[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 370: Tạm Dừng Thanh Tẩy, Đi Đón Báo Đen

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên tai trống rỗng, như thấy âm thanh.

 

Đủ loại hình ảnh lóe qua mắt, cuối cùng ngưng tụ thành móng vuốt nhọn xuyên qua ngực.

 

Lâm Tốc cố ghìm động tác né tránh .

 

Ngay đó, móng vuốt đen sắc bén hung hăng xuyên thủng lồng n.g.ự.c .

 

Đã dự đoán nguy hiểm nhưng né, cố ý nhận đòn chí mạng.

 

Máu nóng lập tức phun , nhuộm đỏ cả vạt áo.

 

Dị thể xâm biến cấp cao đối diện gầm lên một tiếng trầm thấp đầy đắc ý. Gai xương cắm sâu giữa da thịt, cánh tay vặn xoáy khiến cơ bắp rách toạc, móng vuốt chuẩn rút để xuyên nữa.

 

Bàn tay đang buông bên của Lâm Tốc đột ngột siết chặt.

 

Cơ bắp căng cứng dữ dội, các ngón tay ghì chặt lấy nó, rút phăng lưỡi d.a.o đầy m.á.u khỏi chính lồng n.g.ự.c !

 

Máu lập tức tuôn ồ ạt theo vết thương. Cơn đau khiến thể run dữ dội, suýt ngất tại chỗ.

 

Đồng t.ử dựng thẳng như sợi chỉ chỉ còn vẻ điên cuồng đỏ ngầu.

 

Lâm Tốc mượn lực trở tay, móng vuốt báo đen nửa thú hóa cũng sắc bén, nhanh chóng x.é to.ạc phần thịt nơi cổ họng dị thể xâm biến.

 

Hai bên quấn lấy c.h.é.m g.i.ế.c.

 

Máu thịt tung tóe.

 

Từ đến nay Lâm Tốc đều dựa dự báo để né tránh một cách ung dung, quen đối đầu trực diện.

 

Lúc dùng tàn liều mạng, chiêu nào cũng phòng thủ, là cách đ.á.n.h điên cuồng đồng quy vu tận. Mỗi cử động đều kéo rách vết thương xuyên ngực, m.á.u ngừng phun , thở vụn vỡ, tầm mắt từng đợt tối sầm.

 

Thân hình lảo đảo vững, sức lực càng lúc càng yếu, động tác càng lúc càng chậm.

 

Cơ thể tiêu hao đến cực hạn, cuối cùng chống nổi đợt phản công cuồng bạo của dị thể xâm biến cấp cao.

 

Đối phương nổi giận phát cuồng, dùng sức mạnh thô bạo hất văng cơ thể .

 

Một đòn nặng nề nện thẳng tim.

 

Đồng t.ử vàng sẫm giãn rộng, vết thương lớn ở n.g.ự.c ngừng tuôn máu, nhiệt độ cơ thể nhanh chóng mất , thở mỏng như tơ, bước trạng thái hấp hối.

 

Ý thức chìm nổi, trong chút dư quang cuối cùng, thấy rắn phía bên phồng lên. Dạ Quang lớn vọt lên gấp hàng chục , lớp da vảy căng rách rỉ m.á.u nhanh chóng tự lành.

 

Hắn đột ngột ngẩng .

 

Vảy rắn vỡ tung. dị thể xâm biến trong khu xâm biến cấp bốn cuối cùng cũng giải quyết.

 

Chỉ là hai bên cùng trọng thương.

 

Báo đen duy trì nổi hình , đất, từ túi quần áo rách nát móc điện thoại . Đầu móng bấm mấy vẫn mở , ngược còn màn hình dính đầy chấm máu.

 

Khó khăn lắm mới mở máy, gương mặt nghiêng đang ngủ của Tô Dương màn hình.

 

Cuối cùng vẫn đặt bức ảnh hình nền. Cừu nhỏ mà thấy chắc chắn sẽ giận.

 

Sao thăng cấp khó thế, chỉ cảm thấy sắp c.h.ế.t .

 

Trong hình ảnh dự đoán cuối cùng, tắt thở c.h.ế.t.

 

Lâm Tốc bật , ho bọt máu.

 

Tên ngốc báo tuyết còn lên 3S, bằng tên ngốc đó.

 

Đã sẽ chọc cô , mà tới tang lễ cô vẫn .

 

 

Khu xâm biến căn cứ mức độ xâm thực và d.a.o động năng lượng chia thành năm cấp.

 

Hòn đảo Tô Dương tới là khu nguy hiểm cấp ba, đ.á.n.h giá khả năng đạt cấp bốn, mức độ nguy hiểm cao hơn.

 

Cô dẫn thú nhân cẩn thận tìm kiếm, nhưng suốt cả buổi sáng vẫn thấy dị thể xâm biến .

 

Đồ chơi của Ân Thố chạy nhiều, Kiến Nguyệt cũng bay xem, Tô Dương ngăn .

 

“Mọi đừng hành động một .”

 

Mang quá nhiều , cô khó trông nom hết. Cấp bậc ai cũng cao, lỡ cẩn thận xâm biến sẽ phiền. Vì thế cô còn dẫn Thủ Tịch tới.

 

Thủ Tịch mạnh như , ông mà xảy chuyện gì thật sự sẽ là tai họa cấp t.h.ả.m họa.

