[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 354: Tôi Muốn Ở Nhà Ăn Bám Chồng

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thê Chủ còn về?”

 

Trong biệt thự của Tô Dương, Đệ Tam Tịch cầm ống nhòm ngoài.

 

Không thấy bóng dáng quen thuộc, soi gương chỉnh vị trí món trang sức ngực.

 

Vừa chạm vang lên tiếng chuông leng keng trong trẻo, Đệ Tam Tịch vẫn hài lòng.

 

Chán quá. Mấy thứ và Thê Chủ đều chơi , chẳng chút mới mẻ nào.

 

Không trò mới thì giữ Thê Chủ?

 

Đệ Tam Tịch bắt đầu suy nghĩ.

 

Mua n.g.ự.c giả?

 

Không , đồ giả bằng của , Thê Chủ sờ hàng giả.

 

Hắn còn nhớ loại rượu con chim ở Liên Bang từng uống, dường như hiệu quả đặc biệt.

 

Uống , cả sẽ ửng hồng, một lớp mồ hôi mỏng cũng tỏa mùi thơm khiến say mê.

 

Nếu uống, chắc chắn sẽ quyến rũ hơn con chim .

 

Để Thê Chủ thấy liền “cừu tính đại phát”, nhào tới xé* quần áo !

 

Đệ Tam Tịch tìm điện thoại của chủ tiệm chim bắt đầu quấy rầy. Một bắt máy thì gọi hai, mãi tới khi bên suy sụp chịu .

 

“Chíp, chíp chíp!”

 

Chim chim nghỉ , mấy thứ sẽ bán cho các nữa, đừng gọi điện cho chim nữa!

 

Chim nhỏ khổ thở hồng hộc, trong mắt tràn đầy ánh sáng hy vọng.

 

Sắp , nó sắp thấy quần đảo .

 

Trên thẻ thông tin ghi sinh nhật Lấp Lánh chính là hôm nay, nó khéo thể tới kịp ăn sinh nhật với Lấp Lánh.

 

Chim nhỏ đang đường bay tới, Đệ Tam Tịch mặc kệ nó nghỉ , cứ lệnh cho chim bán đồ cho .

 

Còn bên Tô Dương, cô vẫn chim cũng tới.

 

Cô ôm cá ngủ dang tay dang chân.

 

Lúc đầu xuống ngủ, cô còn dè dặt chỉ song song với Thủ Tịch, ở giữa cách một nắm tay.

 

Thủ Tịch cũng nhắm mắt.

 

Ông thể giữ nguyên một tư thế lâu. Sứa Minh Hà vốn tính cách yên tĩnh, quen chìm nổi trong biển sâu.

 

Sau khi dịu sự xao động của đuôi cá, những lớp vảy nhô lên đuôi vẫn trở về vị trí cũ, một cánh tay mang theo gió vung tới, đập mạnh về phía cổ Thủ Tịch.

 

Thủ Tịch giơ tay đón giữa trung để giảm lực.

 

Ông sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t, nhưng cánh tay cô sẽ đau.

 

Sau khi triệt lực, ông để cánh tay cô mềm nhũn đặt lên . Chưa hai giây, cô lật , một chân cũng quăng lên.

 

Lát cả cô đều bò lên, dường như thấy đè lên ông mát, bàn tay còn tự động túm lấy vây tai ông.

 

Thủ Tịch từng tiếng lòng cô, mấy sờ thử.

 

Lòng bàn tay mềm mại nóng, nhiệt độ cơ thể cô luôn cao. Người cá thích ứng với nhiệt độ như , cả ông đều nóng lên.

 

Vảy ở đuôi ấn thế nào cũng trở , Thủ Tịch dứt khoát để ý nữa, nhắm mắt nhịp tim và thở của cô.

 

Cô tổng cộng lật ba , lật xong còn kéo ông lật theo, lẽ coi ông thành gối ôm.

 

Thủ Tịch phối hợp đổi vị trí trái , đương nhiên cũng chẳng ngủ giấc trưa.

 

ông nghỉ ngơi , còn hơn tĩnh dưỡng biển sâu.

 

Cơ thể đau nữa.

 

Có cô ở bên cạnh dường như càng kích thích Côn bước kỳ phát tình, thúc đẩy nó trưởng thành nhanh hơn.

 

Tô Dương lúc ngủ gì. Khi tỉnh dậy, cô vẫn cưỡi Thủ Tịch, một tay còn nhéo tai .

 

Vây tai mỏng trong veo, sờ mát và trơn mềm, xương nhưng cứng. Tô Dương đoán lẽ là sụn.

 

… Nghe giống đồ ăn ngon.

 

“Muốn c.ắ.n một miếng ?”

 

Nghe tiếng lòng cô, Thủ Tịch hỏi thành lời.

 

Ông nghiêng đầu, đưa vây tai gần phía cô hơn.

 

Không phản đối ? Tô Dương liếc gương mặt nghiêng của ông, thử thăm dò ghé tới.

 

Miệng còn ăn , c.ắ.n một cái tai cũng chẳng . Cô yên tâm mạnh dạn thật.

