[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 360: Tình Cờ Đi Ngang Qua

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Zero chỉ một ngày nghỉ. Tô Dương qua sinh nhật xong, trở về tiếp tục giáo dục, mặc dù hình như chẳng tác dụng mấy với .

 

Tô Dương theo xem một tiết học, giờ nghỉ khó hiểu hỏi: “Cùng là cải tạo, tại Kiến Nguyệt hiệu quả rõ ràng, còn Zero vẫn y như cũ?”

 

Con bướm cô khen bay càng nhẹ bẫng, uyển chuyển hơn, trời quang mây tạnh đầu.

 

Zero tủi : “Nếu em dễ ảnh hưởng như thì từ lâu những vật chủ ký sinh của ảnh hưởng đến đổi , chị.”

 

Cũng lý.

 

Tô Dương đẩy chân nhện đang cọ tới : “ chấp nhận lý do ngoan cố đổi, nhưng điều nên hiểu vẫn hiểu. Học tiếp , giáo viên còn thông minh đấy.”

 

Chỉ là tâm tư đặt đường ngay.

 

Tô Dương hết .

 

Vừa giáo viên hỏi, nếu nhiều giống đực tranh giành vợ của , mà vợ thích tất cả thì .

 

Zero : Hắn sẽ ký sinh hết những đó, thể dùng cơ thể họ chơi nhập vai với chị.

 

Nghĩ một lát, đổi lời , dùng cơ thể khác cũng .

 

Chị của chỉ thể thích một con nhện nhỏ là .

 

Chị thích kiểu nào, g.i.ế.c hết kiểu đó. G.i.ế.c tới khi còn ai khác, chị tự nhiên chỉ thể thích .

 

Tô Dương mà cạn lời, giơ tay đập một cái đầu .

 

Cô thấy trong thời gian ngắn Zero uốn . Chỉ thể vất vả giáo viên để tâm thêm.

 

Zero đánh, ôm đầu giả vờ đau.

 

Một con mắt khuỷu tay mở , âm u về phía thỏ.

 

“Chị, đưa tới học cùng . Câu cũng trả lời , tin chị hỏi thử.”

 

Tô Dương và thỏ .

 

Cô thử hỏi: “Anh trả lời thử?”

 

Mũi Ân Thố giật giật: “Nổ hết đó.”

 

Zero: “Chị thấy !”

 

Ân Thố chỉ , hì hì đổi lời: “ đùa thôi mà.”

 

Ai tin đang đùa.

 

Tô Dương cân nhắc khả năng cho thỏ nhập học, vạt áo kéo. Thỏ dùng đôi mắt hồng trong veo cô, móng bới bới.

 

Thú hình của quá gian lận, chỉ cần đó đáng yêu.

 

Tô Dương ôm thỏ lên.

 

Hôm nay cô cố ý mặc quần yếm túi lớn, thể nhét thỏ trong.

 

Dạ Quang ở eo, bướm ở chân, như ba đứa sẽ đ.á.n.h vì tranh chỗ.

 

Ân Thố rụt túi, chỉ lộ một chút mắt.

 

Zero cứ cảm thấy nhạo.

 

Tô Dương cũng chỉ do dự chớp mắt bỏ ý định cho Ân Thố học ngay. Việc cấp bách là dưỡng cái cơ thể tàn tạ cho .

 

với Zero: “Cậu học tiếp , đưa ăn sáng.”

 

Đồ ăn của Ân Thố chuyên , là dinh dưỡng, hương vị thứ yếu. Ân Thố thích ăn.

 

Lần nào Tô Dương cũng thúc .

 

Ân Thố đầu: “ ăn.”

 

Tô Dương chống eo: “Anh ăn. Bắt buộc ăn.”

 

Hai giằng co một lúc. Ân Thố cáu kỉnh, Tô Dương còn ngang hơn , cạy miệng nhét .

