[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 359: Làm Thế Nào Mới Có Duyên Có Phận?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên mặt biển yên tĩnh, “ùm” một tiếng b.ắ.n tung bọt nước.

 

Gợn sóng lan từng vòng, Sơn Lam Tễ ướt sũng ngoi đầu lên, vuốt mặt một cái.

 

Điện thoại réo như đòi mạng, bên tai vang lên tiếng gọi liên tục.

 

“Cứu cứu cứu mạng! A Tễ mau tới cứu bọn !”

 

Là bạn học của .

 

-

 

Gần mười hai giờ, Tô Dương cuối cùng cũng mở hết quà. Ngoại trừ con bọ cạp tinh già lẳng lơ Đệ Tam Tịch, những khác tặng đều là đồ đắn.

 

Món quà của Đệ Tam Tịch, Tô Dương mở một cái “bốp” đóng , lén trừng .

 

Đệ Tam Tịch đáp bằng nụ quyến rũ hề bộ.

 

Hôm nay nhiều như , Tô Dương quyết định vẫn là đừng “sủng hạnh” ai thì hơn. Mọi cùng trò chuyện ngủ.

 

Đừng thấy cô nhiều chồng mà lầm, thật cô là phe tình yêu thuần khiết đấy.

 

Đắp chăn chỉ chuyện trong sáng. Ôn Vân Tụ vốn đang vỗ về dỗ cô ngủ, một hồi cô cãi với Lâm Tốc.

 

Lâm Tốc bảo cô chơi ăn gian, đ.á.n.h bài còn nhờ viện trợ bên ngoài.

 

Tô Dương dùng chân đá bắp chân , cẩn thận đá trúng Tạ Lợi, vội sờ đuôi mèo dỗ dành.

 

Miệng Lâm Tốc chua, trong lòng cũng như uống cả vò giấm lâu năm.

 

Hắn ôm eo, kéo cô qua cù lét.

 

Tô Dương đến thở nổi, đè lên Lâm Tốc, cũng dùng tay sờ bụng eo , cố tìm chỗ nhột.

 

Lúc hai họ chơi, Lâm Tốc nhường cô, nhưng như mới vui.

 

Tô Dương quẫy như cá sống rời nước, chui tới chui lui giữa đám thú nhân, tóm nào liền chui áo đó để tránh tay Lâm Tốc phía . Cừu nhỏ cũng vui vẻ kêu be be thật lớn.

 

Thấy cô sắp đau sốc hông, Vưu Tuyết tới ngăn , kéo cô khỏi áo Cửu Phương Túc Giới.

 

Trước là hai con báo, cô ở giữa ngọ nguậy, tay Cửu Phương Túc Giới đặt váy ngủ cô.

 

“Ui da, đau bụng quá.”

 

Vưu Tuyết xoa bụng giúp cô, Đệ Tam Tịch cứng đầu chen . Mái tóc tím đậm bóng mượt xõa xuống, bộ đồ ngủ bằng lụa dán lên da thịt, một gương mặt mỹ nhân tươi ghé .

 

Đầu lưỡi đỏ thắm thò bên môi, hôn vụn lên má Tô Dương còn đang nheo mắt , cuốn giọt nước mắt ép trào ở khóe mắt.

 

“??”

 

Không khí im bặt. Tô Dương đờ mặt Đệ Tam Tịch.

 

Hắn như mèo ăn vụng, sắc mê hoặc lòng .

 

Tô Dương nữa, giả vờ như gì xảy , phớt lờ bầu khí kỳ quặc, lấy tay áo lau mặt: “ ngủ đây.”

 

Lần thật sự ngủ. Không ngủ nữa sẽ xảy chuyện.

 

Nằm ở giữa, Tô Dương lặng lẽ kéo chăn cao lên che mặt.

 

Chưa bao lâu hai bên cùng kéo xuống.

 

Ôn Vân Tụ: “Bé cưng, như bí lắm.”

 

Tô Dương: “Ồ.”

 

-

 

Bạn cùng lớp của Sơn Lam Tễ đều mua thẻ năm ở chỗ .

 

Hắn từng hứa sẽ ưu tiên cứu viện.

 

như , tối nay tuyệt đối thể tới mười hai giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-359-lam-the-nao-moi-co-duyen-co-phan.html.]

