[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 373: Lần Này Không Phải Đi Ngang Qua

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lực kéo quá mạnh.

 

Sơn Lam Tễ cũng ngờ dây đỏ thể mạnh tới .

 

May mà phản xạ bản năng của cơ thể kịp thời phát huy.

 

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, đầu ngón tay thon dài bấu lấy mép gỗ lan can tàu, cố ghìm cơ thể đang chúi xuống .

 

Sơn Lam Tễ gặp nguy loạn, vẫn giữ thể diện, ngay cả một sợi tóc cũng rối thêm.

 

Như thể chuyện gì xảy , chào em gái.

 

Tô Dương nuốt câu hỏi xuống, cũng coi như thấy suýt mất mặt.

 

“Anh, ngang qua ?”

 

Mới ít lâu ngang qua, hôm nay ngang qua nữa?

 

Quần đảo Nam Dữ rốt cuộc thứ gì ?

 

Sơn Lam Tễ thẳng trong gió biển: “Lần ngang qua, chỉ tới thăm em.”

 

Tô Dương cố hỏi một câu mà cả hai đều đáp án, rằng cô thì gì đáng xem.

 

Cô cảm thấy đúng là khá .

 

Còn trả lời, Sơn Lam Tễ khéo léo đổi đề tài: “Đùa thôi. Vừa về ? Bây giờ thanh tẩy ?”

 

Tô Dương gật đầu: “Phần vẫn xong, tiếp tục.”

 

cũng xem.”

 

Sơn Lam Tễ : “Trùng hợp nhận một nhiệm vụ của học viện, thống kê lượng khu xâm biến từ cấp ba trở lên. Có lẽ tuyến đường sẽ trùng với em.”

 

Thật . Tạ Lợi gọi điện kỳ nghỉ của hết.

 

Sơn Lam Tễ tranh cãi với “em rể” hiểu chuyện.

 

Hắn tìm trong danh sách nhiệm vụ học viện một nhiệm vụ liên quan, nhưng nhận và đang chuẩn xuất phát.

 

Sơn Lam Tễ tìm thẳng tới đó, bỏ tiền mua đối phương từ bỏ nhiệm vụ tự nhận lấy.

 

Lý do đáng tin hơn “đến thăm em”. Tô Dương xong gật đầu, còn hỏi chim nhỏ: “Chủ nhân của mày tới , mày theo ?”

 

Chim nhỏ liên tục lắc đầu.

 

Dì Quỳnh ghế dài xem kịch vui.

 

Cùng Sơn Lam Tễ hòn đảo xâm biến, Đệ Tam Tịch và báo tuyết đang canh ở đó lập tức đón.

 

Tô Dương giới thiệu sơ tình hình cho Sơn Lam Tễ: “Đại khái là . Anh tự xem , thanh tẩy .”

 

Bây giờ tiếng “” cô gọi càng lúc càng thuận miệng.

 

Sơn Lam Tễ cũng tự nhiên: “Được, em gái.”

 

Khiến Đệ Tam Tịch liên tục liếc sang.

 

Chỉ là em gái thôi, gọi thiết đến thế gì!

 

Ra-đa trong đầu dựng lên, lập tức tìm Sơn Lam Tễ gây sự.

 

Còn kịp , Sơn Lam Tễ đưa tới một hộp quà đóng gói tinh xảo: “ sẽ theo Tô Dương xử lý công việc, trong thời gian đó khó tránh khỏi quấy rầy. Một chút tâm ý.”

 

Đệ Tam Tịch từ từ thu vẻ mặt cố ý bày , nheo mắt đ.á.n.h giá .

 

Một chiếc tàu khách ngang. Con báo đen nhánh khỏe khoắn xuống tàu, Đệ Tam Tịch đầu, nhướng mày.

 

Con trai thăng cấp xong về .

 

“Về ?”

 

Báo đen thành công, Đệ Tam Tịch hề bất ngờ. Đứa con trai trông cà lơ phất phơ, thật trong lòng luôn tính toán.

 

Giống như bình thường thỉnh thoảng mạo phạm , cũng đều giẫm đúng ranh giới khi thật sự nổi giận.

 

Đệ Tam Tịch thản nhiên nâng mắt: “Qua đây xem năng lực đổi thế nào.”

 

“Á phụ.” Giọng báo đen trầm thấp, tiên chào cha, thong thả tới.

 

Sơn Lam Tễ lịch sự gật đầu rời , tránh sang một bên chuyện hai .

 

Đã tới bên em gái thì nhiệm vụ cũng nghiêm túc, thể tổn hại danh tiếng của . Sơn Lam Tễ một vòng đảo hoang, thống kê diện tích và phương vị, cuối cùng mới tới trung tâm xâm biến.

 

Ban đầu xâm biến chỉ lớn bằng một vết bẩn, nhưng theo thời gian phạm vi sẽ ngày càng rộng, giống một vết sẹo bám rễ cố định, chỉ thôi khiến khó chịu về sinh lý.

 

Hắn qua một cái, ánh mắt liền dừng ở em gái đang thanh tẩy. Trán cô phủ một lớp mồ hôi mỏng, lông mày vẫn nhíu.

