[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 374: Lao Vào Lòng Cô

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Dự Báo Nguy Hiểm】 của Lâm Tốc khi tăng cấp biến thành 【Dự Báo Toàn Năng】, thể dự báo chuyện trong ba phút .

 

Năng lực quá đặc biệt. Hắn thăng cấp, vẫn định, nên hiện tại chỉ thỉnh thoảng mới thấy vài hình ảnh.

 

“Đợi em ăn xong, dạy em cách dùng.”

 

Thành công kéo bộ sự chú ý của Tô Dương về phía .

 

Lâm Tốc giục cô xuống ăn cơm, tự nhiên luôn chỗ bên cạnh.

 

Cũng đến lượt cừu nhỏ chú ý .

 

Ăn xong, Tô Dương nóng lòng thử ngay năng lực mới, nhưng lúc linh lúc , Lâm Tốc cũng nắm chắc.

 

Lâm Tốc: “Đợi định thêm. Đừng vội.”

 

Vừa dứt lời, mắt Tô Dương chợt lóe, cô kinh ngạc: “ thấy lát nữa hai chúng cùng ngoài!”

 

“Khá đấy, ngay cả còn thấy.”

 

Lâm Tốc hứng thú nắm tay cô: “Đi như thế ? Sau đó thì ?”

 

Không chỉ . Cảnh tượng đổi, cô thấy Lâm Tốc cúi xuống hôn cổ , còn thuận chân đá cửa đóng .

 

Tô Dương định , ngẩng mắt đối diện với Lâm Tốc. Khí tức của Lâm Tốc bao trùm lấy cô.

 

“Có nhớ ?”

 

Quả nhiên ghé sát tới. Trong tiếng cửa phòng khép , kéo tay cô, khẽ ấn lên phần bụng săn chắc. Trên đó hình dấu ấn của cô.

 

Nhớ thì Lâm Tốc sẽ vén áo lên một cái.

 

Giọng trầm khàn dính , chứng minh nhớ cô tới mức nào:

 

“Vết thương của khỏi . Em nhớ ? Cừu nhỏ vô lương tâm, ở trường chơi vui với bọn họ ?”

 

Cơ bụng căng cứng, rắn chắc, nhiệt độ cơ thể cao, nóng đến lòng bàn tay Tô Dương như bỏng.

 

Cô đẩy : “Bọn họ đều ở bên ngoài.”

 

Tóc ngắn lởm chởm của Lâm Tốc cọ cổ cô. Tô Dương rụt cổ, cảm nhận thở nóng rực khiến da nổi một lớp gai nhỏ.

 

“Chỉ sờ hai cái thôi. Có dự báo còn sợ gì.”

 

Dự báo là để dùng chuyện ?

 

Tô Dương nhanh chóng sờ hai cái.

 

Lâm Tốc khẽ rên, giọng quyến rũ.

 

Tô Dương thật sự sợ cái tên đắn mấy mới ham học bắt chước. Kiến Nguyệt ngượng ngùng nên còn thẳng, chứ Ân Thố là kiểu sẽ thè lưỡi đòi hôn.

 

Thỏ lòng hiếu kỳ nặng, cái gì cũng , cái gì cũng học.

 

Tô Dương , quả nhiên thấy ở ngay gần cửa, miệng nhai nhai đồ ăn, mắt chằm chằm về phía chớp.

 

Tô Dương che mắt thỏ. Thỏ mềm oặt thành một miếng bánh thỏ, cô kẹp trong khuỷu tay.

 

Hắn thích ép như . Hơn nữa lưng tựa chỗ mềm mềm.

 

“Miên Miên, mạnh hơn chút!”

 

Tô Dương dùng sức, tiện tay bóp phần thịt mềm bụng . Lúc lông thì chỗ nào cũng mềm, biến thành đàn ông trái ngược.

 

Ân Thố ngẩng đầu: “Miên Miên, khi nào mới lớn? Khi nào mới hôn?”

 

“Đợi mười tám tuổi .”

 

Mười tám tuổi còn lâu. Theo xu hướng hiện tại, khi Ân Thố lẽ bình thường hơn nhiều.

 

“Trên còn đau ?”

 

Tô Dương nghịch đôi tai dài, xách tai lên thổi bên trong.

 

Lần chọc trúng đúng chỗ buồn của Ân Thố. Thỏ đến đạp chân, xoay vòng ba trăm sáu mươi độ.

 

Tô Dương: “Anh đừng nữa.”

 

Động tác quá mạnh, cô lỡ chạm hai*viên*bi của .

 

Khoảng bốn tháng tuổi hoặc lớn hơn, thỏ đực sẽ phát triển rõ bộ phận ở gốc đùi. Dù lông che nhưng vẫn dễ nhận . Hắn cứ lăn qua lăn , chẳng chú ý chút nào.

 

Tay Tô Dương cố ý chạm tới.

