[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 324: Không Biết Có Xảy Ra Chuyện Gì Không, Anh Kiểm Tra Đi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong màn đêm yên tĩnh, đám thú nhân ở góc phòng, mấy nam hầu tơ nhện quấn thành một cục treo trần nhà.

 

Tô Dương mở to đôi mắt của Sơn Lam Tễ, trợn mắt há mồm, ánh mắt sáng quắc xuống.

 

Em trai của trai tỉnh .

 

Cái, cái đây!

 

Không ai từng cho cô gặp tình huống xử lý thế nào. Tô Dương nhớ tới thú nhân của , lúc bọn họ như đều dễ giải quyết…… nhưng Sơn Lam Tễ khác……

 

Cô nghĩ thôi thì nhịn thêm , cuộn chăn trùm kín đầu nhét đầu trong tiếp tục ngủ.

 

ngủ nổi. Tác dụng t.h.u.ố.c giải quá nửa, nhưng vốn là lượng gấp mười , hấp thu một chút cũng đủ khiến đầu óc Tô Dương miên man.

 

Lúc , tắm nước lạnh ? Chỉ nghĩ thôi cô sợ lạnh.

 

Tự *thủ công*?

 

Không !

 

Càng nghĩ càng kích động, thứ chịu sự khống chế của ý chí.

 

Sự hiện diện nặng trĩu, rõ ràng đến khó bỏ qua.

 

Tô Dương ngại khác phát hiện, trùm trong chăn thở nặng nề.

 

Ngủ ngủ ngủ. Không ngủ thì nghĩ chuyện khác.

 

Sáng mai ăn gì. Cọ một cái thoải mái thật.

 

Không bữa sáng chọn . Muốn chạm thêm một chút quá.

 

Nếu thì cô uống sữa. Cơ thể Sơn Lam Tễ mà nhạy*cảm thế.

 

Sữa đậu nành cũng . Chẳng lẽ chính còn từng chạm .

 

Tô Dương thấy não trái não đang đ.á.n.h , âm thầm gào thét. Cuối cùng chịu hết nổi, cô đột ngột hất chăn , ánh mắt khó hiểu của đám thú nhân, chút do dự tự đ.á.n.h một cái gáy .

 

Ngất .

 

……

 

Sơn Lam Tễ cả đêm về. Hắn tra thứ , trong thời gian đó cố hết sức phớt lờ cấu tạo cơ thể khác biệt.

 

Rạng sáng , tránh mở cửa. Tô Dương vẫn đang ngủ.

 

Hắn tiến lên định đổi cơ thể về.

 

Chỉ thấy chăn hất , cô ngủ dạng tay dạng chân, quần tụt xuống giữa đùi, còn chổng m.ô.n.g của lên.

 

“……”

 

Chưa bao giờ thấy tư thế ngủ như thế của chính .

 

Cũng bao giờ dùng góc độ để quan sát m.ô.n.g .

 

“……Em gái, dậy ?”

 

Gọi hai tiếng phản ứng.

 

Tay Sơn Lam Tễ đặt lên vai cô, Tô Dương ư ử xoay qua , vẻ sấp thoải mái, thứ gì đó cấn cô.

 

Mơ màng quên bây giờ là đàn ông, cô thò tay xuống, gạt hai cái vẫn gạt , ngược còn tự gạt tỉnh, ôm bụng bò dậy.

 

Khó chịu quá, căng quá, tiểu.

 

“Chíp?” Chim nhỏ nghiêng đầu.

 

Sơn Lam Tễ nhanh tay lẹ mắt hất chăn lên quấn cô , nâng giọng thêm một chút: “Em gái.”

 

Tô Dương giật nảy, tỉnh hẳn. Nhìn thấy , cô lộ biểu cảm kinh hãi giống hệt Đệ Tam Tịch: “Anh là ai!”

 

Sơn Lam Tễ giải trừ mô phỏng.

 

Tô Dương dùng góc chính . Cơ thể mượn cả đêm mà tóc vẫn rối, mái tóc mềm mại bồng bềnh phủ ánh trăng lọt qua cửa sổ, trong mắt cũng nhuộm màu sắc đẽ tương tự.

 

“Chúng thể đổi .”

 

Sơn Lam Tễ vẫn giữ chăn cho cô động đậy. Đường nét gương mặt nhỏ nhắn mềm mại, đôi môi mềm mại, hồng non như thạch trái cây, bản Tô Dương cũng hôn một cái.

 

Hóa mắt cô lớn thế …… n.g.ự.c cũng nhỏ, đây cô còn thấy nhỏ.

 

Ánh mắt cô dời xuống, dời đến xương quai xanh, chằm chằm.

 

Sơn Lam Tễ kín đáo nghiêng một chút.

 

“Buổi sáng bên ngoài bắt đầu tuần tra.”

