[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 349: Vẫn Là Không Nghe Thì Tốt Hơn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi dạo với Thủ Tịch bao lâu, đường họ gặp Đệ Ngũ Tịch.

 

Tô Dương từ xa trông thấy liền vẫy tay: “Chào, dạo ?”

 

Đệ Ngũ Tịch giật , tay chân chẳng đặt , mãi một lúc mới chậm chạp “ừ” một tiếng.

 

Tô Dương: “Cảm ơn cỏ khô của nhé, thỏ nhà ăn .”

 

Cỏ khô cho Ân Thố ăn chính là Đệ Ngũ Tịch tài trợ. Lúc Tô Dương mới thú hình của là chuột lang nước.

 

Lúc mới đến thú thế, kiến thức cô học khái quát, chỉ loài ăn thịt là thú nhân, ăn cỏ là Thuần Dưỡng Sư.

 

Tiếp xúc nhiều mới , một bộ phận nhỏ thú nhân thể phán đoán theo quy luật . Cũng giống giới tính, ngoài nam và nữ còn chuyển giới với…… túi mua sắm siêu thị.

 

Bởi vì vốn thiện cảm với động vật chuột lang nước, thái độ của cô với Đệ Ngũ Tịch cũng hơn nhiều, chủ động chào hỏi, xa vài câu.

 

Đệ Ngũ Tịch Thủ Tịch, chẳng nghĩ gì yên tại chỗ động đậy.

 

Có lẽ thú nhân chuột lang nước chính là như .

 

Để phá hỏng danh tiếng của , Tô Dương tới gần nữa, cùng Thủ Tịch rời theo con đường nhỏ phía bên .

 

Cô chắp tay lưng, bước chân thoăn thoắt. Thủ Tịch chậm hơn nửa bước, mỗi Tô Dương đầu đều phát hiện đang .

 

“Anh cần đường ?”

 

“Không cần, quen nơi .”

 

Tô Dương “ồ” một tiếng hỏi: “Tinh thần thể của , đang nghỉ ?”

 

Thủ Tịch gật đầu.

 

“Em gặp chúng?”

 

Tô Dương xua tay: “Nếu khiến thương hoặc khó chịu thì thôi, em gặp nữa.”

 

Thủ Tịch , thả tinh thần thể .

 

Một con cá nhỏ và một con Sứa Minh Hà. Tô Dương thích chúng, lượt sờ ôm một cái.

 

Bây giờ cũng chẳng cần kiêng dè gì nữa, chủ nhân tinh thần thể còn từng cô cưỡng hôn, ôm một cái thì là gì.

 

Sứa Minh Hà dùng xúc tu quấn tay cô, cá nhỏ khẽ đ.â.m tới. Động tác vẫn giống đây, nhưng chẳng hiểu cô cứ thấy nó ỉu xìu, vẻ chẳng tinh thần.

 

Thủ Tịch : “Nó đang trưởng thành. Có thể thuận lợi thành niên xem .”

 

Tô Dương dịu động tác, vuốt vây cá nhỏ: “Mong mày thành công.”

 

đầu Thủ Tịch: “Nếu , vết thương của đều khỏi hẳn ?”

 

Thủ Tịch: “Phải.”

 

“Vậy em thể ? Ngoài việc ở đây, em cũng giúp . Thanh tẩy cho ?”

 

Cô và Thủ Tịch .

 

Thủ Tịch là dời mắt . Ánh nắng chiều ấm mềm viền lên gương mặt nghiêng của một lớp cam nhạt, xua vẻ lạnh lẽo nơi biển sâu, thêm vài phần ấm áp sống động của nhân gian.

 

Vây tai nhọn càng trong veo óng ánh, khiến Tô Dương đưa tay sờ thử xem thế nào.

 

“Nếu cần em thanh tẩy, em nghĩ đang đòi báo đáp ?”

 

“Làm thể, .”

 

Tô Dương hiểu vì nghĩ như .

 

cô vẫn nghiêm túc : “Mặc dù gì, chuyện gì cũng bắt em đoán, mà IQ của em thật sự cao, nhiều thứ đoán . em nghĩ hẳn thích em, những chuyện cũng vì cho em.”

 

Lúc nửa câu , cô thấy mặt dày, xong mặt còn nóng lên. May mà Thủ Tịch nhận , bởi vì chẳng hề cô.

 

Tô Dương khẽ kéo xúc tu của .

 

Thủ Tịch lúc mới : “Ừ.”

 

Ừ là ý gì, cô nhiều như chỉ “ừ” một tiếng?

 

Con báo ngốc còn nũng đấy.

