dù khả năng cách âm của lều lắm. Lúc thanh tẩy, Tô Dương kìm mà khe khẽ rên.
Vẫn là hang đá quen thuộc, vẫn chiếc đuôi cá quen thuộc lót bên .
Lần khi xuống, ông chủ động đưa tay . Tô Dương nắm lấy còn sửng sốt, thấy lưng ngứa ngứa, như mọc thêm thứ gì đó.
Vừa nghĩ , những thứ đó theo ý niệm của cô vòng .
Bốn xúc tua miệng quen thuộc, lay động mềm mại như sa mỏng.
Thủ Tịch: “Có thể trói .”
Tô Dương: Cái ! Mỹ nam đuôi cá ngang mắt, còn loại lời !
Phạm quy quá !
… Cô thật sự trói luôn.
Vừa khéo bốn cái.