[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 346: Kẹo Cầu Vồng, Cậu Về Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nắng rực rỡ, bầu trời xanh trong như nước rửa sạch, mặt là một cánh đồng hoa hướng dương rộng lớn.
Hoa hướng dương quen quá.
Tô Dương tới xem, thấy kết hạt nên ngắt hoa, chỉ móc một nắm hạt hướng dương tươi tay: “Anh ăn ?”
Không gì thì c.ắ.n hạt .
Thủ Tịch nắm lấy đầu ngón tay lạnh ngắt của cô.
Tô Dương c.ắ.n hạt, phun cả nhân ngoài.
Cô nhai vỏ hạt hai cái, bình tĩnh hỏi: “Chẳng cái giá của việc đổi tương lai là cái c.h.ế.t ?”
Thủ Tịch: “Vì thế em gì cả. Để .”
“Thế còn ?”
“ sẽ c.h.ế.t.”
Tự tin thật đấy, Tạ Lợi còn tám cái mạng mà cũng chẳng dám như .
Tô Dương chằm chằm .
Thủ Tịch cụp mắt đối diện với cô: “Mấy con thú cưng của em chăm sóc em cho , sẽ c.h.ế.t.”
Tô Dương: “Mấy con thú cưng của em…… Ý là thú nhân của em ?”
Thủ Tịch gật đầu.
Bất kể là hoa, mèo, ch.ó thứ khác, trong mắt đều chỉ chỉ là những thú cưng nhỏ giúp cuộc sống của cô vui hơn mà thôi.
Có một con thỏ c.h.ế.t ở tương lai, lúc chìm giấc ngủ thể ngăn cản.
Để cô còn thỏ chơi, vẫn luôn tích góp sức mạnh, về quá khứ mang con thỏ trở .
“ cơ thể đó nứt .”
Tô Dương nắm tay truy hỏi: “Có gì mà thể rõ ? Có ở một quá lâu nên chức năng ngôn ngữ thoái hóa ?”
Thủ Tịch: “Nói quá nhiều sẽ can thiệp lựa chọn của em.”
Tô Dương miệng , nghĩ xem cạy thế nào. Thủ Tịch mím môi, đó còn vương thở của cô.
Anh giơ tay, đầu ngón tay nấn ná bên môi một lúc.
Thủ Tịch : “Hắn tới .”
Vừa dứt lời, mắt Tô Dương mạng che mặt của Thủ Tịch phủ xuống. Trước khi tầm chắn hẳn, cô trông thấy Ân Thố ha hả chạy tới.
Con thỏ thần kinh nom còn vui vẻ lắm.
Không bao lâu kể từ cô gặp , Ân Thố dường như lớn hơn một chút.
Vẫn thần kinh như thế, phía vang lên từng tiếng nổ ầm ầm.
là khung cảnh quen thuộc. Nếu hoa hướng dương phía kết hạt, Tô Dương còn tưởng đây chính là thời điểm .
Ân Thố thấy cô khựng phắt .
“Ơ? Kẹo Cầu Vồng? Cậu về !”
Trong mắt bùng lên ánh sáng nóng rực, sáng đến mức khiến dám thẳng.
“Kẹo Cầu Vồng! Be be be! Nhà ở , tìm mãi thấy, còn tưởng cũng kẻ bắt mất !”
Phía vẫn đuổi theo. Nhìn đồng phục, hẳn là nhân viên Công ty Viên Đường, đang cầm loa lớn hét:
“Ân Thố, nếu còn dừng , chúng sẽ phát t.h.u.ố.c giải nữa.”
“Quay về với chúng .”
“Thuốc sắp phát tác, đếm ngược, năm,”
Chân Ân Thố loạng choạng, khóe miệng rỉ một vệt máu.
“Chuẩn s.ú.n.g gây mê.”
Người xe dựng s.ú.n.g gây mê lên ngắm bắn. Tô Dương bất giác bước lên một bước, Thủ Tịch giơ tay.
Tựa như chậm, mũi t.h.u.ố.c mê b.ắ.n liền yên giữa trung, cùng chiếc xe một sức mạnh vô hình hất tung dữ dội!
Giữa tiếng kinh hô và la hét, Ân Thố thở hổn hển, miệng đầy máu, sấp đất. Hắn bò dậy, bàn tay Thủ Tịch ấn lên gáy .
Ân Thố: “Ọe, đừng chạm , ọe……”
Bàn tay đeo găng của Thủ Tịch siết mạnh.
Ân Thố chỉ kêu “ơ” một tiếng, cả nhanh chóng thu nhỏ, rơi trong quần áo biến thành thỏ tai cụp.
Trắng như tuyết, chỉ lớn hơn lòng bàn tay một chút, Thủ Tịch túm da gáy nhấc lên.
“Thú cưng của em.”
Thủ Tịch nhét con thỏ lòng Tô Dương, phớt lờ nhân viên Công ty Viên Đường xe đè bẹp, mở thông đạo gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-346-keo-cau-vong-cau-ve-roi.html.]
