[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 372: Có Cần Kích Động Đến Thế Không?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bé cưng gần đây nghỉ ngơi t.ử tế, gầy .”
“Bụng nhỏ xẹp lép.”
“Chỗ thì gầy.”
“Rất mềm.”
“Xương quai xanh của bé cưng nhô lên cũng , thể hôn một cái ?”
“Thể lực của bé cưng hơn nhiều, giỏi lắm.”
“Trước đây lúc nào cũng mệt.”
“Đừng lên. Đừng sợ, chỉ là hoa của thôi. Không thích ?”
“Đừng che miệng, thích tiếng bé cưng.”
“Ở đây cách âm .”
Quả thật cách âm , nên cô thấy tiếng cửa khẽ trượt mở.
Mãi đến khi cành hoa phía một đôi tay khác thế.
Mắt Tô Dương che, cơ thể lập tức căng cứng.
“Dương Dương, là và em trai.”
Một chiếc cằm tựa lên từ phía , là Tát Tuyết: “Lâu lắm ôm em như thế .”
Nói xong, ánh mắt đổi, Vưu Tuyết cúi đầu hôn lên bờ vai lấm tấm mồ hôi của cô.
Đều là quen, Tô Dương dần thả lỏng, Ôn Vân Tụ cũng cơ hội thở .
thả lỏng bao lâu, một chiếc đuôi mèo mảnh cuốn tới.
Tạ Lợi nắm tay còn của cô, áp lên má, môi khẽ cọ cổ tay cô: “ cũng ôm em.”
…
Những tinh thần thể đang chờ bên ngoài bỗng lượt biến mất, trở về bản thể. Chim nhỏ đậu giá lanh lợi đảo mắt quanh.
Nó đại khái đoán vì các tinh thần thể đột nhiên trở về, nhưng chim tự lừa . Nó vùi đầu lông buồn bực một lúc, tự dỗ xong, phấn chấn theo cửa sổ bay ngoài.
Dù tới Học viện Đế Quốc, chi bằng ngoài bán ít đồ. Một ngày kiếm tiền, chim thấy khắp như sâu cắn.
Nó bay vòng bên ngoài tìm mục tiêu, bán nhiều đồ Lấp Lánh mới . Lúc trời tối.
Lấp Lánh từ hội học sinh , thong thả nghiêng lưng chó, gương mặt và đôi môi đều đỏ hồng khác thường.
Chim đáp xuống, vì mùi thú nhân cô quá nồng. Nó bay theo , Lấp Lánh :
“Mai sáng mới , tối nay về ký túc xá ngủ một đêm.”
Ký túc xá của Lấp Lánh, chim cũng thể hiên ngang bước .
Chim nhỏ đang hạnh phúc bỗng cảm nhận kẻ đang trộm, nhạy bén đầu, lúc đối diện mắt một con kền kền gần đó.
Tô Dương cũng thấy Sở Toàn tan học trở về. Lần đợi đối phương tới, cô chủ động tiến .
Nụ mang theo chút đắc ý dè dặt: “Sư tỷ.”
Sở Toàn: “Không ngờ cô trở thành học trò của thầy.”
“ cũng thì sư tỷ cũng thầy. Khéo thật, chúng cùng một thầy.”
Tô Dương : “Hôm qua còn hỏi thầy về cách đối với độ tương hợp. Thầy đó là trời định. Thay vì cố cưỡng cầu thú nhân cấp cao nhưng hợp với , chi bằng vận dụng thật những gì đang .”
Tô Dương gật đầu với Sở Toàn: “Ngày mai còn thanh tẩy, chuyện lâu với sư tỷ nữa.”
Ý niệm động, con ch.ó lớn cô đổi hướng về ký túc xá.
Phía truyền đến giọng Sở Toàn: “Cô trưởng thành hơn nhiều .”
Tô Dương đầu: “Cảm ơn sư tỷ công nhận.”
Bất kể Sở Toàn nghĩ thế nào, dù cô cũng thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều thư thái.
Tô Dương thậm chí thẳng với Sở Toàn rằng sức lực chi bằng thanh tẩy, còn chút việc thiết thực.
Về ký túc xá gọi video với Hoàng Đế, Tô Dương sẽ đến quần đảo, chỉ nhắc chuyện cắm cờ Đế Quốc ở biên giới.
Hoàng Đế xong thở dài thườn thượt: “Tốt, vùng lãnh thổ đó thu hồi từ lâu, chỉ là vẫn Thuần Dưỡng Sư thích hợp tới. Lần công lao của cô, sẽ ghi .”
“ , kỳ 【Ngọn Cờ Vĩnh Hằng】 năm nay bắt đầu vòng tuyển chọn trong trường. Cô định đại diện Đế Quốc tham gia Quần đảo Nam Dữ?”
