[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 350: Thế Nào Là Chung Sống Bình Thường?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có nhớ cũng quan trọng, quan trọng là cứu sống .
Lĩnh vực tinh thần của Ân Thố bắt đầu xâm biến từ khi còn nhỏ. Nhân lúc hiện tại còn dễ xử lý, Tô Dương tranh thủ thời gian.
“Em thanh tẩy cho . Lát nữa đến giờ cơm tối mà em xuống thì cứ ăn .”
Cô ôm con thỏ lên lầu, Ôn Vân Tụ : “Bé con, cùng em?”
Tô Dương xua tay: “Không cần, em sẽ để em thương.”
Nói xong cô chạy thình thịch lên lầu, nhanh tầng hai vang lên tiếng đóng cửa.
“Sao mang về đây?”
Cô , bầu khí phòng khách lập tức lạnh nhạt hơn nhiều. Lâm Tốc hỏi một câu : “Thủ Tịch thật rộng lượng.”
Còn rộng lượng hơn Ôn Vân Tụ. Nhìn thế thì hai bên ngang sức ngang tài, ai là thú phu đầu thật khó .
Ôn Vân Tụ ý ngoài lời, công việc tay ngừng, đóng dấu lên đơn xin chức hội trưởng của Vưu Tuyết.
Sau đó mới : “Nếu trao đổi cùng thì thể ở Đế Quốc.”
Lâm Tốc giơ tay đầu hàng.
Được , nữa.
Đương nhiên cùng cừu nhỏ.
Là thú nhân của cô, tự nhiên cô theo đó.
Mấy cái đuôi của Tạ Lợi rũ xuống: “Vậy nghi thức đính hôn lùi nữa.”
Pháo hoa chuẩn đều xong .
Đệ Tam Tịch: “Chỉ sợ càng kéo về càng nhiều.”
Hắn đầy ẩn ý Đệ Nhị Tịch: “Sao ngươi còn ở đây, về đảo của .”
Tâm trạng là thể gây gổ với bất kỳ ai, nhưng câu cũng vô lý.
Mọi im lặng.
-
Tinh thần thể của Ân Thố lúc còn xuất hiện, nhất thời Tô Dương thanh tẩy nông thế nào.
Cô và con thỏ giường .
“Vừa đói đúng …… lấy đồ ăn cho .”
Trong phòng ngủ tủ lạnh, là đặc sản Quần đảo Nam Dữ. Cô lựa những thứ thỏ thể ăn, còn chú ý đừng lấy nhầm phần của báo tuyết.
Ân Thố bóng lưng cô, yên tĩnh .
Ký ức trong giấc mơ như từng thật sự xảy , từng chuyện từng chuyện lóe qua biến mất.
Ân Thố thấy mới lạ.
Hắn thế mà sẽ lời một , tự nguyện đeo vòng ức chế thú cưng, còn đ.á.n.h đổi cả mạng để cứu ?
Hắn kẻ lầu chỉ c.h.ế.t .
Nghiêng đầu động tác của be be, bất chợt co giật dữ dội.
Con thỏ sờ khắp , hết kẹo .
Ngay giây tiếp theo, cơn đau dữ dội ập tới.
Nó cuộn thành một cục kêu tiếng nào, ngửi thấy mùi giường, đậm hơn cả quần áo.
Con thỏ rũ tai trượt chăn, mất hút. Lúc Tô Dương đầu, ban đầu thấy cục nhô nhỏ xíu, còn tưởng lén chạy mất.
“Ân Thố?”
Cô giật , vội tìm kiếm. Tìm mãi mới để ý tới cái ụ nhỏ giường. Cái ụ thật sự quá nhỏ.
Cô sốt ruột vén chăn lên, một cục lông trắng bên trong lập tức nhào thẳng mặt.
Con thỏ nhảy : “Bất ngờ !!!”
Tô Dương kịp đề phòng, lùi hai bước. Chân mày dần nhíu , cơn giận tụ lên.
mắt tinh thấy một chút m.á.u lông thỏ, đó .
Cơn giận của cô lập tức biến mất, nắm tay cũng thả lỏng: “Cậu , phát bệnh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-350-the-nao-la-chung-song-binh-thuong.html.]
Cô túm con thỏ kiểm tra cơ thể.
Bình thường thường xuyên gào thét, vui buồn thất thường, phát điên khắp nơi, nhưng lúc im lặng chịu đựng cơn đau vượt quá giới hạn của con .
Khi đó cũng như , yên tĩnh bình thản chờ c.h.ế.t.
Bởi vì ngày thường cứ luôn ồn ào, chuyện bé xé to, lúc thương mà càng chẳng ai chú ý.
“ nha be be. Hết t.h.u.ố.c , sắp c.h.ế.t queo !”
