[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 334: Anh Tăng Liều Thuốc Cũng Vô Dụng

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sơn Lam Tễ vẫn luôn mơ thấy cô?

 

Tô Dương tránh khỏi tò mò, ông tiện nghi mơ thấy cô gì?

 

Không hỏi mà tự bất lịch sự, nhưng cô là trong cuộc, một cái chắc vẫn nhỉ?

 

chỉ một cái thôi, tuyệt đối tiết lộ ngoài.”

 

Tô Dương thề son sắt với khí như thế theo Kiến Nguyệt lén lút chui giấc mơ Sơn Lam Tễ.

 

“Có mơ thấy ăn cơm ? Sao ở bàn ăn?”

 

Tô Dương nhỏ giọng với Kiến Nguyệt.

 

Nhìn kỹ mới phát hiện bàn món ăn, chỉ , tư thế Sơn Lam Tễ cũng lạ.

 

Hắn ghế, cánh vươn về , chồng lên che kín phía .

 

Tô Dương: “Ngủ ?”

 

Động tĩnh bọn họ tới kinh động Sơn Lam Tễ. Cánh động, loáng thoáng lộ một ít tóc đen bên trong.

 

Trước còn ?

 

Tô Dương rõ.

 

Sơn Lam Tễ bỗng mở mắt.

 

Bốn mắt .

 

Tô Dương bắt quả tang, ngượng ngùng nghiêm: “Cái , chỉ một cái……”

 

Tiếng lẩm bẩm Sơn Lam Tễ đồng thời vang lên: “Em gái?”

 

Theo bản năng cúi đầu, ánh mắt dừng ở trong lòng. Một gương mặt giống hệt.

 

Giây tiếp theo, cơn buồn ngủ hỗn độn đột nhiên rút sạch, tỉnh táo.

 

Con ngươi co mạnh, ấm mềm mại trong đáy mắt mất sạch, đó là kinh ngạc và hoảng loạn kịp đề phòng.

 

Giấc mơ đột ngột kết thúc.

 

Tô Dương lập tức bật trở về, vẫn ngơ.

 

“Trong lòng Sơn Lam Tễ hình như ……”

 

Cái đầu còn quen mắt……

 

Tô Dương lặp lặp : “Anh trai chỉ là trai, trai , chúng tự nguyện giải trừ quan hệ. Lần coi như thấy nhé.”

 

Tuy đó cô từng vươn bàn tay tội ác về phía bụng của , vuốt một cái.

 

kịp thời tự đ.á.n.h ngất, ngăn chặn sắc tình dung tục!

 

Sơn Lam Tễ cũng chi tiết, coi như từng xảy .

 

Tô Dương vui vẻ nghĩ xong, với Kiến Nguyệt: “ tới giấc mơ của khác nữa. còn nặn bùn với .”

 

Vừa trong mơ kinh nguyệt. Tô Dương xắn tay áo: “Nào, tìm khác, hai chúng chơi.”

 

Bướm vỗ cánh, phấn vảy vụn rơi lả tả, bóng bướm đầy trời rút , ngay cả dòng khí cũng trở nên dính chậm.

 

Kiến Nguyệt giữa thế giới trắng đen tĩnh lặng , lớp phấn vảy mờ nhạt quanh vặn vẹo lay động, lặng lẽ nuốt ánh sáng vụn chung quanh, khiến cả giấc mơ càng cô lạnh.

 

Tô Dương vẫy tay với : “Mau đây, mau đây.”

 

Đầu ngón tay mảnh của Kiến Nguyệt khẽ co khẽ duỗi, cố kiềm chế nhưng vẫn để lộ niềm vui khó giấu.

 

Hàng mi cụp khẽ run, vẻ u uất xanh đen mắt cũng dịu vài phần, đến nốt ruồi lệ u tối như cũng vương chút ấm áp vụn.

 

“Thật sự, chỉ với ?”

 

Nhận câu trả lời khẳng định của Tô Dương, ánh sáng trong đáy mắt càng rõ hơn.

 

Mặt đất trong giấc mơ trắng đen tự động mềm xuống, bùn mềm mịn ẩm vặn để nặn nghịch.

 

Tô Dương vét một nắm . Thật cô cũng giỏi, nhưng mắt Kiến Nguyệt bộ lọc tự động bù , Tô Dương cứ tùy tiện vẩy bùn.

 

Kiến Nguyệt thì nghiêm túc, chậm rãi nặn từng chút thành hình. Suốt quá trình, rời mắt khỏi Tô Dương, ánh dán chặt gương mặt nghiêng của cô, ngoan ngoãn mà cố chấp.