 

Thú nhân bên cạnh dám lên tiếng quấy rầy, mãi đến khi Tô Dương dừng thở dốc, lập tức bắt đầu hoạt động.

 

Người đưa nước, lau mồ hôi, còn kẻ dùng cả bộ lông mềm cho cô vò để thư giãn tinh thần.

 

Phân công rõ ràng, trật tự đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-373-lan-nay-khong-phai-di-ngang-qua.html.]

 

“Ra ngoài nghỉ .”

 

Tô Dương , các thú nhân liền theo cô rời .

 

Nơi dựng trại cách xa vùng trung tâm. Chiếc lều lớn vẫn là cái ở núi tuyết mua từ Sơn Lam Tễ.

 

Sơn Lam Tễ cũng nhận : “Cái dùng cũ , đổi cái mới cho em?”

 

Tô Dương lắc đầu. Cô mệt, chuyện, Sơn Lam Tễ cũng lên tiếng nữa.

 

lều nhanh nhận phản bổ, phản bổ xong liền ngủ trưa.

 

Sơn Lam Tễ vòng bên ngoài mấy lượt. Thấy trời âm u, đoán thể sắp mưa, gia cố thêm một lớp vải chống nước chống ăn mòn bên ngoài lều.

 

“Anh?”

 

Tô Dương ngủ dậy, bên ngoài tiếng động nên ló đầu xem.

 

Trời xám xịt, ông hời vẫn như tự mang hiệu ứng chiếu sáng . Tô Dương cảm nhận giọt mưa rơi xuống, gọi lều cùng.

 

“Sắp xong .”

 

Sơn Lam Tễ cố định nốt vị trí cuối cùng mới theo.

 

Hơi ấm trong phòng ập tới. Nồi canh trong bếp nhỏ đang sôi ùng ục. Con báo đen gặp lúc hóa thành , đeo tạp dề.

 

“Ngốc, bê cái qua.”

 

“Dạ Quang, rửa rau .”

 

“Con bướm , qua đây phụ.”

 

Cô lướt mắt qua Đệ Tam Tịch, Đệ Tam Tịch rút roi .

 

Lâm Tốc dời mắt: “Con thỏ , tới lấy bát đũa.”

 

Cả phòng chỉ ăn nấu. Đầu bếp Lâm Tốc lên tiếng, ngay cả Tô Dương cũng lon ton giúp.

 

Cô nghỉ đủ tinh thần nên hoạt bát.

 

Vừa tới Lâm Tốc nắm cổ tay, hôn lên khóe môi.

 

“Em qua bên đợi , chỗ khói.”

 

Thỏ đội bát đũa đầu nhảy tưng tưng ngang, nghiêng đầu hai hồi lâu.

 

Không nấu thì việc nhà. Các tinh thần thể cũng tự tìm việc cho . Sơn Lam Tễ còn thấy chim nhỏ đang sửa ti vi.

 

Không chiếc ti vi hỏng.

 

“Đổi cái mới .”

 

Trên cũng mang đồ mới.

 

Đổi ti vi mới xong, Sơn Lam Tễ đặt chiếc cũ sang một bên, xắn tay áo thử sửa.

 

Xử lý một chút còn thể bán .

 

Tô Dương lấy một chiếc ti vi lớn như từ hư , hỏi điều hỏi từ lâu: “Đồ của đều lấy từ ? Chuyện thể ?”

 

Rồi bổ sung: “Không tiện thì coi như hỏi.”

 

“Có thể.” Sơn Lam Tễ cân nhắc đáp: “Ngoài phương diện linh hồn, còn một năng lực khác, thể mang theo bên một gian chứa đồ độc lập một trăm mét khối.”

 

Chim kiêu hãnh ưỡn ngực.

 

Mắt Tô Dương lập tức sáng rực.

 

Năng lực chẳng gian tùy !

 

Thú vị quá!

 

Tinh thần thể mèo con của Tạ Lợi một cái.

 

Năng lực Sơn Lam Tễ vẫn luôn giấu kín, mặc cho bên ngoài đoán thế nào cũng từng thật. Bọn họ cũng suy đoán thể gian chứa đồ, nhưng từng nghĩ lớn đến .

 

Trước mặt Tô Dương, thẳng thắn.

 

Tên thương nhân keo kiệt đổi tính , còn tinh ranh vụ lợi nữa ?

 

Mèo con meo meo hai tiếng, gọi sự chú ý của Tô Dương trở .

 

Lâm Tốc cũng tới, tháo tạp dề, rửa sạch mùi dầu khói .

 

Tạp dề lúc bình thường chơi đùa đều sạch sẽ, còn chiếc thật sự dùng nấu ăn thì sẽ mặc nó tới gần Tô Dương.

 

Một tay chống bên Tô Dương, dùng lồng n.g.ự.c nửa bao lấy cô.

 

Lâm Tốc liếc Sơn Lam Tễ một cái cúi đầu:

 

“Cừu nhỏ, em còn năng lực của .”

 

 

Loading...