[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 321: Cái Này Cũng Phải Làm Theo Sao?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:52:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trông giả giống ?”

 

Trên xe hoa, “con gái tổng đốc” nhỏ giọng chiếc micro giấu cổ áo.

 

Đầu bên vang lên tiếng chíp chíp ngọt ngào, cứ như đang sức gật đầu phụ họa. Tiếng chim cất lên đột ngột im bặt, cần cũng chắc chắn chủ nhân bóp mỏ .

 

“Rất giống. Anh ở hướng chín giờ.”

 

Trong tai vang lên giọng trong trẻo của Sơn Lam Tễ, âm sắc sạch sẽ, trong veo, xen lẫn chút tiếng điện rỗng khẽ, đến tê cả sống lưng.

 

Tô Dương hắng giọng, về hướng chín giờ.

 

Sơn Lam Tễ và những khác cứ như cùng một thứ nguyên. Giữa đám đông, giống hệt một vật thể phát sáng, kiểu cướp cũng chẳng khiến ai nghi ngờ.

 

Tô Dương đang định bảo dừng xe thì thấy mặt nóng ran, mấy ánh mắt đang ghim chặt lên cô.

 

“……” Tô Dương mượn động tác giơ tay chỉnh đồ trang sức tóc để che giấu, mắt lén liếc sang bên cạnh.

 

Ánh mắt lượt lướt qua gương mặt Ôn Vân Tụ, Tạ Lợi và Lâm Tốc. Lâm Tốc như như đối mắt với cô.

 

Tát Tuyết biến thành hội quân với bọn họ. May mà hôm nay Vưu Tuyết nghỉ, nếu cô còn đối mặt thêm một ánh mắt nữa.

 

Cửu Phương Túc Giới cảm nhận cô, hỏi: “Cô đang ?”

 

Cái hỏi Tát Tuyết, theo Tô Dương tới đây.

 

Tát Tuyết ngây ngô : “Dương Dương cướp Sơn Lam Tễ về nhà thú phu.”

 

Thức ăn trong miệng Cửu Phương Túc Giới lập tức chẳng còn thơm nữa.

 

Tô Dương chớp mắt với bọn họ, đầu bảo dừng xe, chỉ Sơn Lam Tễ, hất hàm sai khiến bằng giọng nũng nịu: “ , các cướp về đây cho .”

 

Lính canh tiến lên, Sơn Lam Tễ vùng vẫy mấy cái. Đến đây mới thấy hổ là diễn viên chuyên nghiệp, diễn chân thật đến mức Tô Dương cũng bắt đầu nghi ngờ đang thật sự cưỡng ép lương thiện, ép trai nhà lành vịt .

 

Chim nhỏ thì khoa trương quá mức. Để nó khỏi diễn cảnh tự dâng rõ ràng quá, Sơn Lam Tễ thu tinh thần thể về.

 

Cuối cùng áp giải . Tô Dương mãn nguyện xe trở về. Theo đúng quy trình, bây giờ cô nên “thưởng thức” mỹ nam cướp .

 

giải thích với Ôn Vân Tụ trong lòng , chắc bọn họ sẽ hiểu nhỉ.

 

Tô Dương đầu bước phủ tổng đốc, phủ, qua hành lang, xuyên sân viện, dọc đường đèn đuốc thanh nhã, lan can chạm trổ, ngọc đá lộng lẫy. Nhớ tấm bản đồ Sơn Lam Tễ đưa cho , cô ung dung thẳng tới sân riêng của “”.

 

“Tìm thú nhân cô thích ?”

 

Trên đường bắt chuyện.

 

Tô Dương chỉ kiêu căng nhếch môi, giọng điệu cay nghiệt: “Cũng , trông khá , chơi một chút cũng .”

 

Cùng lúc đó, lớp váy lễ phục rộng lớn cầu kỳ, mấy thứ nhỏ xíu đang yên phận cọ quậy.

 

Tô Dương khẽ xoay mu bàn tay, giấu tay lưng, đầu ngón tay chuẩn xác kẹp lấy ấn nhẹ, im lặng hiệu nhúc nhích.

 

Nếp váy dần phẳng . Bên , Zero đang bám sát mép tất quá gối của cô, tơ nhện mảnh trong suốt dính chắc vải, tránh chiếc đuôi bọ cạp đang ý , tiện thể phun cho một sợi tơ.

 

Dạ Quang mất kiên nhẫn cựa .

 

Bướm thì tự coi là đồ trang trí tất, thỉnh thoảng cánh mới khẽ phe phẩy một cái.

 

Sơn Lam Tễ đưa tới phòng cô . Tô Dương chỉ cần qua là . Người hầu gặp đường đều cúi chúc mừng, Tô Dương phớt lờ luôn.

 

Sơn Lam Tễ bí quyết đóng vai nguyên chủ là vô lễ, khiến khác thôi bực .

