[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 356: Tích Cóc Cả Đống Của Cải Mà Không Có Ai Tiêu, Cần Nhiều Tiền Thế Để Làm Gì
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đệ Tam Tịch quất c.h.ế.t bọn họ.
Bất kể sa đen sa trắng, đứa nào chạy tới mặt Thê Chủ của sức lấy lòng, đều “xử” hết!
Đám thú nhân sa trắng hộ tống Tô Dương trở về, khéo đụng trúng Đệ Tam Tịch đang vặn chim nhỏ, ép mua đồ.
Phản ứng hai bên mỗi một kiểu. Thú nhân sa trắng kiêng dè lùi nửa bước, Đệ Tam Tịch nheo mắt, từ tốn rút roi, còn gương mặt chim nhỏ thì đầy vui mừng.
Lấp Lánh!
Tô Dương ngạc nhiên chim nhỏ chạy tới bên chân kêu chíp chíp.
Nếu cô nhầm, chim nhỏ hình như đang đ.á.n.h với Đệ Tam Tịch thì ?
Đệ Tam Tịch túm cánh nó đòi mua thứ gì đó, chim nhỏ hung dữ mổ , kêu to quạt cánh liên tục. Một cú mổ xuống còn lão bọ cạp đau điếng.
Cái mỏ sắc bén chẳng khác gì kìm thủy lực bay. Bộ dạng hung hãn đó đúng là hổ danh bá chủ Tây Lục.
“Chíp, chíp.”
Bá chủ Tây Lục bên chân cô, đáng thương cho cô xem bộ lông rối tung của .
Sau khi đáp xuống, nó cố ý chải chuốt lâu, chỉ để cho Lấp Lánh thấy một mặt oai phong hùng tráng xinh nhất.
Vừa ngẩng lên còn kịp kể khổ, chim nhỏ thấy chiếc lông mất của . Nó đảo mắt sang bên cạnh, Đệ Tam Tịch lạnh ném xuống một chiếc lông xanh da trời quen thuộc.
Chiếc lông nhẹ tênh xoay vòng rơi xuống đất, còn Đệ Tam Tịch dùng chân nghiền mấy cái.
“Hừ.”
Tiếng khẩy kéo thần trí chim nhỏ trở về. Đôi mắt chim xoay chuyển, dừng tấm sa che mặt của Đệ Tam Tịch.
“Chíp… CHÍP!!!”
Sau một thoáng im lặng, chim bật tiếng kêu rung trời chuyển đất. Nó bi phẫn c.h.ế.t!
Đó là lông dùng để cầu ngẫu!
Thiếu một chiếc sẽ phá hỏng vẻ tổng thể. Lỡ Lấp Lánh vì chuyện mà từ chối lời cầu ngẫu của nó thì !
Chim liều mạng với con bọ cạp tinh !!!
Trước mắt Tô Dương hoa lên, chim nhỏ phẫn nộ lao vọt như quả cân, chớp mắt lông chim bay tán loạn, tiếng c.h.ử.i mắng vang dứt.
Tô Dương thử can: “Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa.”
Khuyên hai câu, cửa biệt thự mở , bướm bay dán dán mặt cô. Lâm Tốc tới cửa, cao giọng: “Cừu nhỏ, ăn bánh .”
Tô Dương bảo Kiến Nguyệt cũng hương kem ngọt, chắc chắn là bánh xong.
Cô kẹp một con bướm ghé ngửi, đáp: “Tới đây!”
Vui vẻ kéo Thủ Tịch nhà.
Trước khi còn quên đầu dặn: “Đừng đ.á.n.h lâu quá nhé.”
Đệ Tam Tịch: “Vâng, Thê Chủ~”
Quay đầu : “Cút , hứng đ.á.n.h với ngươi. Hôm nay sinh nhật Thê Chủ , ăn bánh với nàng.”
Chim nhỏ đẩy sang bên.
Vừa ở đó một vũng nước nhỏ, phản chiếu bóng nó nhếch nhác đáng thương.
Bay thật lâu thật lâu mới tới, ôm đầy mong đợi chạy tới, kết quả mất chiếc lông xinh . Nó còn mặt mũi nào cầu ngẫu Lấp Lánh nữa?
Chim nhỏ thất hồn lạc phách, nước mắt tụ trong đôi mắt chim.
Nó khác tới, bọ cạp tinh nổi trận lôi đình, roi quất vun vút.
“Ai cho các ngươi tới? Thê Chủ cần quà của các ngươi, cút về…”
Bọ cạp tinh đuổi hết thú nhân , bản thì vui vẻ cửa, tiện tay đóng cửa , chặn hẳn âm thanh bên trong.
Lần ngay cả giọng của Lấp Lánh cũng thấy nữa.
Trước mắt mờ , chim nhỏ nhớ tới lời phán 【 duyên phận】.
Những giọt nước mắt lớn “tách tách” rơi xuống, ướt lông bên má chim.
“Chíp… chíp…”
Ban đầu còn thể kìm nén tiếng .
Càng nghĩ càng đau lòng, chim há mỏ ngửa mặt lên trời tru lớn.
