[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 331: Anh Ơi, Anh Sẽ Giúp Em Đúng Không?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh đừng chen mãi.”
Tô Dương đẩy cánh tay .
Đệ Tam Tịch lập tức : “Vậy cõng Thê Chủ.”
Tô Dương chịu: “Hai chúng đều mặc thành hai quả cầu , chồng lên sợ lăn thẳng xa .”
“Ta sẽ ngã Thê Chủ.” Đệ Tam Tịch năn nỉ: “Thê Chủ thử mà, thử .”
“Chị.”
Phía vang lên một tiếng.
Zero cong mắt: “Hai định ?”
Đệ Tam Tịch lạnh mặt: “Liên quan cái rắm gì đến ngươi, cút về phòng ngươi .”
Zero chỉ Tô Dương: “Chị định ngoài ? Em cũng . Một trai chăm sóc cho chị ? Cơ thể trai trông yếu quá, bệnh thì ở nhà nghỉ ngơi vẫn hơn.”
Đệ Tam Tịch chọc tức ho sặc. Hắn nóng tính dễ giận, cơ thể vốn còn khỏi, ho đến má cũng đỏ.
Zero lo lắng : “Chị mau tránh xa một chút.”
“Được .” Tô Dương ngắt lời Zero: “ đ.á.n.h dấu , dẫn theo. Cậu cũng đừng lang thang bên ngoài.”
Nói xong kéo Đệ Tam Tịch đầy mặt kinh hỉ rời .
Đệ Tam Tịch đầu ném cho con nhện ánh mắt chiến thắng, vui vẻ ôm Thê Chủ từ phía , áp mặt mặt cô.
“Thê Chủ đối xử với thật.”
Trẻ mới sữa uống.
Đến khách sạn.
Đệ Tam Tịch ăn xong.
Cẩn thận tỉ mỉ dùng cơ n.g.ự.c massage cho Thê Chủ.
Tô Dương sấp, Đệ Tam Tịch dùng tay xoa nóng tinh dầu áp lên. Tinh dầu mùi thơm thoang thoảng, cùng mồ hôi loang nhờn sống lưng.
“Đây là thứ mới học ?”
Đệ Tam Tịch ghé sát tai cô trầm: “Thê Chủ thích ?”
Tô Dương vùi mặt cánh tay, lúng búng ư ử hai tiếng coi như trả lời.
Giọng nhỏ đến Đệ Tam Tịch cũng . Hắn khỏi bật , càng sức lấy lòng.
Lần nhất định đ.á.n.h dấu!
……
Cảm cúm của Đệ Tam Tịch phần lớn là tâm bệnh. Vừa ngoài khỏe như vâm, tràn trề sức lực. Cảm cúm lây sang Tô Dương, ngược khi toát một trận mồ hôi đời, bệnh của cũng khỏi hẳn.
“Đều nhờ Thê Chủ phù hộ .”
Đệ Tam Tịch tựa đầu n.g.ự.c Tô Dương.
Ai cũng thích ở đây của cô, sớm muộn gì cũng bọn họ đè lép mất.
Tô Dương đẩy đầu tinh bọ cạp một cái: “Đừng quậy, ngủ .”
Cô thấy thận lẽ hư, ngủ bù một chút.
Đệ Tam Tịch dùng chính đắp kín Thê Chủ: “Ta ngủ ngủ cùng Thê Chủ.”
Nói còn đưa tay vỗ cô, miệng hát bài cầu nguyện của .
Tô Dương nhắm mắt châm chọc: “Nói từ láy láy, ghê ghê.”
Đệ Tam Tịch áp n.g.ự.c cô, rung lên tiếp, ghé liên tục hôn lên môi cô. Hôn đến khi Tô Dương mất kiên nhẫn đ.á.n.h , mới yên phận.
Đợi Tô Dương ngủ, vẫn vui sướng vén áo dấu ấn.
Đường nét hiện . Chỉ cần cùng Thê Chủ cố gắng thêm vài ngày, sẽ một cái đầu cừu nhỏ chỉnh rõ nét.
Đệ Tam Tịch bất giác chụp một tấm, ngắm trái ngắm .
Không nỡ đăng ảnh ngoài, đành lên mạng đăng chữ bày tỏ tình cảm.
Bọ Cạp Nhỏ Của Vua Sừng Cừu: 【Thê Chủ yêu quá, lúc nào cũng ở bên . Dấu ấn Thê Chủ cho trăm cũng chán. Nếu tất cả động vật đáng ghét đều biến mất, đời chỉ còn và Thê Chủ thì bao】
Chim Nhỏ Yêu Lấp Lánh Nhất: 【Ha ha】
Bị Chị Ăn Mất: 【Ha ha】
Chỉ Kêu Meo Meo Với Cô Ấy: 【……Cô chỉ dẫn ngoài thôi ?】
Tạ Lợi đổi tên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-331-anh-oi-anh-se-giup-em-dung-khong.html.]
Tuy vẫn phiền ch.ó với tuyết báo, nhưng cảm xúc dành cho bọn họ thể xếp về .
