[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 348: Có Duyên Không Phận
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Quỳnh hòn đảo riêng. Tô Dương cùng Thủ Tịch tới nơi kéo : “Em còn chẳng mang quà tới thăm nữa!”
Thủ Tịch: “Không cần mang.”
Thế thì ngại lắm.
Tô Dương quanh, ba bước hai bước trèo lên cây ăn quả gần đó hái trái, còn khoa tay với Thủ Tịch : “Anh đỡ nhé.”
Thủ Tịch giơ tay đón lấy trái cây. Trước khi cô hái xong nhảy xuống, xúc tu từ bên trong cơ thể kéo dài , quấn lấy đưa cô xuống.
Tô Dương phủi bụi tay: “Bây giờ thôi.”
Dì Quỳnh đang ghế tựa ngoài cửa phơi nắng, thú nhân của bà bên quạt, phục vụ chu đáo.
Biết ý định của Tô Dương, Dì Quỳnh mới nâng mí mắt.
Thú nhân của Dì Quỳnh tuổi cũng nhỏ, Tô Dương như hậu bối, nhận lấy chỗ trái cây cô ôm đưa đồ ăn vặt cho cô.
Tô Dương chẳng hiểu cho ăn một trận, các thú nhân còn giữ cô và Thủ Tịch dùng cơm.
Thịnh tình khó từ chối, Tô Dương bèn ăn.
Ăn xong Dì Quỳnh mới : “Con tư chất . Chắc bản con cũng nhận , độ tương hợp giữa con và thú nhân cực kỳ cao.”
Tô Dương thẳng lưng: “Vâng, con cảm nhận .”
Dì Quỳnh: “Tinh thần lực của con đang ở cấp B?”
Khóe miệng bà hằn một đường pháp lệnh, gương mặt nghiêm nghị: “Ta cảm nhận tinh thần lực của con luôn ở trạng thái hoạt động. Buổi tối ngủ thể yên tĩnh ?”
Quả nhiên là tiền bối lão luyện, mở miệng hỏi đúng điều Tô Dương phiền não.
Cô tuôn một mạch: “Không yên ạ, tinh thần thể của con buổi tối sẽ tự chạy ngoài chơi, ngày nào cũng quấy rầy thú nhân của con.”
Mặc dù trông họ vui lòng quấy rầy.
Thậm chí còn thức, cố ý chờ nó.
“Còn lúc con đến kỳ kinh, họ đều bảo mùi đậm, ngửi thấy là ảnh hưởng bước kỳ phát tình……”
Bản Tô Dương chẳng ngửi thấy gì cả.
Dì Quỳnh gật đầu: “Bình thường. Cấp càng cao, phạm vi ảnh hưởng càng rộng.”
Tô Dương ngẩn : “Vậy chẳng đến kỳ kinh con dám ngoài nữa ?”
“Đã thể thả thì cũng thể thu về. Sau sẽ dạy con. Đây chuyện , ngược , nếu vận dụng sẽ là một phương tiện lợi.”
Dì Quỳnh dậy: “Ta nhận học trò . Con là học trò thứ ba của .”
Ánh mắt Tô Dương theo bà ngước lên.
Thấy Dì Quỳnh khẽ nhếch môi, thoáng một nụ khó nhận : “Quên , đây từng dạy Hoàng Đế của Đế Quốc, Sở Toàn cũng từng theo học một thời gian. Có lẽ con họ.”
Tô Dương nào chỉ !
Không ngờ vị từng dạy cả Hoàng Đế!
Mắt cô lập tức sáng như , sùng bái vô cùng: “Oa!”
Dì Quỳnh bất ngờ phản ứng của cô, chỉ đống trái cây lớn nhỏ đều.
“Lần tới cần mang gì.”
“Còn nữa, trái cây trồng là để ngắm, ngon.”
Hái trái cây nhà mang tặng , cuối cùng còn chính chủ phát hiện…… Tô Dương cụp mắt, giả vờ ngoan ngoãn: “Dạ .”
Thủ Tịch: “Cô chỉ tặng bà thứ gì đó thôi.”
Dì Quỳnh như : “Nên cũng ngăn.”
Tại ngăn.
Ánh mắt Thủ Tịch rõ ràng mang ý .
Anh dậy, đặt tay lên vai Tô Dương: “Về thôi.”
Lúc trở về chuyển thẳng , hai thong thả men theo đường. Rời đảo của Dì Quỳnh, Tô Dương tiện tay hái trái tình nhân ăn.
“Anh ăn ?”
Vừa bàn ăn Thủ Tịch cũng chẳng ăn bao nhiêu, vẻ khá kén ăn.
Bây giờ nhận trái tình nhân, cùng Tô Dương mỗi một quả, ăn.
Tô Dương cầm một quả xoay trái xoay : “Quả còn xanh, là nắng chiếu tới ?”
Cắn một miếng, cô xuýt xoa: “Chua quá.”
Thủ Tịch xòe tay: “Đưa .”
“Anh thích ăn chua ?”