 

Ân Thố giơ hai tay quơ loạn, kêu om sòm: “Ư ư ư!”

 

Nhìn thì giãy giụa ghê lắm, thật nửa bước cũng nhúc nhích. Tô Dương nghĩ dùng sức giữ .

 

Ân Thố cô nhét đầy một miệng đồ ăn, hai má phồng lên, gương mặt đầy vẻ vui vì ép, nhưng cái đuôi phía rung nhanh trái với biên độ nhỏ.

 

Sau hai , Tô Dương hiểu . Thật thích như .

 

Ân Thố cúi đầu ăn, tai và đuôi vẫn thu , vẻ cụp mắt tự mang nét vô tội giống thỏ nhỏ.

 

Một đoạn gáy mảnh khảnh trắng nõn, hình non trẻ dẻo dai bọc trong quần áo. Bóp vai một cái chỉ sờ thấy một nắm xương.

 

Nếu dùng thực phẩm bồi bổ thì chắc sẽ sớm bồi . Chỉ cần ăn ngon ngủ kỹ, sẽ khỏe lên.

 

Tô Dương nghĩ , ánh mắt vô định rơi xuống sàn bên cạnh.

 

“Miên Miên! ăn nữa! Cái ngon.”

 

Ân Thố bỗng kêu.

 

“Vừa còn ăn mà. Chỉ còn từng thôi. Mau ăn.”

 

Ân Thố lầm bầm, miễn cưỡng ăn hết.

 

Ánh mắt Tô Dương mất tiêu cự bay sang chỗ khác.

 

“Miên Miên! uống nước cà rốt!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-360-tinh-co-di-ngang-qua.html.]

Tô Dương trợn mắt: “Làm gì kêu to thế, giật … Không . Uống sữa dinh dưỡng . Ngon thế còn gì.”

 

Cô ngửi cũng thấy thơm.

 

Ân Thố hì hì giơ cốc tới: “Miên Miên uống sữa sữa.”

 

Nhắc tới chuyện , ký ức hổ đây như ma quỷ quấn lấy, ngón chân Tô Dương đào xuyên tâm đất.

 

Ấy mà Ân Thố còn mang vẻ mặt chẳng gì, ý thức câu động trời gì.

 

Tô Dương chỉ thể giữ mặt nghiêm từ chối: “Anh tự uống .”

 

Ân Thố tiếc nuối: “Miên Miên uống sữa sữa của nữa ?”

 

“Ngon lắm, dinh dưỡng.”

 

Hắn cứ một câu một câu “uống sữa”, Tô Dương nhịn nổi bịt miệng .

 

Ân Thố bịt miệng, thành một chuỗi âm thanh ú ớ rõ.

 

Nếu là Đệ Tam Tịch, lúc chắc chắn sẽ thè lưỡi lén l.i.ế.m lòng bàn tay cô.

 

Ân Thố chỉ nghiêng đầu. Đôi mắt trống rỗng, lạnh lẽo như vật vô tri bỗng sáng lên. Hắn nhích về phía , má áp sát hơn lòng bàn tay Tô Dương, thở cũng mang mùi sữa.

 

Tô Dương cảm nhận lún giữa các kẽ ngón tay, chỉ một lớp da thịt mỏng.

 

Đôi mắt chớp, giống như cách lâu mới gặp , nên nỡ dời .

 

“Miên Miên, miên.”

 

Hắn bắt đầu học tiếng cừu vô nghĩa, còn kêu chăm hơn cừu nhỏ.

 

Tình cờ ngang chuồng cừu của Đệ Tam Tịch, Ân Thố kêu một tiếng, lập tức khiến cả đàn bên trong đồng thanh “be be”, chọc nghiêng ngả.

 

Tô Dương chẳng nên ai. Cuối cùng Đệ Tam Tịch: “Sao còn nuôi nhiều cừu thế, g.i.ế.c ăn thịt .”

 

Đệ Tam Tịch trợn to mắt: “Sao thể!”