 

Trong những Tô Dương quen, Đệ Tam Tịch phù hợp một chút, thế là cô học theo dáng vẻ của Đệ Tam Tịch, ngẩng cằm thật cao, cũng chỉ liếc xéo.

 

Đệ Tam Tịch váy vẫn đang chìm trong hạnh phúc.

 

Thê Chủ hất hàm sai khiến thế cũng thật linh động, giọng còn giống hệt lúc với . Đây chính là cái gọi là tướng phu thê trong truyền thuyết ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-321-cai-nay-cung-phai-lam-theo-sao.html.]

 

Hơn nữa, ở Thê Chủ thoải mái đến thế! Toàn là mùi hương nồng nàn của nàng, dịu dàng ngọt ngào, đến con nhện cũng thấy bớt chướng mắt hơn.

 

Mọi lệ khí của Đệ Tam Tịch dường như tan như kem. Hắn hôn một cái lên phần thịt đùi của Thê Chủ tất siết , hôn một cái, …… Thê Chủ cảnh cáo bằng cách véo cho một cái.

 

Phòng ngủ xa hoa đến cực điểm đúng kiểu thiên kim phủ tổng đốc, rộng rãi trống trải, đèn chùm tua rua mạ vàng soi cả căn phòng sáng choang. Chính giữa là một chiếc giường mềm hình vòng cung siêu lớn, Sơn Lam Tễ trói gô ném đó.

 

Nghe tiếng mở cửa, đầu sang.

 

Mái tóc chuyển màu rối buông bên . Để cho cô trải nghiệm hơn, áo phao của Sơn Lam Tễ vẫn mặc nguyên , chờ cô tự tay lột sạch.

 

Tô Dương đóng cửa định khóa trái, nhưng phát hiện khóa . Cánh cửa chức năng khóa trái. Nhà tổng đốc cũng dùng cửa hỏng ?

 

Tô Dương thò tay trong váy mò mò. Theo thói quen định lôi Dạ Quang then cửa, nhưng tiên sờ trúng con nhện.

 

Cô dứt khoát túm : “Cậu chặn cửa .”

 

Dạ Quang trườn qua, thè lưỡi rắn.

 

Tơ nhện bịt kín cửa. Tô Dương qua hỏi: “ cởi trói cho nhé? Trong phòng camera chứ?”

 

“Không , mang thiết dò.” Sơn Lam Tễ tự giãy khỏi dây thừng, dậy mở bản đồ.

 

Tô Dương chỉ cần đưa đây, chuyện đó Sơn Lam Tễ tự . Hắn lấy thiết điện t.ử quét, Tô Dương hiểu nên vòng quanh phòng.

 

Trần nhà đối diện giường và bức tường phía đều gương, góc viền trang trí hoa văn cầu kỳ, phản chiếu bộ dạng hiện tại của cô.

 

Chiếc váy lễ phục xòe rộng kéo đất phồng và cầu kỳ, từng lớp vải voan xếp chồng. Mái tóc dài uốn thành những lọn sóng nhỏ tinh xảo bồng bềnh, tóc mai chải chỉnh tề, đầu đội vững một chiếc vương miện đính kim cương vụn.

 

Tô Dương xoay hai vòng, nhấc váy lên một chút.

 

“Tiểu thư, đồ chuẩn xong ạ.”

 

Ngoài cửa tiếng bước chân tới gần, một hàng hầu mang đồ ngoài. Tô Dương và Sơn Lam Tễ trong gương , Sơn Lam Tễ lập tức xuống, trở tay tự trói dây .

 

Tô Dương chạy : “ bảo họ nhé?”

 

Môi Sơn Lam Tễ khẽ động.

 

Tô Dương: “Gì cơ?”

 

Cô ghé tai gần hơn một chút.

 

Sơn Lam Tễ vành tai cô. Bị món trang sức cầu kỳ kẹp lấy nên ửng đỏ. Đôi môi căng mọng mềm mại khẽ mím , nghiêm túc .

 

“……Cho họ , xem mang thứ gì tới.”

 

Tô Dương thẳng lên. Con nhện đang chặn cửa liền thu tơ, bò bóng tối thấy nữa.

 

Tô Dương cất giọng, hầu bên ngoài thuận lợi bước .

 

Vừa thấy, cô suýt sặc.

 

Từng nam hầu chỉ mặc lớp voan mỏng, khay bưng tới đều là đủ loại đạo cụ vui vẻ.

 

Hoàn chút giá trị điều tra nào.

 

Tô Dương định đuổi họ ngoài.

 

Một nam hầu khác lấy lòng đưa cho Tô Dương một ly rượu: “Bên trong cho lượng t.h.u.ố.c gấp mười , rót cho uống, bảo đảm một giây là ngoan ngoãn mềm mại ngay.”

 

Xem nguyên chủ đầu chuyện .

 

Tô Dương cầm ly rượu, Sơn Lam Tễ.

 

Cái cũng theo ?

 

 

Loading...