[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 347: Sau Khi Cô Ấy Đến Thì Có Thể

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến một vài chuyện đắn, bàn tay Tô Dương vô thức xoa n.g.ự.c con thỏ. Kỳ lạ, nhỏ thế thì sữa nhỉ?

 

Con thỏ cô, cúi đầu bàn tay .

 

Vừa định bảo đừng chạm , tay Tô Dương tự rụt . Ánh mắt cũng rời khỏi nó, về phía cá.

 

Con thỏ kéo tai.

 

Tô Dương hỏi Thủ Tịch, xác nhận với hết đến khác: “Anh thật sự chứ? Có chuyện gì nhất định với em, em sẽ . Anh xem, Tháp Liên em cũng lấy về .”

 

Thủ Tịch cô chăm chú: “Nếu gì cho , hãy sống ở đây.”

 

Chỉ là một câu thuận miệng, cô thích Đế Quốc.

 

Không ngờ Tô Dương thật sự suy nghĩ hồi lâu. Mãi đến khi Thủ Tịch đưa trở về đảo, cô vững bên bờ , vẻ mặt nghiêm túc.

 

“Trước tiên ở đây một học kỳ ? Vừa em suất trao đổi sinh viên, em thể xin tới đây. Ở đây dạy Thuần Dưỡng Sư ?”

 

Thủ Tịch bỗng ngước mắt.

 

Hắn đưa Tô Dương lên bờ, còn vẫn chìm trong biển, nửa nhô khỏi mặt nước.

 

Mái tóc dài ánh sắc tím đỏ đậm, những lớp màu đan xen từ đậm đến nhạt gần như chuyển thành đen, trải dài vai và mặt nước, từ từ lay động theo làn sóng dịu, ánh lên vẻ mơ màng mà sang trọng.

 

Hai vây cá màu ngọc trai bán trong suốt tai khẽ động, tóc mái trán ướt đẫm nước biển, áp sát vầng trán đầy đặn, khiến đường nét chân mày và đôi mắt càng sâu và rõ nét.

 

Đôi mắt khác màu khuôn mặt tươi của Tô Dương.

 

Tô Dương xổm xuống, mấy con vật trong lòng lập tức ép bẹp dí.

 

Những kẻ khác quen , chỉ con thỏ còn đạp chân.

 

Tô Dương ấn nó trở , với Thủ Tịch: “Môi trường ở đây khá , em sống ở đây cũng , nhưng học hành thể bỏ bê. Em sắp bắt đầu học vũ khí lạnh đấy.”

 

Thủ Tịch từ từ gật đầu: “……Sẽ dạy em.”

 

Tô Dương chống cằm: “Vậy bên chấp nhận học sinh chuyển trường ?”

 

“Em là trường hợp đầu tiên.”

 

Những chuyện phép, khi cô tới thì đều thể.

 

Tô Dương thò tay xuống nước, sờ một cái lên xúc tu mềm mại đang trôi của , coi như cảm ơn?

 

Chuyện chuyển tới đảo học hề bàn với Ôn Vân Tụ, là quyết định nhất thời của Tô Dương.

 

Kế hoạch tiếp theo của Ôn Vân Tụ và Vưu Tuyết đảo lộn, hai chỉ đành khẩn cấp điều chỉnh .

 

Hơn nữa còn thêm một …… Ôn Vân Tụ con thỏ .

 

Tô Dương cho nó một cái ổ, cùng kiểu với mấy con khác, bây giờ còn đang xổm ổ đút cỏ khô cho nó.

 

Cũng chẳng cô kiếm cỏ khô từ .

 

Cái miệng ba cánh của thỏ động đậy, há miệng chuyện, miệng mới mở một chút nhét cỏ , bất đắc dĩ ăn mấy liền.

 

Ân Thố: “Ưm ưm ưm!”

 

Vưu Tuyết lạnh lùng , thấy con thỏ ý định hại Tô Dương, ánh mắt quét qua từng dừng Đệ Tam Tịch: “Tình trạng của sẽ thế nào?”

 

Đệ Tam Tịch cáu kỉnh: “Cậu hỏi ?”

 

Vưu Tuyết: “Thủ Tịch ở đây, trong chúng chỉ năng lực của liên quan đến thời gian. Chúng hiểu chuyện .”

 

Đệ Tam Tịch thì hất cằm, giữa chân mày lộ rõ vẻ đắc ý thèm che giấu, đảo mắt một vòng mặt.

 

Có thông minh, trẻ tuổi đến thì trải nghiệm vẫn đủ, cuối cùng chẳng cũng cúi đầu hỏi ?

 

Đuôi mắt xếch nhẹ, ánh phảng phất vẻ kiêu ngạo bề , lười nhác đáp: “Sau cứ sống bình thường thôi, thế nào thì cứ thế .”

 

Tô Dương đầu: “Sẽ lớn lên ? Hắn nhớ những chuyện ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-347-sau-khi-co-ay-den-thi-co-the.html.]

