Báo cáo kiểm tra sức khỏe của Ân Thố chậm, bởi vì từ xuống cơ thể chỗ nào cũng ít nhiều vấn đề, gần như chẳng nơi nào khỏe mạnh.
Bác sĩ xem xong : “Con thỏ của cô dưỡng cho thật kỹ. Hiện giờ t.h.u.ố.c gì cũng uống, dùng thực phẩm bồi bổ . sẽ ghi các điều cần chú ý cho cô.”
Tô Dương ôm thỏ gật đầu.
Con thỏ trong lòng vui lắm, đôi mắt lạnh lẽo vô hồn chằm chằm bác sĩ. Tô Dương thấy , xoay để mặt hướng về phía .
Chiếc áo blouse trắng đáng ghét biến thành bụng Miên Miên, Ân Thố đặt móng lên ấn nhẹ.
Mềm quá.
Vừa ăn no, còn căng căng.
Mặt thỏ vùi , dùng đầu cọ . Cọ xuống sẽ nảy lên, thấy thú vị, lập tức quên sạch sự khó chịu .
Cách một lớp vải vẫn ấm áp. Thỏ thích môi trường yên tĩnh, khô ráo, ấm áp, kín đáo và an . Hắn giãy khỏi tay Tô Dương, vén vạt áo cô chui trong.
Tô Dương thấy gì khác nên cũng ngăn.
Cuối cùng một cục lông xù cuộn ở bụng cô, dán sát đó yên tĩnh.
Rời bệnh viện về nhà, Tô Dương mới phát hiện ngủ mất.
Bác sĩ ăn nhiều ngủ nhiều, Tô Dương đ.á.n.h thức, bắt đầu chọn vũ khí lạnh cần học. Dao găm cô dùng, còn công kích tầm xa thì đều khuyên dùng cung nỏ.
Tô Dương kết bạn với Dì Quỳnh, hỏi ý kiến giáo viên mới, Dì Quỳnh cũng như .
“Trong kho báu của Thủ Tịch nhiều, cô thể tới đó lấy.”
Đảo của Thủ Tịch cho rảnh rỗi , nhưng Tô Dương thể tùy ý .
Thủ Tịch thích yên tĩnh. Dù ở đảo của chính , ông vẫn thể thấy tiếng cầu nguyện trong lòng khác, vì mới chạy xuống đáy biển sâu nghỉ ngơi.
Trước đó đưa cô tới cửa xong ông tự trở về đảo. Trạng thái tinh thần của hai tinh thần thể hiện nay đều , cũng cùng về lĩnh vực tinh thần.
Lúc Tô Dương tới, Thủ Tịch đang giường nghỉ ngơi. Cô nhét thỏ trong áo, loanh quanh trong phòng, cố ý bước thật khẽ.
Quay đầu , Thủ Tịch đang mở mắt.
“Có ồn đến ông ?”
Cô bổ sung một câu chẳng mấy tác dụng.
Thủ Tịch: “Không.”
Trong hang quá yên tĩnh, tiếng bước chân cô qua đáng yêu.
Tiếng động khe khẽ khi cô sờ chỗ ngó chỗ cũng khiến ông thấy ồn.
Nhắm mắt những tiếng động cô tạo , đồng thời cả tiếng lẩm bẩm ngừng trong lòng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-352-cuu-chim-99.html.]
Thủ Tịch trả lời: “Cung nỏ ở giá phía .”
Tô Dương: “Ồ ồ!”
Cô chạy tới lục lọi, tìm liền mang thử, ngoài nhắm tảng đá bắn.
Tô Dương còn rõ tiếng “cộp cộp” do gây , mà con thỏ trong áo tỉnh, Thủ Tịch trong phòng cũng nhắm mắt, hai họ mà đều thấy ồn.
khi Tô Dương lấy Ân Thố , định đặt sang bên cạnh, liền tỉnh.
“Miên Miên?”
Giọng tỉnh ngủ mềm mại và ngơ ngác, con thỏ bò dậy cô.
“Anh ngủ tiếp , chạy tới chạy lui, sẽ xóc lắm.”
Thỏ dụi mắt, nhào tới ôm chân cô.
“ ở cùng Miên Miên.”
Hắn nhanh nhẹn trèo lên cô, bám lấy, theo cô chạy tới chạy lui.
Gió thổi lông thỏ bay phấp phới, Ân Thố nheo mắt, xóc đến lắc lư.
Không hiểu , miệng ngân nga một giai điệu chẳng thành bài.
Tô Dương kỹ mới chú ý đang hát gì.
“Ước định với Miên Miên điều thứ nhất… Ước định với Miên Miên điều thứ hai…”
Vừa còn tuân thủ, thế mà nhanh học thuộc hết .
-
Ở phía bên , chim nhỏ đang vượt núi băng biển, bay qua đại dương mênh mông.
Đường sá xa xôi, giữa chừng thể nghỉ ngơi, đối với một con chim mà đây là nhiệm vụ gian nan.
cầu ngẫu thì sợ khổ.
Kẻ sợ khổ sẽ vợ.
Trước khi tới, nó cố ý mang theo bộ gia sản của để lấy lòng bạn đời.
Chỉ cần nghĩ sắp gặp Lấp Lánh, chim vui đến mức chẳng trời đất là gì.
Duyên với chả phận, nó và Lấp Lánh chính là trời sinh một đôi!
Nếu thì một giới tính nam, một giới tính nữ chứ?
Cừu chim mãi mãi 99!