 

Sơn Lam Tễ lên xuống theo sóng mặt biển. Gió biển đêm khuya lạnh buốt mằn mặn, phía đảo tư nhân xa xa vẫn còn chút ánh cam đỏ nhạt khi pháo hoa tắt.

 

Cách một vùng nước mênh mông, niềm vui mà tinh thần thể cảm nhận trở nên xa xôi, mờ nhạt, thể chạm tới.

 

Hắn lấy ván chèo , gác hờ cánh tay lên đó để giữ thăng bằng, đầu ngón lạnh tới tê dại.

 

Điện thoại vẫn rung ngừng. Tiếng kêu cứu chói tai hết tới khác chui màng nhĩ, gấp gáp hoảng loạn.

 

Sơn Lam Tễ hít sâu mấy , bò lên ván chèo nhắm mắt.

 

Tốt nhất là bọn họ thật sự chuyện.

 

Linh hồn lập tức kéo tới bên bạn học đang cầu cứu, trong đó còn một con chuột nhảy trông quen mắt.

 

Sơn Lam Tễ giải quyết xong vấn đề bên họ, đang định rời . Nhìn thấy chuột nhảy, bỗng dừng .

 

“Làm thế nào mới duyên phận?”

 

Thầy bói chuột nhảy ngơ ngác một lúc vui như mở cờ: “Cậu hỏi đúng . Dây tơ hồng nối mười đôi thì cũng tám đôi…”

 

Sơn Lam Tễ thời gian cô khoe khoang: “Nói thẳng giá.”

 

Muốn moi tiền từ tên keo kiệt dễ. Mắt chuột nhảy đảo loạn, bỏ ý định.

 

“Thôi, cứu hai , lấy giá cao nữa, trả theo giá thị trường .”

 

Sơn Lam Tễ chuyển tiền: “ loại nhất.”

 

Chuột nhảy lôi từ trong áo hai sợi chỉ đỏ: “Biết , ai dám lừa .”

 

Đợi Sơn Lam Tễ mang đồ rời , chuột nhảy màn hình nhận tiền, trợn to mắt:

 

“Tên keo kiệt cho nhiều thế!… Chậc chậc, đây là sức mạnh của tình yêu ?”

 

Lập tức chắp tay: “Mong tên tiến triển, tới chỗ mua đồ.”

 

Tình yêu khiến biến thành kẻ ngốc. Trước đây Sơn Lam Tễ nào tin chuyện dây tơ hồng gì đó.

 

Chuột nhảy từng thấy nhiều ví dụ, ngờ khôn ngoan như cũng lao đầu .

 

Cô ngân nga hát, nhảy từng bước về nhà.

 

Bây giờ chỉ chờ kẻ ngốc rơi tình yêu tới tìm cô xem cung hoàng đạo, bát tự nữa thôi.

 

Sơn Lam Tễ mua đồ xong cũng thấy như ai nhập xác.

 

Ma xui quỷ khiến, hỏi câu đó.

 

Cúi đầu hai sợi chỉ đỏ nhỏ mảnh đang nắm giữa ngón tay.

 

Dây đỏ mềm mại, màu sắc tươi sáng chói mắt. Kẹp giữa những khớp ngón trắng lạnh, gầy gọn của , nó tạo thành một màu rực rỡ đột ngột mà nóng bỏng.

 

Khi trở ván chèo, thời gian sớm kịp nữa.

 

Hắn bỏ lỡ sinh nhật đầu tiên của em gái ở thế giới .

 

Sơn Lam Tễ dứt khoát ngay tại chỗ, sờ hai sợi chỉ đỏ, tìm đồ trang sức .

 

Hắn tích trữ nhiều đồ vàng. Nhớ trong đó một món khéo là hình cừu nhỏ, lúc thấy chế tác tinh xảo, trọng lượng cũng đủ, nên vẫn giữ sưu tầm.

 

Bây giờ tìm , món đồ nặng trĩu trong tay, xâu một sợi dây đỏ.

 

Em gái nhiều đồ treo. Cô luôn thích treo thứ gì đó túi chỗ khác, lúc buồn chán còn cầm lên lắc nhẹ.

 

Chiếc vòng tay như , lẽ cô sẽ thích.

 

Xâu xong thắt nút c.h.ế.t, quần áo cũng gần khô vì gió biển, may mà lông cánh ướt.

 

Đôi cánh phía khẽ vỗ, Sơn Lam Tễ món đồ treo thành phẩm, đột nhiên nhận đang gì.

 

là điên .

 

 

Loading...