Cuối cùng vẫn Hoàng Đế đoán .
Tô Dương: “Hiện tại vẫn tham gia với phận Đế Quốc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-372-co-can-kich-dong-den-the-khong.html.]
Hoàng Đế : “Bất kể ở , hy vọng chúng đều thể chung sống hữu hảo, đúng , tiểu sư ?”
Tô Dương cũng : “Đương nhiên , sư tỷ.”
Tiếng gọi chân thành hơn lúc gọi Sở Toàn nhiều.
Cô thiện cảm với Đế Quốc. Cho dù ở đây nữa, cô cũng sẽ dễ dàng đối địch với Hoàng Đế, càng hy vọng xảy chiến tranh.
Cô yêu hòa bình.
Sơn Lam Tễ vẫn đang chờ cô em gái yêu hòa bình về.
thực tế, Tô Dương chứng nhận Thuần Dưỡng Sư cấp B, nhận huy hiệu, tiện thể đăng ký 【Ngọn Cờ Vĩnh Hằng】… Xử lý hết những việc lặt vặt , cô mới chuẩn trở về.
Vết thương của Lâm Tốc khỏi, thể theo cô.
“ bay về . Anh cần vội, chạy theo .”
Nói Tô Dương bay lên, còn vẫy tay với báo đen bên . Biết bay khiến cô đắc ý vô cùng.
Những thú nhân thể chỉ thể cô rời khỏi.
Tạ Lợi trơ mắt bay xa.
Hắn lấy điện thoại .
“Kỳ nghỉ Sơn Lam Tễ xin chắc hết hạn . gọi về.”
Sơn Lam Tễ: ?
“Miên Miên. thể ngoài một chuyến nữa ?”
Đang bay giữa trung, ngang một căn cứ, con thỏ trong lòng chui hỏi: “ chợt nhớ còn một chuyện.”
Tô Dương thả thỏ .
Vừa thấy Sở Toàn, Ân Thố mới nhớ cô cũng từng tham gia dự án nghiên cứu.
Đối tượng báo thù thể bỏ sót .
Thỏ vui vẻ nhảy trở , khi còn để một con thỏ đồ chơi giống .
Tối hôm đó, còn bay tới nơi, Tô Dương nhận tin giữa đường.
Phòng của một giáo viên Thuần Dưỡng Sư trong học viện xảy vụ nổ.
Nhìn là Ân Thố . Dấu hiệu vụ nổ của quá rõ ràng.
Tô Dương chỉ một cái quan tâm nữa.
Đó là ân oán riêng của Ân Thố.
Cô chỉ gọi điện dặn: “Đừng liên lụy vô tội.”
Ân Thố ha hả, phía ồn ào hỗn loạn. Mỗi chuyện với , âm thanh nền đều na ná như .
“Biết , Miên Miên!”
Con thỏ đồ chơi trong lòng cô mang vẻ mặt đặc biệt ngoan ngoãn.
Ân Thố lời, liên lụy vô tội. Hắn nghĩ xong yêu cầu , nữa, tích lũy một hôn, còn sờ, còn chuyện vui vẻ với Miên Miên.
Cô ở bên những thú nhân khác đều vui, cũng mật khăng khít với Miên Miên như .
“Đánh dấu, thỏ ngoan sẽ đ.á.n.h dấu.”
Nổ cho đối tượng báo thù một trận mặt mày xám ngoét, Ân Thố đến lăn lộn. Lăn hai vòng xong nhanh chóng mất hứng, bắt đầu thấy chẳng vui gì nữa.
Hắn chuyển phần lớn tinh thần lực sang con rối của .
Nói mới nhớ, dấu ấn của Kiến Nguyệt ở nhỉ? Thỏ cố gắng hồi tưởng.
Hình như ở lưỡi. Bướm hút mật hoa cần vòi hút, nên bướm bảo Miên Miên đ.á.n.h dấu ở đó.
Đến lượt , sẽ dấu ấn ở đây? Ân Thố chìm vô tưởng tượng.
Phía Sơn Lam Tễ dám nghĩ quá nhiều. Bây giờ chỉ rốt cuộc gặp em gái .
Tô Dương tới. Bất ngờ thấy ở mũi tàu của Dì Quỳnh, tuy kinh ngạc nhưng cô vẫn vẫy tay chào.
Sơn Lam Tễ cũng giơ tay lên.
Dây đỏ đột ngột kéo mạnh.
Tô Dương trố mắt ông hời hiểu vì bỗng dưng thẳng đơ ngã nhào xuống biển.
… Có cần kích động đến thế ?