[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 357: Đọc Một Lượt Nam Đức Nghe Xem
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Pháo hoa .
Tô Dương xem trong nhà còn , chạy ngoài xem.
Lâm Tốc bật đèn, cô cầm bánh , ăn nhận xét: “Cái giống cừu nhỏ quá!”
Cừu nhỏ Tạ Lợi ôm trong lòng kêu be be hưởng ứng.
Lâm Tốc đưa tay cào mũi nó, tinh thần thể báo đen vòng từ lưng , chằm chằm cừu nhỏ như hổ rình mồi.
Tạ Lợi xoay tránh tầm mắt báo đen.
Lâm Tốc khẽ chậc: “Cậu ôm lâu thế , tới lượt .”
Trước đây ban đêm cừu lén chạy chơi, bọn họ đều mỗi ở bên một lúc, đúng giờ đúng lượt, vô cùng công bằng.
Mèo Chín Mạng của Tạ Lợi cũng xuất hiện, nhe răng với báo đen.
Tạ Lợi : “Bây giờ buổi tối, hơn nữa dù luân phiên cũng tới lượt .”
Từ phía bên vươn tới hai bàn tay, động tác gọn gàng bế cừu nhỏ .
Vưu Tuyết lịch sự : “Tiếp theo là thời gian của và .”
Tát Tuyết nóng lòng từ lâu. Hắn dùng tinh thần thể chạy , nhiệt tình thè lưỡi l.i.ế.m cừu nhỏ điên cuồng, rửa mặt, tắm rửa, rửa cả m.ô.n.g cho nó.
Tinh thần hai bên giao tiếp trực tiếp. Phía Tô Dương suýt kem sặc, lảo đảo một cái, chẳng cần đầu cũng là ai: “Tát Tuyết, đừng liếm.”
Chó lớn lông xù vô tội rụt lưỡi về, toe miệng với cô.
“Chị vui quá nhỉ.”
Một giọng lạnh lẽo âm u đột ngột thấm từ góc tối.
Zero từ từ bò khỏi bóng tối đặc quánh, hơn nửa cơ thể vẫn giấu trong bóng đen, tám chân di chuyển phát tiếng.
“Em vất vả lắm mới khỏi lớp, chị , bài kiểm tra lớp của em điểm tuyệt đối .”
Thật ? Trông giống lắm.
Tô Dương nghĩ , còn .
Thủ Tịch vẫn luôn im lặng bỗng đeo găng tay.
Tô Dương đang thắc mắc ông định gì.
Thủ Tịch bước lên, dáng thẳng tắp, thẳng tới Zero trong góc.
Zero nheo mắt, cơ thể căng cứng, đầy cảnh giác.
Thủ Tịch giơ tay, bàn tay chính xác giữ gáy , sức lực vững vàng, khẽ ấn xuống.
Không né , thở Zero khựng .
Ngay đó là uy áp tinh thần cấp cao nhất, nghiền ép như hạ chiều gian.
“Ta suy nghĩ của ngươi.”
Thủ Tịch cúi mắt, ánh mắt phẳng lặng, chút d.a.o động.
“Đừng nghĩ tới chuyện độc chiếm.”
Zero giật một nụ dữ tợn: “Thủ Tịch, đừng với là ông .”
Pháo hoa đầy trời vẫn rực rỡ nở tung, trong góc là cuộc đấu tiếng động.
Tô Dương cách một vẫn tiếng xương nghiền kêu răng rắc, mà da đầu tê dại.
Ôn Vân Tụ giơ tay che tai cô, hiệu cô , ghé bên tai : “Bé cưng, xem pháo hoa tiếp .”
Thủ Tịch thể tất cả những ở đây đang nghĩ gì. Bị phát hiện chuyện riêng tư, đám thú nhân khó chịu, đều cố khống chế suy nghĩ đừng chạy lung tung.
Đệ Tam Tịch cũng gạt những trò lộn xộn đầy đầu sang một bên, tìm cách giành sự chú ý của Tô Dương.
Sự chú ý của Tô Dương họ kéo , bên cũng xử lý xong.
Thái độ của Thủ Tịch với thú cưng đều như , bóp về nguyên hình cho cô chơi.
Lâu lắm thấy nhện nhỏ, Tô Dương đón lấy nắm trong lòng bàn tay, khuyên : “Đi học vẫn hướng thiện? Cậu như sẽ lưu ban đấy! Thú nhân bên cạnh ai lưu ban , đừng hỏng thanh danh của .”
Nhện bò ủ rũ trong lòng bàn tay cô.
Trước đó Ôn Vân Tụ và những khác đ.á.n.h một trận, bây giờ Thủ Tịch đánh. Hắn tin bọn họ ý nghĩ độc chiếm cô, chẳng qua từng , thừa nhận, giả vờ rộng lượng thôi.
“Em chị, em sẽ học cho .”
Tô Dương bóp bụng nhện một cái, Zero khẽ hừ, rỉ chút tơ nhện.
Ánh mắt dừng ở con thỏ vai Tô Dương.
“…Ân Thố?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-357-doc-mot-luot-nam-duc-nghe-xem.html.]