Nhìn mặt đổi sắc ăn hết nửa quả chua ê răng , Tô Dương cố ý lục tìm: “Tiếc là hết …… Cái ! Hơi xanh, thích thì cũng cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-348-co-duyen-khong-phan.html.]
Thủ Tịch: “……”
Vị giác cá chỉ thích nghi với hải sản thanh đạm, vị axit của trái cây cạn nồng gắt cổ họng, chua đến mức nhíu mày.
Một miếng còn ăn xong, Tô Dương lựa ngay một quả khác trong lòng bàn tay, còn định nhét tiếp miếng thứ hai.
“Cái cái ! Chắc chắn siêu chua!”
Cô cầm trái cây nhảy lên, Thủ Tịch rõ màu gì.
Anh ngửa , khéo chạm ánh mắt sáng rực của cô.
Há miệng c.ắ.n qua lớp vỏ. Quả chín mọng nghiền vỡ, nước lan đầu lưỡi, mà ngọt.
Tô Dương vẻ mặt , lúc mới bật : “Không thích ăn chua thì còn ăn? Vẫn là ngọt ngon hơn đúng ? Mấy quả ngọt.”
“Anh giống báo tuyết, cũng thích ăn thứ em c.ắ.n ?”
Nói xong, cô khẽ c.ắ.n lên quả một cái, chỉ để dấu răng: “Ăn ?”
Thủ Tịch cúi , ngậm lấy.
Quả nhiên cùng một hòn đảo, đều thích ăn trái cây qua miệng cô!
-
Cùng lúc đó, tại Thành Phỉ Thúy.
Chờ mấy ngày, bọ rùa bảy chấm cuối cùng cũng tỉnh , thể . Ông ở phòng bệnh chán quá, ngoài tản bộ.
Sơn Lam Tễ đỡ ông, hai thong thả phố Thành Phỉ Thúy.
Ban ngày nhiệt độ nóng bức, từng luồng nóng cuồn cuộn ập tới, phần lớn cửa hàng dọc phố đều đóng kín cửa sổ.
Ven đường dựng từng chiếc lều bói toán, lúc họ qua, một thầy bói bước .
“A Tễ? Cậu về từ bao giờ ?”
Thầy bói chuột nhảy cũng là quen của Sơn Lam Tễ, đây còn từng là khách hàng của .
Sơn Lam Tễ chào đối phương, chuột nhảy nhiệt tình mời: “Có bói một quẻ ?”
Không đợi Sơn Lam Tễ từ chối, chuột nhảy kỹ mặt : “Gần đây chuyện tình cảm của biến động ?”
Bọ rùa bảy chấm , hứng thú sang: “Thật A Tễ? Con trong lòng ?”
Chuột nhảy: “Vào đây bói một là ngay, nể tình quen cũ, giảm hai mươi phần trăm!”
Sơn Lam Tễ: “Cô thiếu tiền ? Giảm năm mươi phần trăm.”
Chuột nhảy kêu lên: “ ưu đãi lắm , thiếu tiền , bình thường còn chẳng bao giờ giảm giá.”
Sơn Lam Tễ tỏ ý kiến.
Thấy cha nuôi tinh thần hơn, ông mất hứng, bèn theo chuột nhảy lều.
Năng lực của thú nhân chuột nhảy liên quan đến bói toán, nhưng cô chỉ xem cho khác, tự xem cho thì bao giờ chính xác.
Trước đây từng định dựa năng lực đ.á.n.h bạc giàu, kết quả trái thua đến khuynh gia bại sản, đến giờ vẫn còn trả nợ.
Độ chính xác vẫn thể tin một chút.
Sơn Lam Tễ lau khử trùng quả cầu thủy tinh , đó mới đặt tay lên.
Chuột nhảy càm ràm: “Đồ của bẩn đến thế ? Đồ khác cũng chạm , xem tìm vợ kiểu gì!”
Rồi cô chằm chằm quả cầu hồi lâu: “Tên , thế mà thật sự vợ ?”
Tim Sơn Lam Tễ chẳng hiểu vì bỗng giật một cái.
Chuột nhảy cảm nhận một lúc, sắc mặt đổi, Sơn Lam Tễ.
Bọ rùa bảy chấm truy hỏi: “Có vấn đề gì ?”
Chuột nhảy: “Có một chút…… Người vợ của mong manh lắm. Cậu và đối phương hình như duyên phận, cứ luôn bỏ lỡ .”
Sơn Lam Tễ , thu tay về: “Cô sai .”
Chuyển tiền xong, đưa cha nuôi rời . Chuột nhảy đuổi khỏi lều: “Đừng tin, thật đấy.”
Sơn Lam Tễ đương nhiên cô dối.
Anh mở điện thoại.
Đơn xin trao đổi của đó thông qua, khai giảng thể trở về Đế Quốc học.
bên đồng thời còn một tin nhắn.
【Sinh viên trao đổi năm nhất: Tô Dương】
【Học viện trao đổi: Quần đảo Nam Dữ】
Có duyên phận.
Sơn Lam Tễ tắt điện thoại.