Buồn quá. Chẳng lẽ nó chim độc cả đời ? Của cải nó tích cóc ai tiêu, nó cần nhiều tiền thế để gì!
Trong phút chốc lòng nguội như tro, chim cúi đầu bóng nhếch nhác trong nước, chỉ cảm thấy thế giới hoang vu, xám xịt ánh sáng.
“Sao mày còn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-356-tich-coc-ca-dong-cua-cai-ma-khong-co-ai-tieu-can-nhieu-tien-the-de-lam-gi.html.]
Bên cạnh bóng chim cô độc xuất hiện thêm một bóng .
Chim nhỏ đột ngột ngẩng đầu.
Tô Dương xổm mặt nó, trong tay còn cầm phần bánh cắt riêng cho nó.
“Tuy mày là tinh thần thể, ăn đồ ăn, nhưng tao vẫn cắt phần của mày, góp vui . Tao đợi mày lâu lắm , còn định lát nữa hát cùng mày. Bay xa như tới đây vất vả thật đấy. Nào, lên tay tao.”
Lấp Lánh đưa cánh tay về phía nó!
Bầu trời của chim nhỏ lập tức sáng lên.
Thế giới rực rỡ, chim hót hoa thơm. Nó e thẹn lên tay Lấp Lánh, nghiêng đầu cọ nhẹ quần áo cô.
Muốn gần hơn, nhảy một cái mới chú ý tay áo Lấp Lánh nó giẫm dấu chân chim: “Chíp!”
Nó cuống quýt lau cho Lấp Lánh, kết quả càng lau càng bẩn.
Tô Dương một cái, để ý: “Không , bẩn thì bẩn thôi.”
Chim nhỏ , là nước mắt hạnh phúc.
Con thỏ đang ôm chân Tô Dương nó, đột nhiên nhảy lên.
Chim nhỏ còn định gì, Tô Dương ho mạnh một tiếng.
Con thỏ xa lập tức giả vờ rửa mặt, bày vẻ chẳng hề nghĩ ý đồ nào.
Cô trở về, đám thú nhân đều leo lên cô. Vừa bước cửa, đủ vị trí chiếm kín.
Bây giờ thêm nhiều thú nhân như , Dạ Quang vốn từng độc chiếm khó chịu, nhưng nào cũng đuổi .
Rắn quấn quanh eo Tô Dương, tự kỷ đến mức chẳng gì.
Quà lớn quà nhỏ chất kín cả phòng. Trên bánh sinh nhật tên cô và hình cừu nhỏ, tinh thần thể cừu con chạy vòng quanh.
nó nhảy lên cũng thấy, Tạ Lợi cúi , nhanh tay ôm cừu lòng cho nó xem.
“Dương Dương Dương Dương!”
Tát Tuyết từ chạy tới, đôi tai mềm nảy lung tung.
Hắn nhào tới từ phía ôm cô. Tô Dương cảm nhận cái ôm nhiệt tình của cún, thấy đầu đội thứ gì đó.
“Đây là và Vưu Tuyết cùng ! Dương Dương sinh nhật vui vẻ!”
Nói xong chuyển thành Vưu Tuyết, cái ôm kiềm chế hơn.
Vưu Tuyết kéo tay cô qua, đặt một nụ hôn lên đó: “Sinh nhật vui vẻ.”
Khóe môi Tô Dương từ lúc cửa tới giờ từng hạ xuống. Cô toe trông ngốc quá, bèn mím môi.
Ôn Vân Tụ cúi , hôn lên phần thịt mềm bên má cô: “Muốn thì cứ bé cưng, ở đây ngoài.”
Tô Dương bất giác bật : “Hê hê.”
Ôn Vân Tụ cũng chọc , bàn tay đặt lưng cô, khẽ mổ một cái lên chóp mũi.
Đám thú nhân bám Tô Dương đồng loạt ngẩng đầu, cả bọn dõi mắt theo động tác của , hôn Tô Dương.
Ôn Vân Tụ lướt mắt qua, Thủ Tịch đang một đài cao, hề d.a.o động.
Không hổ là đầu “đảo nam đức”, lòng rộng rãi. Hắn xin chịu thua.
Nhà Tô Dương nhiều quy củ như . Cô cắt một miếng bánh ở mép nếm thử, mới ước nguyện.
Lâm Tốc tắt đèn, trong phòng chỉ còn ánh nến ấm áp lay động.
Tất cả thú nhân đều cô.
Tô Dương nhắm mắt nghĩ:
【Bây giờ hạnh phúc, vui. Mình thật sự thích nơi 】
Cô dám ước lung tung, sợ Thủ Tịch bất chấp cơ thể thực hiện. Cô thổi tắt nến, căn phòng tối trong chớp mắt.
pháo hoa nổ vang ngoài cửa sổ chiếu sáng gương mặt cô.
Pháo hoa phản chiếu trong mắt cô.
Rực rỡ chói mắt.
Mọi chớp mắt cô.
Con thỏ vai cô nghiêng đầu, gối lên hai móng của .
Miên Miên vì cái c.h.ế.t của mà đau buồn, thật quá.
Cô là duy nhất đối xử với , cô buồn.