 

-

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-354-toi-muon-o-nha-an-bam-chong.html.]

 

“Điều hướng bay kết thúc, cảm ơn quý khách sử dụng…”

 

Chim nhỏ bay bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng tới đích. Nó tắt định vị đáp xuống, lập tức thú nhân tới hỏi và xác minh phận.

 

Sơn Lam Tễ giấy thông hành của vài quốc gia, chim nhỏ đeo cổ là thể trở ngại. Nó đưa cho thú nhân xem.

 

Thú nhân báo cáo từng tầng, cuối cùng báo tới chỗ Đệ Tam Tịch.

 

Đệ Tam Tịch đang thản nhiên tựa bên cửa sổ, ngón tay móc cổ áo, soi xét bản , liền liếc sang.

 

“Hả? Thương nhân chim?”

 

Hắn buông tay, những đầu ngón tay trắng bệch cài từng cúc áo .

 

Cơ thể chỉ thể cho Thê Chủ .

 

Đeo khăn che mặt giấu khuôn mặt, Đệ Tam Tịch sải bước ngoài:

 

“Cho nó đảo, còn đang tìm nó!”

 

Thứ Đệ Tam Tịch bao giờ lấy . Hắn xách roi cửa, khéo đụng Lâm Tốc và Tạ Lợi đang đẩy xe bánh ngọt.

 

Chiếc bánh kem khổng lồ cao hơn một mét là do bọn họ hợp sức .

 

Lâm Tốc thấy , thò đầu : “Á phụ, tránh sang bên chút, đừng đổ bánh. Cừu nhỏ ăn.”

 

Đệ Tam Tịch bất mãn vì con trai bất kính, nhưng vẫn nhường đường.

 

Bánh ngang qua tỏa hương ngọt ngào, đầu óc Đệ Tam Tịch xoay một cái liền nghĩ trò mới.

 

Tiệc bày cơ thể nam giới, Thê Chủ thích .

 

Tô Dương: Thật chơi từ lâu .

 

Cô còn từng phết mứt lên đó nữa.

 

Bây giờ cô hứng thú với việc ăn tai cá hơn.

 

Cắn dai. Cô chỉ ngậm , dùng răng miết nhẹ một cái liền thả , lúc lùi thấy đó còn dính nước bọt trong suốt, bèn giơ tay lau cho Thủ Tịch.

 

Đôi mắt dị sắc chỉ cô. Chức năng ngôn ngữ của Thủ Tịch lẽ thật sự thoái hóa, Tô Dương gì ông cũng , quản.

 

Trông trưởng thành lạnh lùng, nhưng thái độ dung túng nuông chiều dường như còn hơn cả Ôn Vân Tụ.

 

Ôn Vân Tụ đôi khi còn quản cô bài tập.

 

Tô Dương thử, liền : “Thật học, chỉ mỗi ngày ở nhà ăn uống chơi bời. Các ông đều lợi hại như , học cũng thể im tăng cấp.”

 

Thủ Tịch phản ứng, cô tiếp tục cố gắng:

 

“Quần đảo chẳng do ông chủ ? Ông với Dì Quỳnh, học nữa, ở nhà ăn bám chồng.”

 

Thủ Tịch đợi cô hết.

 

Ông gật đầu, thậm chí suy nghĩ nhiều : “Được.”

 

Nắm tay cô liền định .

 

Tô Dương sợ đến mức vội ôm cánh tay ông đổi lời: “ đùa thôi.”

 

Thủ Tịch: “Nói thật cũng .”

 

là nuông chiều đủ mức…

 

Tô Dương nghĩ , tay từ cánh tay sờ xuống eo, cọ nhẹ ở chỗ nối với đuôi cá. Cô dang hai tay, thử vòng qua ôm eo ông.

 

Thủ Tịch cúi mắt cô.

 

Bây giờ cho dù ông để lộ mặt, Tô Dương cũng ông giữ nam đức nữa.

 

Tô Dương đặt cằm lên n.g.ự.c ông, ngẩng đầu .

 

Nếu Thủ Tịch chủ động, cô chủ động một chút.

 

Cô cảm nhận cánh tay ông cũng vòng , ôm ngang eo cô từ phía .

 

Tô Dương hỏi: “Bánh chắc xong , chúng cùng ăn nhé.”

 

Thủ Tịch gật đầu. Cô : “ mỗi năm đều ăn bánh với như , cho tới khi già c.h.ế.t.”

 

Nghĩ thôi cũng thấy khá lãng mạn.

 

Ý ban đầu của cô là Thủ Tịch sống cho .

 

lời , sắc mặt Thủ Tịch đổi.

 

Đường quai hàm lập tức căng cứng, cánh tay ôm cô vô thức siết chặt, mang theo cảm giác giam giữ gần như cố chấp. Vẻ mặt thoáng lộ của ông gần như đáng sợ.

 

“Cô sẽ luôn sống.”

 

Ông chấp nhận yêu c.h.ế.t .

 

 

Loading...