[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 371: Kiếp Này Hắn Phải Sống Để Ôm Vợ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:53:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại một nữa đất trống , Sơn Lam Tễ im lặng nên lời.

 

Lần đầu tiên lời sấm của chuột nhảy linh nghiệm đến .

 

Dì Quỳnh vẫn ở boong tàu. Thấy bay từ phía bờ biển tới, bà bảo thể đáp xuống tàu nghỉ tạm.

 

“Đến tìm Tô Dương ?”

 

Không cần hỏi nhiều, vị Thuần Dưỡng Sư dày dạn kinh nghiệm đại khái.

 

“Tinh thần thể sơn lam oanh theo bên cạnh cô là của ?”

 

Sơn Lam Tễ buông tay bên , cung kính đáp .

 

“Cô xin nghỉ ngoài, chắc chẳng bao lâu sẽ . Cậu thể đợi ở đây.”

 

Sơn Lam Tễ nghiêng sang một bên. Người ngày thường luôn chỉnh tề sạch sẽ, quý phái ung dung, lúc tóc rối, trông phần phong trần mệt mỏi.

 

Trong thú nhân của Dì Quỳnh cũng loài chim, xem như họ hàng với sơn lam oanh. Thấy , nọ thiện ý : “Bên trong phòng vệ sinh, chỉnh trang một chút .”

 

Sơn Lam Tễ cảm ơn, nhưng nhúc nhích.

 

“Thôi, tạm thời cần. Lỡ một lát cô về bỏ lỡ .”

 

Sơn Lam Tễ như thả diều mà theo phía em gái, đuổi suốt dọc đường, cũng tích lũy kinh nghiệm, đó là tuyệt đối chậm trễ dù chỉ một chút.

 

Chỉ cần tốc độ chậm , em gái sẽ tuột mất cực kỳ trơn tru.

 

Những lỡ như thế hề đả kích .

 

Ngược Sơn Lam Tễ còn , cúi lau giọt nước dính lông vũ.

 

-

 

Có vị trí thì dễ xử lý. Tô Dương hùng hổ lao thẳng tới, đến nơi thì báo đen tỉnh từ lâu.

 

C.h.ế.t là chuyện thể. Kiếp sống để ôm vợ.

 

Vừa thấy , Tô Dương bĩu môi.

 

Lâm Tốc con rắn đưa đến bệnh viện, đang dựa đầu giường, khóe môi khẽ nhếch, dáng vẻ chẳng mấy để tâm. Thấy biểu cảm của cô, mặc kệ bản thương nặng, lập tức chống vén chăn xuống giường.

 

“Đừng , đừng .”

 

Mất m.á.u quá nhiều khiến cả gương mặt phủ một tầng trắng nhợt. Môi khô nứt mất màu, ngay cả đôi mắt vàng sẫm vốn sáng rõ cũng phủ một thoáng mệt mỏi.

 

Lòng bàn tay đầy những vết nhỏ do đá vụn cứa, khi lành để những vết sẹo li ti.

 

Hắn cẩn thận khẽ áp tay lên má cô.

 

Đầu ngón tay thô ráp khẽ cọ gương mặt cô, động tác cực kỳ nhẹ, sợ làn da mềm mại đau.

 

“Vừa ai lớn , nữa? chẳng vẫn khỏe mạnh đây ? Đã bảo , quỷ cũng bám lấy em.”

 

Giọng yếu ớt khàn khàn, ý mềm mại. Đầu ngón tay hết đến khác chậm rãi vuốt ve, nỡ rời nửa phần.

 

Tô Dương lao tới, hai cánh tay siết chặt, ôm lấy vòng eo quấn băng của .

 

dám dùng sức ép, sợ vết thương nứt , chỉ thể dùng má cọ thật mạnh lên phần n.g.ự.c còn nguyên vẹn.

 

Được cô ôm chặt lấy bằng vòng tay mềm mại, cơn đau xé của Lâm Tốc cũng vơi hơn phân nửa. Trên gương mặt tái nhợt lập tức hiện vẻ đắc ý giấu nổi.

 

Đuôi mắt dài nhướng, trong đôi đồng t.ử vàng sẫm ngập ý nhè nhẹ. Đôi môi vốn khô nứt mất màu lúc cong lên thành một nụ ngạo nghễ.

 

Mọi liều mạng đến bờ vực t.ử vong đều đáng giá.

 

Hắn ngay cừu nhỏ thích , thể rời .

 

Tô Dương cần ngẩng đầu cũng con báo đen đang đắc ý chuyện gì, đuôi còn cuốn tới trói cô .

 

Cô khẽ sờ, giọng âm u:

 

“Anh cứ dưỡng thương cho . Đợi khỏe , hai chúng sẽ bàn chuyện tắt điện thoại.”

 

Nụ của Lâm Tốc lập tức cứng đờ.

 

“Không chứ, em nhẫn tâm ? Để xem thời gian đổi.”

 

Nói nâng mặt Tô Dương lên, trầm ngâm hồi lâu: “Gầy … Có còn rám đen một chút ? Được, hai chúng cùng màu da cũng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-371-kiep-nay-han-phai-song-de-om-vo.html.]