Chẳng c.h.ế.t ?
Thỏ hì hì chào : “Yo, là ai ?”
Zero: “Giả vờ ?”
Thỏ chỉ lắc đuôi.
Đều từng ở cùng một nhà tù, Zero nhớ mùi của . Lúc thỏ c.h.ế.t, còn tiếc, nếu thể chiếm lấy cái xác đó thì .
Không ngờ sống, bây giờ còn giả vờ giả vịt.
Chỉ cần nghĩ sơ qua, Zero đoán vì .
Đây là giả vờ quên những trải nghiệm vui trong quá khứ, bắt đầu với chị.
Mơ thật.
Chân nhện Zero động đậy, há miệng: “Cậu nhớ thì cũng nhớ chuyện chứ. Cậu…”
Chưa xong Tô Dương bóp mạnh.
Lần dùng sức, nhện nhỏ co cả thành một cục tròn.
Tô Dương nhét phần bánh ăn hết lòng Cửu Phương Túc Giới, hai ngón tay kẹp tơ nhện của Zero kéo ngoài.
“Vừa bài kiểm tra lớp điểm tuyệt đối? Vậy một lượt nam đức cho .”
Đệ Tam Tịch hào hứng: “Vừa , kiểm tra xem sai . một chữ là chịu phạt.”
Ân Thố hì hì, kéo mí mắt trêu con nhện đang chịu thiệt: “Lêu lêu.”
Zero: “…”
Đợi lúc Tô Dương chú ý, Zero xong nam đức liền thấp giọng khiêu khích Ân Thố: “Cậu tưởng cần học ? Sớm muộn cũng .”
Ba kẻ ở Hắc Tháp đều giáo d.ụ.c . Tô Dương đang cải tạo thú nhân.
là công đức vô lượng.
Pháo hoa kéo dài lâu, cả quần đảo bày tiệc dài, ăn mừng linh đình.
Trên đảo nghỉ dưỡng mở cửa ở bên cạnh, khách du lịch khó hiểu ngẩng đầu.
Bầu trời đêm liền một màu với biển, trong vắt sạch sẽ. Phía mặt biển, pháo hoa nối tiếp dứt, lửa đầy trời rơi xuống, nhuộm nửa bầu trời thành những dải sáng rực rỡ.
Ánh đèn vàng ấm trải dọc theo bờ biển, phác đường nét cả hòn đảo, sáng tối đan xen.
“Bên đó đang gì ? Chẳng là đảo của thú nhân bản địa Quần đảo Nam Dữ ?”
Không mở cửa cho ngoài, khách du lịch cũng .
“Có lễ hội gì ?”
Có thể khiến thú nhân Quần đảo Nam Dữ ăn mừng như , chắc chắn ngày lễ bình thường.
Trong lúc đoán già đoán non, mấy thú nhân bản địa bưng khay xuất hiện.
“Hôm nay là sinh nhật của Thuần Dưỡng Sư, ba vị Tịch đầu quần đảo mời các vị cùng chúc mừng.”
Trên khay bánh và kẹo. Thú nhân : “Chỉ cần một câu chúc phúc với Thuần Dưỡng Sư 【Tô Dương】, bộ chi tiêu phát sinh đảo trong ba ngày sẽ miễn phí.”
Toàn bộ đảo nghỉ dưỡng phụ thuộc Nam Dữ là khu nghỉ dưỡng cao cấp hàng đầu. Ăn ở, vui chơi, đặc sản, thứ gì rẻ. Chỉ một đêm nghỉ tùy tiện là con nhỏ, miễn phí ba ngày chẳng khác gì quà từ trời rơi xuống.
Sau hai giây im lặng ngắn ngủi, bãi biển lập tức bùng nổ tiếng ồn ào.
“ nhầm chứ? Không ngờ ba vị Tịch đầu Nam Dữ hào phóng đến !”
Thật giả ?! Chỉ một câu chúc phúc là miễn bộ hóa đơn?
Khách du lịch sôi trào. Đám vốn lác đác xem lập tức tụ , tranh chen quanh thú nhân, trong mắt đầy vẻ phấn khích thể tin nổi.
Có phản ứng nhanh mở miệng .
“Chúc Tô Dương sinh nhật vui vẻ! Ngày nào cũng vui, chuyện như ý!”
“Chúc Tô Dương…”
“Bên đột nhiên ồn thế?”
Không hiểu vành tai Tô Dương nóng. Cô xoa tai, về phía đảo nghỉ dưỡng.
“Sao náo nhiệt ?”
“Bọn họ đang chúc phúc cho cô.” Thủ Tịch thản nhiên : “Ta sẽ khiến lời chúc của họ thành sự thật.”
Tô Dương “ồ” một tiếng: “Thôi cần , ông cũng nghỉ ngơi . Nào, ăn một miếng kem, ngon lắm.”
Thủ Tịch chiếc thìa cô đưa tới bên môi, há miệng.
Ông thích đồ quá chua, quá ngọt, hương vị quá nặng, nhưng thứ cô đút tới đều khéo.