 

Ân Thố cũng chậm một nhịp mới cảm nhận . Toàn đều từng Miên Miên sờ qua, vô cùng quen thuộc nhiệt độ đầu ngón tay cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-374-lao-vao-long-co.html.]

Thỏ hoảng sợ bỏ chạy. Hắn sớm quen với việc cô chạm .

 

Nằm trong khuỷu tay cô l.i.ế.m móng, hàng mi rậm từ từ khép mở.

 

“Miên Miên sờ thử ?”

 

“Anh đừng học Đệ Tam Tịch.”

 

“Tại sờ? Miên Miên chẳng thích đuôi của ?”

 

Cô thích kéo dài đuôi thỏ tự cuộn .

 

“Cái đó giống ?” Tô Dương biện giải cho . Ân Thố vẫn tiếp tục mời: “Nào, nào.”

 

“Đã bảo đừng học Tiểu Tam…” Thỏ đực dễ kỳ phát tình, Tô Dương hiểu rõ điểm , nên chỉ bóp nhẹ một cái.

 

Sờ lên cũng khá thích tay.

 

Mũi Ân Thố nhúc nhích liên tục. Đôi mắt nửa khép nửa mở, màu hồng mờ như sương lan tới đuôi mắt.

 

Phát tình quá thường xuyên gây hại cho thỏ đực. Tô Dương cảm nhận thứ trong tay lớn lên, lập tức buông tay, đặt sang một bên.

 

“Anh tự bình tĩnh … Bị bệnh còn tới khoa nhi khám đấy.”

 

xem thể lệ tham gia 【Ngọn Cờ Vĩnh Hằng】. Thầy gửi cho cô, hiểu thể hỏi bất cứ lúc nào.

 

Ngồi sofa xem điện thoại, cô giơ tay để ống tay áo vướng víu trượt lên.

 

Cùng lúc đó, Sơn Lam Tễ gì đó tới.

 

“Em gái…”

 

Ngay khoảnh khắc , Tô Dương thấy tương lai vài giây , Sơn Lam Tễ bỗng vững, ngã về phía .

 

Anh trai , loãng xương ?

 

Trước khi nghĩ nên đưa bệnh viện , hình ảnh chân thật khiến Tô Dương theo bản năng cho rằng thật sự sắp ngã. Lần bên nước biển đỡ, úp mặt xuống đất khi mũi còn lõm .

 

Nhìn sống mũi cao thẳng của trai, Tô Dương đưa tay hữu nghị: “Anh cẩn thận.”

 

Sơn Lam Tễ bước vững vàng.

 

Hắn sẽ vấp hai cùng một hố. Hắn kiềm lực kéo, còn vòng bên ngoài mấy lượt, định hỏi em gái trạm kế tiếp tới .

 

Thấy cô hề báo mà đưa tay, đột ngột lộ vẻ sợ ngã.

 

Sơn Lam Tễ khựng bước, trong mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu.

 

Chuyện suýt rơi xuống biển thấy, chẳng lẽ cô vẫn nhớ nên nghĩ vững?

 

Hình ảnh ngã xuống biến mất, trai vẫn vững. Tương lai dự báo bất biến.

 

Hơn nữa cô chợt nhớ Sơn Lam Tễ cũng bao giờ tiếp xúc cơ thể với khác, cùng một tật với thú nhân của cô.

 

Những cùng lắm là cô đang khoác “vỏ” Sơn Lam Tễ. Hai thật sự tiếp xúc trực tiếp chẳng bao nhiêu.

 

Vậy thì đừng chạm thì hơn. Tô Dương mất hứng, thu tay .

 

Sơn Lam Tễ lảo đảo, hình nghiêng về như thật sự suýt vững, khéo nắm lấy bàn tay cô đưa .

 

Đầu ngón tay ấm áp chạm .

 

Chim nhỏ giá bỗng run cả , lông xù lên.

 

Phồng thành một cục lông mềm, trông lập tức to thêm ít.

 

Lâm Tốc ngẩng mắt: “Không ăn cơm mà cũng tăng hai cân ? Ngốc, béo lên ?”

 

Cửu Phương Túc Giới đá chân, vẫn im như núi.

 

Lâm Tốc : “Ăn nhiều cũng lợi, chân vững hơn hẳn.”

 

Nói bóng gió, ngay cả Tô Dương cũng đang nhắm ai.

 

Sơn Lam Tễ vốn tinh ý đáp.

 

Nhìn động tác của em gái, tâm trí xoay chuyển, đoán đại khái.

 

Sợ cô cứ giơ tay như sẽ ngượng, mới cố tình giả vờ lảo đảo.

 

Hai bàn tay nắm lấy , định tiếp câu còn dang dở.

 

Tô Dương phát hiện dây đỏ gì khác thường, trầm ngâm một thoáng đột ngột giơ tay lên.

 

Cánh tay Sơn Lam Tễ cũng kéo cao, giơ tay một cách chật vật lao thẳng lòng cô.

 

 

Loading...