“Bây giờ thể ăn bánh sinh nhật .”
Trong nháy mắt họ trở chỗ cũ. Tô Dương còn tưởng sắp rơi xuống nước, Thủ Tịch một tay đỡ lấy.
Cô cánh tay . Cơ bắp cá mượt mà săn chắc thậm chí chẳng cần gồng sức.
Con rắn phía há to miệng, bày tỏ bất mãn vì kéo tuột xuống.
Thủ Tịch cũng bóp mõm rắn . Dạ Quang bỗng ngậm miệng, kịp rụt lưỡi , cả dài ngoằng nhét lòng Tô Dương.
Rắn bò đùi Tô Dương, ghé ngửi con thỏ.
Không thức ăn, là kẻ quen .
Con thỏ kéo một bên tai lên, vẻ mặt nghi hoặc.
“Be be be? Đây là ?”
Thủ Tịch cứ thế nâng cô ôm đầy thú cưng bơi trở về.
Không chỉ con thỏ ngơ ngác, Tô Dương cũng ngơ ngác. Vừa lúc Ân Thố còn c.h.ế.t cứng, chôn trong vườn; chớp mắt trong lòng cô học tiếng cừu kêu.
Cô cúi đầu , đối mắt với con thỏ. Đôi mắt hồng của nó trong veo khác thường.
Nó động cái miệng ba cánh, ngẩng đầu dùng móng vuốt kéo mạng che mặt của cô.
“Be be……”
Một trận gió biển thổi thẳng tới, ép cả tấm mạng che lên mặt Tô Dương, in rõ hình khuôn mặt.
Tô Dương: “Phì phì!”
Cô nhổ thứ bay miệng : “Vừa gì?”
Vén mạng che lên, để lộ khuôn mặt.
Con thỏ lặng lẽ mặt cô, hồi lâu mới hì hì: “Cậu đưa về nhà chơi ?”
Lông hai bên má nó còn dính máu. Tô Dương vịn vai Thủ Tịch cúi , vốc nước lau cho nó: “……Ừ, bắt cóc .”
Động tác khe khẽ khiến con thỏ quen. Nó căng thẳng động mũi, há miệng.
Tô Dương nhanh tay hơn, túm tai nó: “Không c.ắ.n !”
Thủ Tịch liếc qua: “Có thể đ.á.n.h rụng răng của .”
Vừa tay hung tàn thế .
Tô Dương vội đến mức đó, vỗ m.ô.n.g thỏ: “Cậu ngoan ngoãn chút , chỉ một cơ hội sống thôi đấy.”
Con thỏ hiểu, há miệng ngậm tay áo cô, cứ thế treo cánh tay.
Tô Dương lắc hai cái rơi xuống, bèn mặc nó treo như .
Ân Thố bây giờ còn nhỏ, kiểu giả trẻ con như Zero. Con thỏ biến thành cũng chỉ lớn cỡ lúc c.h.ế.t, Tô Dương thể nâng trong tay, nhỏ giọng :
“Cậu học cách yêu . Xin , và cảm ơn .”
“Cảm ơn khi đó cứu chúng .”
Cô ghé , khẽ chạm trán đầu con thỏ.
Ân Thố nghiêng đầu, cái đuôi khẽ rung.
Món quà sinh nhật của Thủ Tịch quá bất ngờ. Tô Dương hề chuẩn tâm lý, các thú nhân khác của cô cũng .
Vừa trông thấy cô ôm một con thỏ trở về, bướm là kẻ đáp xuống đầu tiên.
“Là Ân Thố ?”
Bạn tù cũ gặp , Tô Dương chợt nhớ Kiến Nguyệt từng kẻ ở tầng cứ quấy rầy . Hẳn chính là Ân Thố.
Kiến Nguyệt thích tán gẫu, nhưng khả năng cách âm của nhà tù Hắc Tháp cũng chẳng ngăn nổi Ân Thố nhất quyết chuyện với .
Kiến Nguyệt phiền đến phát bực nên mới hành động vượt ngục.
Hắn thích hai đồng nghiệp còn ở Hắc Tháp.
Một kẻ thích , một kẻ thích đ.á.n.h , trớ trêu là mệt mỏi với cả hai thứ , bướm chỉ yên tĩnh nghỉ ngơi.
Bây giờ thấy Ân Thố trở , tâm trạng Kiến Nguyệt tụt xuống, men theo cổ áo Tô Dương cắm đầu chui trong áo cô.
Con thỏ lập tức lên, hai chân cũng bới trong, đầu thò n.g.ự.c Tô Dương.
“Cậu cái gì đấy.”
Tô Dương đẩy trán con thỏ .
Ân Thố hiểu chuyện nam nữ, lúc đầu thậm chí còn chẳng phân biệt nam nữ. Vừa thoáng thấy một mảng trắng lóa mắt, lập tức khơi dậy lòng tò mò của .
“Đó là gì? Be be?”
Tô Dương liếc : “Cậu cũng , sẽ .”
Không chỉ , thứ của còn lúc phát huy tác dụng.