 

Cả giấc mơ trắng đen hoang vu c.h.ế.t lặng vì Tô Dương dừng chân mà sáng lên.

 

sấp bên bờ, chợt nảy ý, dùng ngón tay dính đầy bùn to ấn lên mặt Kiến Nguyệt.

 

Nghiêm túc : “Đây là mặt nạ bùn núi lửa, thể dưỡng da .”

 

Đây bùn núi lửa, cũng hiệu quả .

 

Kiến Nguyệt nghĩ nhưng vẫn nhắm mắt để cô bôi lung tung. Có thể cảm nhận Thư Phục đang lén , đến ngón tay cũng run.

 

Mặt Kiến Nguyệt cô bôi loạn, Tô Dương còn vẽ đó.

 

Thấy lời như , bắt nạt một hồi cô cũng áy náy.

 

“Sao né gì cả?”

 

Kiến Nguyệt từ từ nâng mi, đồng t.ử đen sáng thuần khiết sạch sẽ, chỉ còn niềm vui chút tạp chất.

 

Má dính đầy vết bùn loang lổ, Kiến Nguyệt lắc đầu: “Không né.”

 

Tô Dương chọc : “Anh đồ ngốc bốn ?”

 

-

 

“Chíp.”

 

Phòng bên, Sơn Lam Tễ tỉnh , lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

 

Chim nhỏ giá hồi tưởng đêm ngủ cùng Lấp Lánh, lắc đầu lắc cổ.

 

Sơn Lam Tễ bình thở một lúc.

 

Hoàn bình .

 

Chẳng gì khó xử hơn chuyện mơ thấy em gái, còn chính bắt tại trận.

 

Tinh thần thể còn cao giọng hát một bài.

 

Sơn Lam Tễ hất chăn dậy, ngắt lời: “Đừng nghĩ nữa, tao còn uống t.h.u.ố.c khống chế.”

 

Giọng khàn, rót cốc nước, cạnh bàn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-334-anh-tang-lieu-thuoc-cung-vo-dung.html.]

Chim nhỏ cứ nghĩ.

 

Không chỉ tự nghĩ, nó còn hỏi chủ nhân: “Chíp?”

 

Anh xem, hôm đó lúc về, Lấp Lánh cởi cả quần của chúng , cô thấy cơ thể ?

 

Sơn Lam Tễ cố phớt lờ vấn đề . Bao nhiêu ngày hề nghĩ tới.

 

Bây giờ tinh thần thể hỏi thẳng, tay chống bàn của dừng một lát, đến khi chim nhỏ sang mới tiếp tục.

 

“Không .”

 

“Chíp.”

 

Tiếc là lúc chim cũng cảm nhận , Lấp Lánh hài lòng với cơ thể . Chắc hài lòng thôi, chim nhiều sách so sánh, hùng hậu.

 

Sơn Lam Tễ tự lấy lọ thuốc, đổ mấy viên.

 

Chim nhỏ: Anh tăng liều cũng vô dụng. Chim thật mà, chim của và chim đều cầu ngẫu. Tuy trở thành bạn đời nộp tài sản lên, biến về kẻ nghèo rớt, nhưng vợ quan trọng hơn tiền. Chim cả đời chỉ sống cùng tiền lạnh lẽo, tối ôm gối một ……

 

Uống t.h.u.ố.c cũng áp nổi nữa. Sơn Lam Tễ phớt lờ cảm giác khác thường của cơ thể, đeo nút tai từ chối chim kêu.

 

Âm thanh ngăn, nhưng đầu óc men theo lời tinh thần thể mà ngừng hồi tưởng bổ sung.

 

Tô Dương cởi áo quần , rốt cuộc cô gì? Chỉ vì khó chịu nên mới cởi xuống thôi ?

 

Hùng hậu…… Hắn cụp mắt lơ đãng qua nhanh chóng dời mắt .

 

tinh thần thể ảnh hưởng .

 

Thuốc nuốt xuống để vị đắng trong miệng. Sơn Lam Tễ tiện tay lấy kẹo, ngậm mới kinh ngạc phát hiện là kẹo cứng vị bạc hà.

 

Mà trong mơ, chính là ngậm loại kẹo , để em gái đùi , trao đổi một nụ hôn sâu với cô.

 

chịu đầu , vẫn bám theo buông, dùng tay xoay mặt cô , ngậm đầu lưỡi cô……

 

Lần nữa nhận đang nghĩ gì, thậm chí như thể đang tự trải qua.