 

Đi thêm một đoạn, Thủ Tịch mới bổ sung: “ ở một quá lâu, chức năng ngôn ngữ đúng là thoái hóa.”

 

Vậy nên đừng âm thầm giận dỗi trong lòng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-349-van-la-khong-nghe-thi-tot-hon.html.]

 

Tâm trạng Tô Dương khá lên một chút: “Vậy em thể dùng năng lực của cá nhỏ để tiếng lòng ?”

 

Thủ Tịch: “Em chắc chắn ?”

 

Vậy tức là , chỉ là đây cho cô ?

 

Tô Dương nổi hứng, gật đầu liên tục: “Ừm ừm.”

 

Thủ Tịch bèn đưa tay. Tô Dương thuần thục nắm lấy.

 

Một yên tĩnh hướng nội như Thủ Tịch, tiếng lòng chắc cũng yên tĩnh, cô thật kỹ…… Tô Dương vểnh tai.

 

Sau đó dọa cho giật .

 

Cả màn hình là 【Tô Dương】, so với những chữ dày đặc khắc vách hang của chỉ hơn chứ kém.

 

Tô Dương chữ đập đến choáng đầu hoa mắt.

 

Thủ Tịch buông tay, thu năng lực .

 

Trong nháy mắt trở về tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

 

Thủ Tịch: “Vẫn là thì hơn.”

 

Tô Dương: “À…… Có lý. Vậy mắt em nữa. Còn một câu hỏi.”

 

Cô chợt nhớ : “Tại thời điểm ngay khi Ân Thố c.h.ế.t để cứu ?”

 

Câu hỏi đơn thuần vì tò mò. Tô Dương từng nghĩ, chẳng lẽ Thủ Tịch Ân Thố tiếp tục chịu khổ, nên mới chọn đưa từ khi còn nhỏ?

 

Sự thật chứng minh, Thủ Tịch hiền lành đến thế.

 

Bởi vì : “Còn nhỏ dễ uốn nắn hơn. Sau khi trưởng thành, tính cách của khó sửa, sẽ em thương.”

 

Ân Thố trưởng thành hình thành mô thức hành vi cố định, chỉ quen với đau đớn, vì thế thứ mang tới cho Tô Dương cũng chỉ đau đớn.

 

Thủ Tịch: “ vội. Trước tiên thanh tẩy cho . Tình trạng của dễ c.h.ế.t, còn sức mạnh cứu thứ hai.”

 

Tô Dương lập tức gật đầu: “Em ! Mọi em đều sẽ .”

 

Chỉ là Ân Thố bây giờ nhỏ, cô thể tay theo cách sâu hơn.

 

Nghe tiếng lòng cô, Thủ Tịch : “16 tuổi, em thể thanh tẩy nông cho .”

 

Thật thú nhân để ý cũng chẳng quan tâm những chuyện , các quốc gia cũng luật tương tự, nhưng bạn đời của quan niệm riêng.

 

Tô Dương sững sờ: “Vậy chẳng trôi qua ba năm ? Hắn vẫn ở đó……?”

 

Trong những tin tức cô từng xem, Ân Thố luôn chỗ ở cố định, sẽ ở một nơi quá lâu.

 

Tô Dương dạo nữa, cô về ngay.

 

Được Thủ Tịch đưa tới cửa, đẩy cửa , thú nhân trong nhà đều sang. Trong cái ổ ở góc, quần áo rối tung, mép vải lộ một đoạn chân thỏ lông xù.

 

Hắn đang ngủ bên trong, một chân đạp ngoài.

 

Tô Dương nhẹ bước tới, cẩn thận vén áo lên.

 

Con thỏ bên trong thở đều, lồng n.g.ự.c phập phồng. Cảm giác động tĩnh, nó mở mắt.

 

Đôi mắt hồng như đá quý cô.

 

“Be be, ăn trưa ?”

 

Tô Dương: “…… ăn . Sao hỏi ?”

 

Cô thăm dò: “Cậu nhớ ?”

 

Con thỏ chớp mắt, l.i.ế.m móng tự lau mặt.

 

Đến lúc nó mới như tỉnh hẳn, bắt đầu điên khùng, chẳng bình thường chút nào:

 

“Không nha, đói , ăn đồ ăn, ăn cỏ.”

 

Nó nhảy tưng tưng trong ổ, lăn qua lăn trong áo Tô Dương, ngừng tạo tiếng động, một đủ náo nhiệt.

 

Tô Dương bịt tai, là thất vọng may mắn.

 

Hóa vẫn nhớ .

 

 

Loading...