[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 322: Có Lẽ Anh Cần Hơn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ly rượu đó uống nổi !
Đệ Tam Tịch váy sốt ruột vô cùng nhưng chẳng cách nào, chỉ thể nguyền rủa tên chim liệt*dương.
Sơn Lam Tễ phản ứng, Tô Dương cũng như là ý gì. Đám nam hầu bên vẫn chằm chằm, ý định rời .
Dù uống cũng cô.
Cô c.ắ.n răng, nâng cằm Sơn Lam Tễ lên.
Sờ thấy trơn mịn mềm mại, còn sót chút ấm còn vương từ chỗ vùi trong khăn quàng.
Tô Dương đưa ly rượu gần.
Đám nam hầu vẫn đang .
Tô Dương dùng hai ngón tay bóp má , ép Sơn Lam Tễ hé miệng. Mắt thấy ly rượu nghiêng xuống, rượu sắp chạm môi .
Mấy nam hầu đang quỳ đất bỗng lượt ngã xuống.
Sơn Lam Tễ nghiêng đầu né rượu, chỉ vài giọt b.ắ.n lên môi.
Tô Dương đặt ly xuống, nhường vị trí.
Sơn Lam Tễ tự cởi trói cho , định lau rượu nhưng phát hiện nó thấm da. Không rõ bên trong rốt cuộc cho thứ gì, lấy một đống t.h.u.ố.c giải độc nuốt xuống.
“Anh chắc ở đây bao lâu, chỉ thể cố hết sức để bọn họ nghi ngờ. Có thể phiền Kiến Nguyệt tạo cho họ một giấc mơ liên quan nữa ?”
Tô Dương từng chuyện kích thích thế . Từ lúc bắt đầu giả khác, cô cực kỳ hưng phấn, lập tức gật đầu: “Kiến Nguyệt, cho họ mộng xuân .”
Nằm mơ là sở trường của Kiến Nguyệt. Chỉ điều kiểu mộng xuân nhiều thế , Sơn Lam Tễ chắc thành .
Thấy bướm bay khỏi vạt váy, Sơn Lam Tễ mô tả kỹ yêu cầu của , bổ sung:
“Trong mơ đừng cho . Có thể để liều c.h.ế.t chịu, cô đ.á.n.h trọng thương bất tỉnh, khiến cô mất hứng.”
“Xin , bệnh sạch sẽ về tinh thần.”
Tô Dương gật đầu, Kiến Nguyệt liền theo.
Chẳng bao lâu, đám nam hầu đất ai nấy mặt mày đỏ bừng, miệng bật những âm thanh thích hợp với trẻ nhỏ.
Tô Dương liếc một cái che mắt.
“Thê Chủ bọn họ!”
Đệ Tam Tịch nũng ôm eo cô từ phía . Rõ ràng cao hơn cô nhiều như , vẫn nhất quyết gác đầu lên vai cô.
“Bọn họ chẳng chút nào. Thê Chủ .”
Tô Dương đầu , mới nãy còn bĩu môi lập tức lộ vẻ kinh hãi.
Đệ Tam Tịch thật sự gương mặt cô đang mô phỏng hiện tại dọa đến rối loạn nhịp tim trong thoáng chốc.
Phản ứng bản năng là đẩy Tô Dương , giây mí mắt giật mạnh, vớt cô về.
Đệ Tam Tịch ôm ngực, ho một hồi lâu.
Dáng yếu liễu gió, u oán : “Thê Chủ dọa c.h.ế.t …… Ở đây ngoài, Thê Chủ vẫn nên biến về .”
Không chỉ quen, bản Tô Dương cũng thích nghi.
Sau khi giải trừ mô phỏng, cô khôi phục gương mặt vốn . Đệ Tam Tịch lập tức ghé hôn mạnh lên môi cô một cái, tiếng thở dài đầy niềm vui mất tìm .
Bên trái Tiểu Tam, bên Sơn Lam Tễ, hai gương mặt tuyệt trần, Tô Dương kẹp ở giữa choáng vì sắc .
Kiến Nguyệt tranh công: “Trước ngày mai họ sẽ tỉnh.”
Lại : “Vừa ngủ là họ bắt đầu mơ . Trong mơ là Thuần Dưỡng Sư dùng đạo cụ, hoặc giao*phối ở bên ngoài.”
Tô Dương tặc lưỡi. Còn chơi ngoài trời nữa, đúng là chơi lớn thật.
Zero bĩu môi. Cần gì phiền phức thế, ký sinh thì cả đời cũng khỏi tỉnh, chẳng còn hậu họa.
Ai nấy đều ở đây giả vờ thuần lương.
Nếu ai nhắc thì cũng nhắc.
Tổng đốc Liên Bang chẳng là gì với , Zero coi gì.
Nếu chị ở đây, giăng một tấm lưới lớn trói hết , ai chạy . Cứ ép hỏi tung tích, dễ dàng tiết kiệm thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-322-co-le-anh-can-hon.html.]
chị chơi, còn vui như thế, cũng hứng thú theo, chân nhện vui vẻ gõ khẽ mạng tơ.