 

Hắn thề với trời: “Từ khi gặp Thê Chủ, ăn thịt cừu nữa.”

 

Hắn mềm mại áp tới, đầu tựa lên vai Tô Dương, đầy ẩn ý : “Ta chỉ cừu ăn.”

 

Tô Dương thúc khuỷu tay bụng .

 

Đệ Tam Tịch rên rỉ: “Thê Chủ giận thì c.ắ.n .”

 

Hắn đưa tay tới, Tô Dương cũng chẳng khách sáo.

 

Thò đầu như rùa, c.ắ.n cho một cái.

 

Đệ Tam Tịch si mê , dấu răng và nước bọt ngón tay, vô cùng lẳng*lơ nhét tới bên môi, thè lưỡi liếm.

 

Bộ dạng đó khiến sắc tâm của Tô Dương cũng nổi lên.

 

Hắn : “Đau quá, Thê Chủ c.ắ.n chỗ khác của nữa ?”

 

Tay trượt xuống vạt áo cô. Nói hai câu là tìm xuống .

 

Thú nhân đều thích cô theo bản năng sinh lý, thấy hôn hít, cọ cô, chỉ là Đệ Tam Tịch đặc biệt rõ ràng hổ.

 

Tô Dương đang định tóm đuôi bọ cạp bắt yên phận.

 

Đệ Tam Tịch thò tay bỗng gào một tiếng, ánh mắt cũng trong trẻo hẳn.

 

Rút tay , bên đang treo một con rắn c.ắ.n .

 

Ánh mắt Dạ Quang trở nên hung dữ.

 

Hắn nhịn lâu lắm .

 

Răng rắn độc ngay cả vỏ bọ cạp cũng c.ắ.n thủng. Đệ Tam Tịch nhảy dựng với con rắn treo tay, Ân Thố lập tức chui xem náo nhiệt, tai dựng cao hơn ai hết.

 

Cừu nhỏ nhảy tới nhảy lui, giậm chân liên tục. Tiếng be be là: Đánh , đ.á.n.h !

 

Kéo theo đàn cừu bên cạnh cùng kêu be be hết đợt tới đợt khác.

 

Kiến Nguyệt nhân cơ hội đậu bên tai Tô Dương hỏi: “Lúc em ngủ, thể giấc mơ em ? sẽ yên lặng.”

 

Sau khi Thư Phục ngủ, cảm thấy cô đơn.

 

Hắn theo giấc mơ của cô.

 

Tô Dương: “…” Loạn thành một nồi cháo , mau uống hết .

 

Giữa cảnh gà bay ch.ó chạy, một tiếng vỗ cánh khe khẽ vọng xuống từ cao. Luồng gió xoáy thổi tóc Tô Dương, cô ngẩng mặt .

 

“Sơn Lam Tễ?? Sao tới đây?”

 

Không cũng giống chim nhỏ, chạy tới ăn sinh nhật với cô chứ? Sau khi cô vuốt chim, thái độ của đổi .

 

Trong màu xanh trong vắt, Sơn Lam Tễ như thần linh giáng xuống. Hàng mi rũ, nốt ruồi đỏ giữa trán khiến sững .

 

Hắn đáp xuống giữa “nồi cháo” , một tay để trong túi, vuốt những đường gồ ghề của chiếc vòng tay, vẻ mặt cô.

 

“Tình cờ ngang qua.”

 

Sinh nhật bỏ lỡ, cần nhắc nữa.

 

Sơn Lam Tễ bỗng khẽ : “Nghe chỉ cần tặng một câu chúc là ở đảo nghỉ dưỡng miễn phí ba ngày, nên tới chiếm chút tiện nghi.”

 

Hắn giơ tay đưa vòng tới mặt Tô Dương, thản nhiên lướt qua chuyện đó.

 

“Một món quà nhỏ. Chúc em gái, tiền như nước.”

 

 

Loading...