Giọng Đệ Tam Tịch lập tức đổi khác, ngọt ngào đáp: “Sẽ lớn lên tự nhiên, ký ức thể khôi phục, cũng thể cả đời nhớ . Chuyện thể bảo đảm.”

 

“Dù nhớ cũng chẳng . Thê Chủ, nàng xem áo mới mặc ?”

 

Vừa cọ tới bên Tô Dương, kéo áo lên, để lộ thấp thoáng một chút dấu ấn.

 

Con bọ cạp thành tinh hễ cơ hội là bám lấy cô. Tô Dương ngày càng quen, qua loa hai cái “ừ ừ” gật đầu.

 

Con thỏ đang trong ổ ăn cỏ bỗng phun , vụn cỏ văng lệch chút nào, rơi đúng lên áo mới của Đệ Tam Tịch.

 

Mặt Đệ Tam Tịch đen sì.

 

Con thỏ hì hì: “Ơ, là thú nhân gì ?” Hắn nghĩ ngợi: “Ừm, kẹo dính ?”

 

Đệ Tam Tịch lạnh, rút roi .

 

Còn quên tự miễn trách nhiệm, sang mách Tô Dương: “Thê Chủ , là khiêu khích .”

 

……

 

Lại thêm một kẻ chuyên gây chuyện.

 

Ba đàn ông đủ thành một vở kịch. Tô Dương thật ném hai cùng Zero một chỗ, xem xảy phản ứng hóa học gì .

 

Có thể tưởng tượng cuộc sống sẽ náo nhiệt đến mức nào.

 

Sinh nhật Tô Dương tháng Mười Hai. Cô nộp đơn trao đổi cho Cô Ma. Ban đầu Cô Ma còn lo vấn đề học hành của cô, dạy là ai lập tức lo nữa.

 

Cô giáo bên điện thoại: “Vậy cứ ở đó , em học cho . Đơn cần đưa cho cô, đưa Ôn Vân Tụ.”

 

Tô Dương đáp thưa cô, cúp điện thoại sang bên cạnh.

 

Ôn Vân Tụ đang giúp cô đơn xin, xong tự phê duyệt luôn.

 

Ngón tay đặt bàn, thon dài trắng trẻo. Tô Dương nổi cơn mê tay, ngoan ngoãn đưa tay sờ khớp xương nhô lên của .

 

Ôn Vân Tụ đầu : “Quần đảo Nam Dữ sắp xếp cho em Thuần Dưỡng Sư nhất, theo bà em sẽ học nhiều hơn.”

 

Không ai khác, chính là Dì Quỳnh từng nhặt hai con báo về, mà Tô Dương gặp một .

 

Tô Dương từng tra thông tin mạng. Hồ sơ của bà công khai, lý lịch dài đến đáng sợ, là Thuần Dưỡng Sư kỳ cựu, quyền uy hơn Thuần Dưỡng Sư cô từng gặp. Chỉ là bà ít lộ diện, hoạt động trong tầm mắt công chúng.

 

Tô Dương căng thẳng: “Em nên tới thăm cô ? Bà chịu dạy em ?”

 

Ôn Vân Tụ: “Đi một chuyến cũng , cùng em.”

 

Thủ Tịch bỗng xuất hiện: “ đưa em .”

 

Ôn Vân Tụ dậy nửa chừng, chỉ thể hai biến mất. Im lặng một lúc, trở .

 

Anh hỏi Đệ Tam Tịch: “Thủ Tịch nhà các cần tiếp tục nghỉ ngơi ?”

 

……

 

Trong lúc họ chuyện, con thỏ trong ổ mềm nhũn sấp. Trước đó nó ngoan, Tô Dương nghĩ lẽ thỏ mới tới nhà thích nghi, bèn cho nó một chiếc áo của .

 

Trên đó mùi của cô, thể trấn an thú nhân.

 

Con thỏ ghét khác chạm , cũng chán ghét mùi của khác. Lúc chiếc áo phủ lên đầu, nó nhảy tưng tưng, hất cho hả giận.

 

Hất một hồi phát hiện nôn. Mũi thỏ nhanh chóng phập phồng, cuối cùng tự cọ tới bên chiếc áo, chui trong thành một chiếc bánh thỏ dẹt lép.

 

Bên trong tối, ấm áp yên tâm, nó bắt đầu buồn ngủ.

 

Vừa ăn nhiều cỏ khô, lâu ăn no như . Ân Thố thậm chí còn căng bụng, gần như cảm nhận đau đớn trong cơ thể.

 

Con thỏ từ từ khép mắt, ngủ .

 

Kể từ đầu gặp be be, thỉnh thoảng mơ.

 

Mơ thấy ở Hắc Tháp, mơ thấy cho be be uống sữa, mơ thấy mang bánh nén tới cho cô.

 

 

Loading...