Hắn vô tình thấy ID điện thoại Lâm Tốc. Lúc rảnh Lâm Tốc sẽ mở xem, cứ như đang xem náo nhiệt.
Tạ Lợi liếc thấy nên để ấn tượng, cũng đoán là ai.
Không chỉ 【Bọ Cạp Nhỏ Của Vua Sừng Cừu】, hai cái tên phía cũng chỉ hướng quá rõ.
Tình cờ lướt thấy, Tạ Lợi bấm theo dõi, ngẩng mắt họ bên . Không họ Tô Dương rốt cuộc gì ……
Trên bàn, Ôn Vân Tụ và Vưu Tuyết vẫn duy trì cách chuyện tao nhã đúng mực. Liên quan đến việc duy trì hữu nghị hai nước nên thể sơ suất, bọn họ thảo luận phương án một hai ba để tìm kẻ .
Mục tiêu của kẻ chủ mưu là Tô Dương, lấy cô mồi nhử là cách đơn giản nhất. Vì quyết định để Dạ Quang mô phỏng thành dáng vẻ Tô Dương.
Dạ Quang: “Được.”
Gương mặt thậm chí chi tiết cơ thể mô phỏng đều sai một ly. Bởi vì rắn chỉ từng hôn mà còn đo đạc vô , quen thuộc dữ liệu cơ thể giống cái đến mức ngay cả chính Tô Dương tới cũng phân biệt nổi.
“Tính cách cũng cần bắt chước, ngụy trang quá đơn giản dễ thấu.”
Dạ Quang học theo giống cái, nhếch khóe môi, cố nặn một nụ .
Lâm Tốc: “……Cậu vẫn đừng học nữa.”
Dạ Quang lập tức thu nụ .
Mặt rắn trời sinh biểu cảm, chỉ dùng đuôi thể hiện cảm xúc.
Thấy con đực thì nóng nảy quất đuôi đập đất, thấy giống cái thì khẽ lắc chóp đuôi.
Bây giờ mất kiên nhẫn quất hai cái.
Quy lùi , tức giận : “Đuôi của mày đừng nhân cơ hội đ.á.n.h ông mãi.”
Dạ Quang vô cảm thè lưỡi, lộ răng độc cong như móc.
Không đ.á.n.h thì độc c.h.ế.t cũng .
Tinh bò yak nóng nảy bất thường đ.ấ.m một quyền xuống bàn, đồ vật cũng nảy lên.
Không ai để ý . Chỉ Sơn Lam Tễ khó chịu nhíu mày.
Mùi phát*tình của bò yak và chim vẫn luôn âm thầm đối kháng. Hắn lấy t.h.u.ố.c nuốt hai viên.
Đợi chuyện bàn xong, rời phòng họp.
Vưu Tuyết ngang Sơn Lam Tễ thì dừng bước.
Sơn Lam Tễ là sẽ nhớ tới giấc mơ vô lý , đầu óc tự động đem hai so sánh.
Hắn và Vưu Tuyết giống ?
Thanh niên tóc bạc đeo kính gọng bạc mảnh nghiêng đầu, khẽ đẩy gọng kính bằng đầu ngón tay, dây bạc rủ xuống khẽ đung đưa bên gương mặt thanh tú. Vưu Tuyết :
“Thiện ý nhắc một câu, t.h.u.ố.c chỉ thể áp chế bản năng thú nhân trong thời gian ngắn. Tùy thể chất mỗi , ngược còn xác suất cao khiến kỳ phát*tình phản ngược mạnh hơn.”
Sơn Lam Tễ gật đầu.
Vậy là giọng giống? Âm sắc Vưu Tuyết lạnh và nhạt, lẽ quả thật chút.
Nhận đang nghĩ gì, Sơn Lam Tễ lùi một bước, thấy ánh mắt Vưu Tuyết kinh ngạc mới nhận phản ứng của quá.
“Cảm ơn nhắc.”
Vưu Tuyết: “Không gì.”
Nhắc vì , mà vì Tô Dương. Cuộc họp đưa hai dự đoán, ngoài Dạ Quang mô phỏng còn trao đổi linh hồn của Sơn Lam Tễ quân bài cuối.
Nếu đúng lúc gặp thời kỳ đặc biệt của , chẳng lẽ còn để Tô Dương chịu ?
Sơn Lam Tễ tiếng đàn mà hiểu ý nhã, thể hiểu gì.
Rõ ràng Tô Dương với họ chuyện ly rượu đó, Sơn Lam Tễ đương nhiên giữ im lặng.
Chuyện như sẽ xảy thứ hai. Cho dù thật sự khả năng, cũng sẽ kịp thời đổi cơ thể để tự xử lý.
tối hôm đó mơ, mơ thấy đổi linh hồn, Tô Dương mang cơ thể nóng rực cầu cứu .
Ánh mắt như nóng hun lên một tầng sương nước.
Cô nghẹn giọng cầu cứu:
“Anh ơi, sẽ giúp em đúng ?”
Hắn dẫn dụ đưa tay ……
Sơn Lam Tễ giật tỉnh giấc, sờ thấy đẫm mồ hôi.
Chỉ là mơ.