Ngày nào cũng ở ngoài thanh tẩy, thể đen ? Huống chi cô chỉ sẫm hơn một chút, nào đến mức khoa trương như . Con báo đen ba hoa .

 

Tô Dương kéo tay xuống, dậy khỏi lòng , đầu con rắn đang tự kỷ ở góc phòng: “Dạ Quang, ?”

 

Nghe cô hỏi, đống rắn xào xạc nhúc nhích, đầu rắn vẫn cuộn bên trong lộ .

 

Lâm Tốc nổi, vết thương kéo đau. Hắn thuận thế xoay , từ từ nhích trở bên giường bệnh.

 

Tô Dương đỡ xuống.

 

Lâm Tốc khẽ hai tiếng: “Chu đáo thế?”

 

Rồi : “Hắn đến thời khắc quan trọng thì tự chữa lành, thăng cấp thành công.”

 

Rắn buồn bực.

 

Không còn mặt mũi gặp giống cái.

 

Tô Dương qua sờ chóp đuôi : “Không , thì . Anh còn sống là .”

 

“Nào, thu nhỏ qua bên .”

 

Rắn lời thu nhỏ, cuốn từ cánh tay Tô Dương lên.

 

Lúc Lâm Tốc mới sang một đám tinh thần thể lớn nhỏ phía cô: “Mấy thế là?”

 

Tô Dương quấn rắn quanh để hồi phục tinh thần, : “Tinh thần thể của họ, bây giờ đều theo .”

 

Lâm Tốc: “Chậc, ngay mà.”

 

Tô Dương: “Anh khỏe cũng theo .”

 

Cô hăng hái : “Bây giờ đang mở mang bờ cõi! Đợi đăng cơ, các đều là công thần.”

 

Lâm Tốc phụ họa: “Phải , vua núi tuyết.”

 

Tô Dương nghiêm túc sửa: “Bây giờ là vua hải đảo.”

 

Lâm Tốc , lên kéo đau vết thương.

 

“Vua hải đảo, mang cờ theo ? Vừa hai chúng g.i.ế.c một dị thể xâm biến ở khu xâm biến cấp bốn, bây giờ qua đó là thể thanh tẩy.”

 

Tô Dương kéo khóe miệng xuống, cho : “Băng gạc của đỏ . gọi bác sĩ tới. Chuyện thanh tẩy để .”

 

Cô ngẩng mắt, yên lặng Lâm Tốc, cẩn thận sát gần.

 

Ngón tay Lâm Tốc vẫn lưu luyến nơi cằm cô. Hắn cúi đầu, thở phả qua khóe môi.

 

Khẽ cọ qua, dịu dàng quấn quýt.

 

Trong phòng bệnh ai quấy rầy, mãi đến khi bác sĩ , Tô Dương mới nhường chỗ: “Anh nghỉ ở đây . khu xâm biến.”

 

Nơi cách Quần đảo Nam Dữ quá xa, cắm cờ của quần đảo cũng chẳng tác dụng gì. Tô Dương đổi sang cờ Đế Quốc. Trước khi rời phận công dân Đế Quốc, cô cũng hồi đáp những tài nguyên từng hưởng.

 

Dì Quỳnh tin tức mới nhất điện thoại: “Có lẽ một thời gian nữa cô mới về.”

 

Sơn Lam Tễ gật đầu. Hắn . Hắn khoang tàu rửa mặt nghỉ ngơi. Dây đỏ vẫn còn kéo, nhưng định nữa.

 

Chỉ cần canh bên Dì Quỳnh, Tô Dương tự khắc sẽ .

 

Quả thật Tô Dương sẽ , nhưng qua mấy tuần. Trên đường ngang Đế Quốc, cô còn thăm mấy ông chồng, mật mật.

 

Vợ chồng trẻ, tình cảm vẫn luôn nồng nhiệt. Xa một thời gian gặp , củi*khô*gặp*lửa còn đủ hình dung.

 

Ôn Vân Tụ ghế, chính cành hoa của trói . Hắn rời cuộc họp, một chính trang càng tôn vóc cao thẳng đoan chính, những cành uất kim hương vàng nhạt đang nở rộ quấn giữ.

 

Dưới sự điều khiển của Tô Dương, những cành hoa vẫn từ từ bò lên, thong thả quấn quanh bộ lễ phục chế thức.

 

Chính trang chỉnh tề nghiêm cẩn phác đường vai lưng thẳng tắp, vạt áo vốn chút nếp nhăn vò đến nhàu.

 

“Bé cưng, đây.”

 

Cành hoa từ từ bò lên tay áo, chui qua cổ tay, luồn vạt áo. Trên mặt vẫn giữ nụ dịu dàng.

 

Nếu Tô Dương rõ nhịp rung động trong lòng , thật sự sẽ vẻ ôn hòa bên ngoài lừa mất.

 

tới, dạng chân lên đùi . Phần uất kim hương còn cũng điều khiển, vây quanh hai .

 

Từng tầng sóng hoa vàng nhạt bao bọc, vây kín hai trong một nhỏ. Cánh hoa mềm mại chen che khuất cảnh vật bên ngoài. Trong khoảnh khắc, hương hoa ngào ngạt say lòng, khiến tâm trí chao đảo.

 

 

Loading...