 

Hải đảo c.h.ế.t lặng, chỉ tiếng sóng đơn điệu vỗ bờ cùng tiếng ù tần thấp như như từ sâu đất, liên tục kéo giật, quấy nhiễu giác quan của thú nhân.

 

Giấu đất ? Chẳng lẽ đào sâu ba thước?

 

Tô Dương phóng mắt xa.

 

Trên biển chỉ một con tàu lẻ loi, Dì Quỳnh đó quan sát cô từ cách .

 

Có con tàu ở đó, cô cũng yên tâm hơn.

 

Theo kinh nghiệm đây, chỉ cần sống xuất hiện gần, dị thể xâm biến đói khát sẽ chủ động săn mồi. Lần tìm lâu như , bọn họ chỉ thấy mấy bộ hài cốt thú nhân.

 

Đã qua lâu, chúng phong hóa thành những mảnh vụn.

 

Lần theo dấu vết sâu trong, đồ chơi của Ân Thố phản hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-370-tam-dung-thanh-tay-di-don-bao-den.html.]

 

“Miên Miên, xác dị thể xâm biến ở đó, nó c.h.ế.t .”

 

“dị thể xâm biến cũng tự c.h.ế.t ?”

 

【Có】

 

Người trả lời là Vưu Tuyết, điện thoại.

 

【Vị trí từng phát tín hiệu cầu cứu. Khi đó tới cứu viện chính là Thuần Dưỡng Sư của thú nhân xâm biến. Không cứu thú nhân, Thuần Dưỡng Sư cũng hy sinh cùng】

 

Sau đó dị thể xâm biến vì nguyên nhân nào đó, thể là c.h.ế.t đói, dù cuối cùng cũng c.h.ế.t.

 

Nguy hiểm như dự đoán xuất hiện.

 

Tô Dương xác nhận dị thể xâm biến c.h.ế.t, hết thanh tẩy môi trường.

 

Mệt thì đất nghỉ.

 

Muốn với ai đó.

 

“Cứ dọn sạch như , xâm biến sẽ biến mất ?”

 

Nếu thể biến mất thì , sẽ còn ai vì chuyện thương c.h.ế.t nữa.

 

Thú nhân đào hố chuẩn thiêu hủy dị thể xâm biến. Tô Dương qua, nhắm mắt cầu cho khuất yên nghỉ.

 

Trong lúc yên lặng, cô nhận một cảm giác khác thường mơ hồ truyền qua dấu ấn, đến từ Lâm Tốc.

 

Cuối cùng cũng động tĩnh. Báo đen cố ý tránh xa cô để cô cảm ứng , gọi điện thì tắt máy, Dạ Quang cũng liên lạc .

 

Tô Dương vội mở mắt tìm điện thoại.

 

Lần quả nhiên gọi .

 

Cô nóng lòng hỏi: “Các thế nào ?”

 

Chỉ hai tiếng xì xì, là giọng Dạ Quang.

 

Sao Dạ Quang máy, còn Lâm Tốc ?

 

Tim Tô Dương trầm xuống, cô bình tĩnh : “Dạ Quang, tiếng .”

 

“Hắn sắp c.h.ế.t.”

 

Vảy Dạ Quang rơi lả tả, cơ thể vẫn đang tự chữa lành. Hắn thè lưỡi rắn, dò thở yếu ớt của báo đen thật.

 

Tô Dương chuẩn tâm lý, chỉ “ừ” một tiếng.

 

Lâm Tốc vẫn mất thính giác.

 

Nghe câu đáp ngắn ngủi đó, vui vui.

 

Sao tới lượt , cừu nhỏ lý trí thế?

 

Thật yêu ?

 

Báo đen bỗng ho m.á.u ngừng. Đồng t.ử vàng sẫm càng lúc càng mất tiêu cự.

 

“Đặt điện thoại bên tai , .”

 

Dạ Quang theo.

 

Điện thoại của tới đây Lâm Tốc lấy mất, thể báo tin cho giống cái.

 

“Cô đừng, lo. đưa , tới bệnh viện.”

 

Trước khi đưa điện thoại , Dạ Quang còn như .

 

Tô Dương đáp . Đợi thở nặng nề kìm của báo đen, cô mới :

 

“Anh xem, . Hôm nay tới một khu xâm biến lợi hại, vốn tưởng đ.á.n.h một trận thật dữ, kết quả dị thể xâm biến ở đây c.h.ế.t .”

 

một tràng cũng bên , cuối cùng tự : “Có thấy quá bình tĩnh, nghi ngờ tình cảm của hai ? đoán là .”

 

“Không cần nghi ngờ, chỉ cho thấy, thật sự trưởng thành .”

 

“Nếu , một chút.”

 

Tô Dương kéo giọng òa.

 

Tiếng chỉ dọa thú nhân bên cạnh, còn báo đen đang hấp hối giật tỉnh táo hơn một chút.

 

“Không như quỷ ám lấy ? Anh dậy !”

 

Miệng lóc, tay cô mở định vị.

 

sớm giở chút thủ đoạn điện thoại của hai . Chỉ cần mở máy, cô sẽ nhận vị trí.

 

Tô Dương vị trí dậy, gõ lách cách xin nghỉ với Dì Quỳnh, lưng “vụt” một cái mọc đôi cánh bướm.

 

Tạm dừng thanh tẩy, đón báo đen .

 

Ngay giây khi cô .

 

Sơn Lam Tễ cũng tới.

 

 

Loading...