[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 325: Người Mạnh Miệng Trước Đó
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dương cụp mắt, hàng mi dài rủ xuống.
Nam hầu thấy “” gì càng thêm kiêng nể.
Hắn cúi ghé sát mép giường, từ cao giường, đ.á.n.h giá gương mặt quá mức .
“Giả vờ thanh cao cái gì……”
Phía dựng lên bóng rắn khổng lồ. Nhân tài cung đấu còn kịp hết một câu, lúc đang quan sát Tô Dương thì con rắn khó chịu há to miệng.
Có lẽ thấy, bên còn bướm lượn, góc trần nhà treo mấy cái kén nhện.
Tô Dương vội lên tiếng: “Đừng dùng miệng cắn, bẩn c.h.ế.t .”
Dạ Quang khép miệng, dùng đuôi đập ngất. Nam hầu N tiếp sức Zero treo lên.
Tô Dương xuống : “Haiz, chán.”
Hay hát cho Thủ Tịch một bài . Điều kiện giọng của Sơn Lam Tễ chắc chắn dễ hơn cô.
Hát thử một đoạn luyện , gửi nhóm hậu cung của cô. Nhắc đến hậu cung, Tô Dương bắt đầu tự kiểm điểm, trong của cô chắc nhân tài cung đấu nhỉ?
Nghĩ kỹ , trừ mấy kẻ gai góc , bọn họ sống với khá hòa thuận. Hai con tinh bọ cạp với tinh nhện giỏi gây chuyện nhất đang ở chỗ cô, rảnh khiêu khích khác.
“Chẳng xong sẽ về đảo ?”
Tô Dương với tinh bọ cạp bên : “Sao còn về?”
Cứ để Đệ Nhị Tịch một gánh việc, đáng thương bao.
Tinh bọ cạp ngày nào cũng bắt nạt đại nhũ hải mã.
Nhắc tới đại nhũ đồng thời nghĩ đến bò yak.
Tô Dương so sánh trong đầu, thấy vẫn là của Đệ Nhị Tịch mắt hơn.
Chủ yếu là cô thích màu hồng trắng hoa đào.
Đệ Tam Tịch u oán cô, lăn lộn ăn vạ nhất quyết chịu .
Hắn tuyệt đối nhường vị trí. Cái tên chim đừng hòng cơ hội!
-
Sơn Lam Tễ hắt một cái.
Người đối diện bàn ăn lập tức sang. Đại tiểu thư vài phần giống gương mặt hỏi: “Chơi quá điên ?”
Đặt dụng cụ ăn xuống, đại tiểu thư : “Trước đây chẳng em vẫn luôn thích Sơn Lam Tễ , cuối cùng như ý ? luôn khó bắt, em đắc thủ ?”
Chính Sơn Lam Tễ lau khóe miệng: “Có gì khó, chẳng qua chỉ là một thú nhân.”
Đại tiểu thư: “Thế cho chị xem thử?”
Sơn Lam Tễ xách váy dậy: “Người của em, chị xem cái gì.”
Đại tiểu thư đuổi theo: “Anh thì thật, nhưng chị thích kiểu đàn ông mắt cao hơn đầu như thế.”
Sơn Lam Tễ kín đáo nhíu mày, định đ.á.n.h lạc hướng cô , ngang nhà bếp thấy “ đàn ông mắt cao hơn đầu” đang ăn bánh trong bếp .
“Anh là Sơn Lam Tễ ? từng xem phim diễn, thể ký tên cho ?”
“Sơn Lam Tễ” xua tay xin , nữ hầu trong bếp thất vọng lùi . cho dù , họ vẫn lấy đồ ăn cho “”.
“Anh đói ? Ăn nhiều một chút. À đúng , giữ dáng ?”
Tô Dương lúc mới nhớ tới chuyện đó, hít thở một cái cảm nhận cơ bụng vận động trôi chảy, c.ắ.n thìa tự khen: “Không cần nhỉ, trời sinh .”
Sơn Lam Tễ: “……”
Đại tiểu thư: “Đây là thật ? Sao trông khác ảnh nhiều thế?”
Tô Dương ở trong phòng chán quá đói. Thú nhân sẽ giúp cô lấy đồ ăn, nhưng cô nhân cơ hội ngoài một vòng, chừng lúc chuyện còn tin vỉa hè gì đó.
Lần theo mùi thơm tìm tới nhà bếp, phát huy lợi thế nhan sắc miệng ngọt thêm một chút, cô dễ dàng kiếm bữa trưa và đồ ngọt.
Nghe tiếng động liền đầu, cô l.i.ế.m kem dính môi.