 

Sơn Lam Tễ lập tức nhổ viên kẹo cứng , như gặp đại địch.

 

Tô Dương đáng sợ quá.

 

dư tài khoản, vẫn nên tránh xa cô một chút thì hơn.

 

Đêm Sơn Lam Tễ ngủ nữa.

 

Bây giờ cứ ngủ là mơ, trong mơ ngoài cô ai khác.

 

Để tránh bản khinh nhờn em gái trong mơ, Sơn Lam Tễ chọn việc.

 

Trước tiên điều tra tình hình gần đây của Sơn Lam Vũ, hành động kín đáo cẩn thận, đ.á.n.h rắn động cỏ.

 

Đợi điều tra rõ hoạt động gần đây thì trời sáng.

 

Hắn dậy vận động, cứ thấy trong khí thoảng qua một mùi hương ngọt dịu. Gần như trong nháy mắt, xuất hiện phản ứng cầu ngẫu.

 

Thuần Dưỡng Sư kỳ phát*tình cố định như thú nhân, nhưng phụ nữ trong kỳ rụng trứng thể tăng ham *tình dục*, tín hiệu tỏa sẽ khiến thú nhân bắt đầu cầu ngẫu.

 

Mùi thuộc về Tô Dương theo thời gian ngày càng đậm, giống tinh thần lực khống chế của cô, khuếch tán ngoài.

 

Thú nhân trong phạm vi vài cây ngửi thấy đều kiểm soát mà rục rịch.

 

Sơn Lam Tễ thấy mấy thú nhân tuần tra gần đó bắt đầu tiến gần phòng Tô Dương.

 

Chim nhỏ bay một hồi bay về, vội vàng : Lấp Lánh khó chịu trong kỳ sinh lý! Chỗ thứ gì dễ chịu ?

 

Sơn Lam Tễ lấy t.h.u.ố.c giảm đau, xong hướng dẫn đặt xuống.

 

Tác dụng phụ quá nhiều.

 

Trong tay thứ gì trị đau bụng kinh, đây là thất trách của thương nhân.

 

Sơn Lam Tễ chim nhỏ đang gấp gáp vỗ cánh: “Cô thú nhân của chăm sóc, cần mày.”

 

Chim nhỏ tức quá hét lớn bay mất.

 

Sơn Lam Tễ một cửa sổ một lát dậy.

 

Tình huống , vẫn nên tới xem một chút.

 

Lúc Sơn Lam Tễ tới, Tô Dương tỉnh khỏi giấc mơ. Chơi bùn với bướm cả đêm, mở mắt theo thói quen gọi: “Kiến Nguyệt.”

 

Lời quan tâm của đám thú nhân dừng bên miệng.

 

Chỉ Kiến Nguyệt tâm trạng , đáp giữa trung: “ ở đây.”

 

Khi tầm rõ trở , Tô Dương mới thấy một vòng giường , còn Sơn Lam Tễ cửa.

 

Lập tức ngượng.

 

Cũng Sơn Lam Tễ mơ thấy cô, còn luôn mơ thấy.

 

Chẳng lẽ vẫn canh cánh chuyện hôm đó, sinh khúc mắc? Sơn Lam Tễ từng bệnh sạch sẽ về tinh thần, chẳng lẽ cảm thấy bẩn nên chịu nổi?

 

Đang đoán loạn, Sơn Lam Tễ tới gần.

 

Hai im lặng hồi lâu, bỗng mặt cô.

 

Tô Dương hiểu .

 

Trong miệng Sơn Lam Tễ hình như vẫn còn vị bạc hà.

 

Hắn ăn viên kẹo xong quên súc miệng.

 

Vưu Tuyết ngửi thấy mùi bạc hà, kín đáo lùi nửa bước.

 

“Anh tới chuyện gì?”

 

Sơn Lam Tễ Tô Dương giường.

 

Cho dù chăm sóc đến , mất m.á.u vẫn khiến sắc mặt cô trắng, hồng hào khỏe mạnh như thường.

 

Mùi hương quả thật tỏa từ cô. Biểu cảm thú nhân ở đây khác , vẻ hòa thuận như ngày thường.

 

Loại mùi hương kích thích thú nhân tranh địa bàn, tranh sự ưu ái của bạn đời.

 

Sơn Lam Tễ cố hết sức phớt lờ cảm giác cơ thể.

 

Tài sản của là tâm huyết tích lũy nhiều năm, thể đưa hết cho cô.

 

Sơn Lam Tễ cân nhắc kỹ : “Anh thể trao đổi linh hồn với cô , vượt qua thời gian .”

 

 

Loading...