“Tổng đốc Liên Bang quyền quản lý nội chính. Bên trong dinh thự của loại quyền quý thế đều sẽ xây phòng bí mật.”
Sơn Lam Tễ chạm màn hình điện thoại gọi sơ đồ tuyến đường . Trên bố cục phủ ngay ngắn, nhiều đường ngầm dày đặc đ.á.n.h dấu bằng điểm nghi vấn màu đỏ.
“Bản đồ đó của chỉ tuyến đường nông mặt đất. Kết cấu phòng bí mật thật sự đến hiện trường kiểm tra mở khóa…… Có tới.”
Lại một loạt tiếng bước chân tới gần. Người còn tới, giọng vọng đến: “Sao tiếng động gì thế? Nhị tiểu thư nhà các ngươi đang chơi chứ?”
Tô Dương mấp máy môi: Ai ?
Sơn Lam Tễ suy nghĩ một lát: “Có thể là của ‘em’.”
Tô Dương: “Hít! Thế chẳng lộ ngay trong một phút ?”
Tiếng bước chân ngày càng gần, Tô Dương hoảng: “Làm đây, diễn con gái.”
“Thê Chủ, chúng diễn.” Mái tóc tím dài xõa , Đệ Tam Tịch dính lấy cô đòi hôn.
Tô Dương đẩy : “Mấy mau trốn về .”
Nói cô vén váy lên.
Trước đó Đệ Tam Tịch cô cướp Sơn Lam Tễ thì vui, Tô Dương cũng như thế. Hắn thẳng mắt, tự động chui ngay.
Chiêu nào cũng hiệu nghiệm.
Ai về chỗ nấy. Tô Dương bên phủ váy xong, bên Sơn Lam Tễ cởi áo phao. Bên trong còn mặc một chiếc áo len, cũng là màu xanh trắng sạch sẽ.
“Yên tĩnh thế đúng. Có thú nhân cấp quá cao …… Cho uống t.h.u.ố.c ?”
Người tới bên cửa sổ, Tô Dương thấy mấy cái bóng. May mà cửa sổ hoa văn kính màu, thể thẳng trong.
Cô ngẩng nửa lên liếc một cái, Sơn Lam Tễ vén áo len, ấn gáy Tô Dương vùi trong áo . Động tác nhanh đến mức Tô Dương còn rõ, mặt chôn trong bóng tối.
Cô cựa một cái đầu vang lên tiếng thở*dốc* nén khẽ.
Giọng run khiến vành tai Tô Dương cũng mềm nhũn.
Người bên ngoài tới.
“Đứa nhỏ vẫn thích khóa cửa.”
Cửa đẩy hé một khe, thấy mấy nam hầu và cảnh giường. Người tới khựng : “Ồ, hóa đang mê mẩn sắc . Vậy chúng ngoài , đừng quấy rầy nó.”
Trước khi còn chu đáo đóng cửa .
Bàn tay gáy buông , Tô Dương chống lên eo bụng của “mỹ sắc” ngẩng đầu.
Mặt cô vẫn là mặt , đó in một vết tròn, rốn của Sơn Lam Tễ.
Bên trong áo len của vẫn còn áo, thứ cấn mặt cô là cúc áo sơ mi.
Suy nghĩ của Tô Dương bay xa. Cho dù Sơn Lam Tễ thật sự cướp, cởi hết quần áo của cũng mất một lúc. Áo phao, áo len, áo sơ mi, bên trong còn gì nữa thì . Thế bên ? Có mặc cả quần giữ nhiệt ?
Tô Dương kìm xuống. Trái ba lớp ba lớp, mặc nhiều thế mà trông vẫn hề cồng kềnh.
Sơn Lam Tễ khẽ ho một tiếng kéo ánh mắt cô về.
Vì vẫn cô đè, chỉ thể duy trì tư thế giường. Mấy lọn tóc vụn rủ xuống vầng trán đầy đặn láng mịn, khẽ che một chút hàng mi đang cụp.
Hàng mi dài dày như lông quạ rủ xuống, hắt thành bóng quạt nhạt, vẫn còn chút rung động tan.
Tô Dương nhấc m.ô.n.g khỏi chân , sang một bên.
Sơn Lam Tễ kéo áo len xuống chỉnh lấy áo khoác.
Tô Dương: “Trong phòng nóng thế mà còn mặc áo phao ?”
Thấy bầu khí ngượng, cô nghĩ một lát thử gọi: “Anh?”
Tay Sơn Lam Tễ dừng một nhịp, đó tiếp tục vuốt tóc , để lộ vầng trán.
“Hơi nóng thật. Em cần quạt , em gái?”
“ cần, nóng.” Tô Dương : “Có lẽ cần hơn.”
Dù mặc thật sự dày.
Sơn Lam Tễ đáp, cũng mặc áo phao, tiếp tục mày mò điện thoại.