Đại tiểu thư khựng : “……Cũng khá đáng yêu.”
Sơn Lam Tễ: “Thế cũng là của em.” Anh nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, tức tối bước lên: “Ai cho phép ngoài, còn mau về phòng.”
Quay lưng về phía , dùng ánh mắt hiệu cho Tô Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-325-nguoi-manh-mieng-truoc-do.html.]
Tô Dương lén dấu OK, nụ mặt biến mất: “ ăn một bữa cũng ? Người cô gọi tới ném hết đồ ăn .”
Dù cô cũng ăn no , đẩy đồ sang một bên, giả vờ tức giận rời .
Sơn Lam Tễ , lúc tức giận sẽ vung tay mạnh như .
Không vì . Hắn diễn phim từng hỏng cảnh.
Đại tiểu thư tới: “Xem em cũng chẳng thích đến thế. Không bằng nhường cho chị.”
Cảm xúc trong mắt nhạt , Sơn Lam Tễ đầu: “Thế .”
-
Buổi chiều Sơn Lam Tễ thì bắt đầu tự tay chìa khóa.
Tô Dương kể cho tin vỉa hè, một hồi bản chần chừ.
“Nhà tổng đốc chắc chắn vấn đề, nhưng hình như đều là tham ô, liên quan tới bất kỳ nghiên cứu nào.”
Thật sự , giấu quá kỹ? Tô Dương phân tích , bèn để quân sư phân tích.
Vưu Tuyết xong hỏi một câu: “Em chắc chắn manh mối chỉ về Liên Bang là thật chứ?”
Sơn Lam Tễ và con nhện cửa sổ đồng thời sang.
Tô Dương xoay camera về phía bọn họ.
Vưu Tuyết: “Gửi tất cả những gì cho .”
Sơn Lam Tễ : “Trước đây lúc nhờ giúp, đều chịu.”
Nào là bận thời gian, tuổi lớn tham gia âm mưu quỷ kế. Lý do qua loa chẳng hề tâm.
“Nếu thì , để cô tiếp tục ở đó ?”
Vưu Tuyết dùng ngón tay đẩy kính. Lý do quá hiển nhiên.
Vốn đang yên cùng ngoài dạo phố, kết quả mở mắt, vợ bắt cóc còn trở về. Cảm ứng của dấu ấn kỳ quái, chỉ cần nghĩ sơ là đổi cơ thể.
Bất kể là Tô Dương cơ thể Sơn Lam Tễ, Sơn Lam Tễ bẩn cơ thể cô, bọn họ đều thể chấp nhận.
Bọn họ hiểu quá rõ sức hút của độ tương hợp một trăm phần trăm.
Người mạnh miệng đó bây giờ còn mặt dày mày dạn chui chăn, mấy lời hổ kiểu thể ch.ó của cừu nhỏ.
Tuy hiện tại Sơn Lam Tễ mở miệng một tiếng em gái, khiến sự việc vẻ đang lui .
ai tự vả mặt .
Dù tinh thần thể lao dâng đến hổ .
Nếu giải trừ quan hệ thì cứ em ruột khác cha khác cho t.ử tế.
Vưu Tuyết: “Tình hình cụ thể còn xem thêm. Mọi thể kiểm tra xem trong thư phòng gì.”
Dừng một lát, : “Tô Dương ở đó còn phiền chăm sóc, vợ.”
Vưu Tuyết, học hư theo Lâm Tốc , thế mà cũng gọi .
Sơn Lam Tễ phản ứng gì, tiếp tục chìa khóa. Tô Dương giường ngủ. Tuy dùng cơ thể Sơn Lam Tễ ngủ cả ngày, nhưng cơ thể của chính cô vẫn nghỉ.
Đám thú nhân đều dính cô. Tô Dương dùng chăn đắp , cưỡi Dạ Quang khó ngủ.
Sơn Lam Tễ còn kịp trả lời, ba giây thấy tiếng thở đều của cô.
Tô Dương: Zzz……
Sơn Lam Tễ giơ tay tắt đèn, chỉ để đèn bàn tiếp tục mài chìa khóa.
Chim nhỏ lén lút quanh, chổng m.ô.n.g cũng chui trong chăn.
Sơn Lam Tễ: “Ra ngoài.”
Chim nhỏ đáp. Thấy đầu gối Lấp Lánh lạnh, nó dang cánh bọc lấy đầu gối Tô Dương, hạnh phúc gác đầu lên đó.
Lấp Lánh còn hơn châu báu đời……
Bị mùi hương nồng đậm bao quanh, nó cảm thấy bước kỳ phát*tình…… hình như thật sự là .
Tay Sơn Lam Tễ run lên một cái.