Hắn ngửa , thè chiếc lưỡi hồng giả c.h.ế.t. Tô Dương tâm trạng đùa, áp trán lên trán con thỏ.
Để gây thêm tổn thương cho , tinh thần lực hội tụ thành một dòng mảnh, cẩn thận thăm dò . Đuôi thỏ run dữ dội, nó đạp chân chạy, Tô Dương giữ chặt trong tay.
Ân Thố trẻ tuổi đầu trải qua thanh tẩy. So với Tô Dương quá quen tay, phản ứng kích động khá mạnh.
Lông trắng lập tức dựng xù, phồng thành một cục như lớn gấp mấy , bốn chân mất khống chế đạp loạn dữ dội.
Tô Dương thấy cánh tay móng cào, khẽ hít một tiếng.
Chân Ân Thố lập tức ngừng đạp.
đôi tai dài vẫn ép chặt đầu, miệng mũi thở dốc gấp gáp, thở nhanh nông. Lồng n.g.ự.c nhỏ phập phồng dữ dội, thỉnh thoảng bật tiếng rên khe khẽ mà lanh lảnh, cố nén trong cổ.
Chiếc đuôi ngắn xù lông căng cứng, run liên tục. Bụng siết , cơ thể theo bản năng cuộn thành một quả cầu nhỏ.
Nó bản năng chen góc lòng bàn tay, cố tránh sức mạnh đang xâm nhập lĩnh vực tinh thần.
Cùng từng cơn co giật nhẹ thể kiểm soát, thỉnh thoảng nó giật mạnh một cái, răng vô thức gặm chân của đến mức lông rối tung.
“Bình tĩnh, bình tĩnh.”
Tô Dương nhắm mắt, bàn tay vuốt dọc sống lưng thỏ trấn an: “Cậu an , môi trường dễ chịu sẽ thương. Thả lỏng, đây là thanh tẩy, đang chữa trị cho , đừng quen với đau đớn.”
Đầu ngón tay hết đến khác dịu dàng chải phần lông dựng xù. Dần dần, cơ thể cứng đờ của con thỏ mềm xuống.
Lĩnh vực tinh thần của quá hỗn loạn, vết sẹo xâm biến khó tìm, một hòa một, trong thời gian ngắn thể loại bỏ hết.
Đây là đầu Tô Dương xử lý ca khó như , dự đoán lẽ còn thanh tẩy nhiều mới thành công.
Tinh thần lực liên tục chảy lĩnh vực tinh thần xao động, vỡ vụn của Ân Thố, từng lớp xoa dịu cảm giác đau xé. Bộ lông trắng dần xuống.
Ngay giây , cơ thể thỏ nhỏ phủ một lớp sáng mờ. Thân hình nhanh chóng kéo dài, giãn , lông trắng xù rút , chỉnh hiện hình thái thiếu niên.
Ân Thố để trần nửa , ngã bên mép giường Tô Dương. Đôi tai thỏ trắng pha hồng vẫn biến mất, mềm oặt rủ hai bên má, nơi xương cụt còn kéo một cục đuôi lông ngắn.
Đáy mắt vẫn phủ một lớp nước, hàng mi ướt dính mắt.
Tay Tô Dương còn đặt lưng . Vì tư thế, Ân Thố gần như đang sấp vai cô.
Tai cọ má cô, ngứa. Có thể thấy tiếng thở dốc.
Con thỏ vẫn đang thở dốc.
Tô Dương ngẩn trong một thoáng.
Chẳng hiểu vì Ân Thố cũng giữ nguyên tư thế động đậy.
Rất lâu , Ân Thố đột nhiên hỏi: “Be be, nếu c.h.ế.t, buồn ?”
Nhất thời Tô Dương trả lời thế nào.
Cách một lúc, cô mới : “…… , hình như .”
Chỉ là giống như một giấc mơ khiến cô mãi hồn. Có lúc cô thấy như c.h.ế.t. Bây giờ sống , cũng hệt như một giấc mơ, chân thật.
Cơ thể Ân Thố rung nhẹ. Tô Dương lùi mặt mới phát hiện đang .
“Cậu gì?”
Ân Thố: “Hì hì hì, cho .”
Tô Dương đ.á.n.h , bộ dạng hạ tay xuống.
Cô phịch xuống bên cạnh, lấy chăn dùng sức quấn , quấn thành một cuộn chả giò lớn.
“Cậu ngoan ngoãn chút, chúng chung sống bình thường !”
Ân Thố bọc trong chăn, chỉ còn đầu lộ ngoài.
“Ồ…… Được thôi.”
Kéo dài giọng đồng ý xong, hỏi: “Thế nào là chung sống bình thường?”