 

Tô Dương hồn, gương mặt hiện tại của trong gương. Bên trong đổi lõi, ánh mắt cũng đổi, trông cả Sơn Lam Tễ trong trẻo ngốc nghếch hơn hẳn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-324-khong-biet-co-xay-ra-chuyen-gi-khong-anh-kiem-tra-di.html.]

Không , thể là ngốc nghếch . Đó là thuần khiết .

 

Tô Dương thuần khiết gật đầu, lén liếc bụng .

 

Không thuần khiết lắm mà nghĩ: Hóa cái và dựng lên là cảm giác thế . Lại học thêm kiến thức .

 

“Hôm nay tìm ? Một lát nữa chắc còn ăn cơm chứ?”

 

Sơn Lam Tễ trầm ngâm: “Có khả năng họ sẽ gọi em dùng bữa.”

 

Tô Dương: “Tuyệt đối , diễn nổi nữa .”

 

Sơn Lam Tễ định .

 

Tô Dương : “Chiếc váy đó siết bụng, mặc ăn chẳng nổi cơm, vẫn là .”

 

Sơn Lam Tễ gật đầu: “Được, chúng đổi về .”

 

Đổi về xử lý cơ thể.

 

Nhắc tới chuyện , Tô Dương càng tỉnh táo, nhớ tới tình huống tối qua: “Ngoài còn một chuyện với .”

 

Sơn Lam Tễ tháo găng tay.

 

Cho dù dùng cơ thể của Tô Dương, vẫn theo thói quen đeo găng.

 

Ném sang một bên, Tô Dương.

 

Mù mặt là tổn thương ở linh hồn. Cho dù là chính gương mặt , cũng vẫn thấy nhòe mờ, rõ.

 

Sơn Lam Tễ nhớ nổi trông thế nào, nhưng ngay lúc , Tô Dương ngẩng mặt lên, thấy linh hồn cô, đồng thời cũng mượn cô rõ chính .

 

Bên tai giọng em gái.

 

Cô chỉ xuống : “Thuốc hôm qua phát huy tác dụng . Hình như nó dựng cả đêm…… xảy chuyện gì , kiểm tra thử ……”

 

Hiểu ý cô.

 

Sơn Lam Tễ: “……Gì cơ?”

 

-

 

Trở về cơ thể thành công, hai cùng lúc thở phào.

 

Sơn Lam Tễ cảm nhận lồng n.g.ự.c bằng phẳng, ánh mắt lướt qua Tô Dương.

 

Tối qua lúc ngoài, đầu trèo tường đáp xuống, n.g.ự.c rung hai cái, vô thức giơ tay định đỡ, đưa nửa đường mới nhớ , đó động tác đều nhẹ hơn hẳn.

 

Tô Dương chú ý tới ánh mắt . Chim nhỏ chung suy nghĩ cảm nhận , lập tức nhạo: Nhìn gì thế, cái ông .

 

Hai lượt nhà vệ sinh.

 

Tô Dương kéo quần .

 

May quá, vẫn cái thì cô quen hơn.

 

Chỉ Sơn Lam Tễ xử lý bản thế nào. Tô Dương đoán cũng . Dù khi Sơn Lam Tễ xuất hiện nữa, tắm rửa và quần áo.

 

Tô Dương lén xuống, thấy vật phẩm khả nghi nào.

 

Ra ngoài bao lâu, quả nhiên hầu tới mời tiểu thư dùng bữa.

 

Tô Dương giả vờ khách sáo với , thế là hai đổi một nữa.

 

Sơn Lam Tễ đội gương mặt tiểu thư, mặc váy luôn. Do đặc thù nghề nghiệp, loại quần áo nào cũng từng mặc, còn thích nghi hơn Tô Dương.

 

Tô Dương đóng vai một tên mặt trắng thì nhàn rỗi giường chơi.

 

Mấy nam hầu vẫn tỉnh, kéo nhét góc. Con nhện bò từ bệ cửa sổ , “Sơn Lam Tễ” giường đang vắt chân đung đưa……

 

Tuy linh hồn là chị, nhưng cơ thể thật sự nổi.

 

“Chị ăn gì? Em thấy nhà bếp đang nấu đồ ăn.”

 

Tô Dương đầu: “Hình như đói . Bên ai mang cơm cho ?”

 

“Em lấy cho chị.”

 

Con nhện còn , nam hầu đưa cơm tới. Tô Dương vội điều chỉnh thành vẻ uể oải buồn bã, đóng vai một mỹ nam u sầu cướp về.

 

Thấy diễn giống, cô nhờ Đệ Tam Tịch giúp trói .

 

Nam hầu đưa cơm nhan sắc kém mấy , ăn mặc lẳng lơ hở hang. Vừa thấy mặt Sơn Lam Tễ, sự đố kỵ trong mắt che cũng chẳng che nổi.

 

“Nhị tiểu thư bảo mang cơm cho .”

 

Hắn “keng” một tiếng ném khay cơm sang bên cạnh, Tô Dương lập tức lên tinh thần.

 

Tới , cung đấu tới .

 

 

Loading...