[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 316: Anh Đẹp Trai Là Được
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dương mượn tay Tạ Lợi để xì mũi, mắt rời Cửu Phương Túc Giới.
Tạ Lợi ném khăn giấy bẩn sọt rác, Lâm Tốc lập tức cầm khăn khô lau mặt cho Tô Dương, Vưu Tuyết lấy kem dưỡng.
Thời tiết lạnh thế , nước mắt chảy xuống còn thể đóng băng mặt.
Tô Dương nhắm mắt để bôi kem. Mở mắt thấy báo tuyết từ từ đảo mắt, bụng bắt đầu phập phồng trở , thử cử động chân bên , móng quơ quơ giữa trung.
Băng giá nhanh chóng lan từ , đông cứng chân Tạ Lợi. Hơi lạnh theo mặt giày bò lên, Tạ Lợi theo bản năng lùi nửa bước, đáy mắt thoáng kinh ngạc.
Lấy Cửu Phương Túc Giới trung tâm, lớp sương trắng mịn lan nhanh, chớp mắt phủ đầy tuyết , ngay cả khí xung quanh cũng lạnh thêm mấy phần.
Đôi mắt xanh vốn mất tiêu cự tan hết màn mờ, trong veo, ánh lên vẻ sắc bén đầy sức sống mới. Hắn thu móng đang lơ lửng , vững vàng đặt lên mặt đất kết một lớp băng mỏng, từ từ chống nửa dậy.
Chỉ một thoáng ngã xuống.
Lâm Tốc mở hộp thuốc, nhanh nhẹn băng bó và cho uống thuốc.
Sau khi tinh thần lực đột phá cấp bậc, thương thế sẽ tăng tốc hồi phục, nhưng vẫn chữa càng sớm càng . Tô Dương đỡ bàn chân lớn của , đệm thịt mất nhiệt dường như cũng đang ấm .
Báo tuyết cô, chuyện, nũng, lạnh lùng trầm tĩnh. khi cô thử đưa tay tới, mũi sẽ khẽ chuyển theo.
Mu bàn tay sợ chạm cái mũi khô của , cảm nhận thở, trái tim đang treo của Tô Dương mới hạ xuống một chút.
“Sao gì ? Mệt ? Không , giỏi . Biến thành kiểu gì cũng thích.”
Dù ngốc hơn nữa thì cũng là báo tuyết của cô.
Tô Dương câu vì sợ đả kích . Cửu Phương Túc Giới cô một lúc nhắm mắt. Tô Dương cẩn thận thăm dò thở, liên tục cảm ứng dấu ấn bao .
May mà chỉ ngủ thôi.
Mấy cùng nâng báo tuyết trong lều. Vị trí dành cho chừa sẵn từ lâu.
Tô Dương cầm khăn ướt lau từng chút sạch lớp lông dùng lược của chải cho .
Những động tác khẽ khàng sột soạt khiến báo tuyết ngủ càng sâu, trong mơ cũng là cừu.
Chỗ lông rối chải chỉ thể cắt . Chải báo tuyết sạch sẽ xong, Tô Dương đắp chăn cho .
Cô hạ giọng: “Chúng đừng ồn, để ngủ ngon một giấc.”
Khóa kéo lều kéo kín. Trong gian lớn chỉ cô và thú nhân của . Lâm Tốc xắn tay nấu cơm, Tạ Lợi giúp rửa rau nhóm lửa.
Mọi đều giữ động tác thật nhẹ. Nói chuyện cũng ghé sát tai, mà là tai Tô Dương.
Giữa họ vốn chẳng đề tài gì. Không quấy rầy chính là hòa hợp lớn nhất.
“Đồ ăn Liên Bang ăn quen ?”
Lâm Tốc bóp eo cô: “Nhỏ , bụng cũng lép.”
Dạ Quang lập tức quấn tới, dùng chính cơ thể đo kích thước, nâng chóp đuôi : “Xì.”
Gầy mất hai hàng vảy của .
Tiếng củi lửa lách tách hòa cùng mùi thức ăn. Giọng Thuần Dưỡng Sư nhỏ nhẹ dịu dàng. Cô ở xung quanh luôn gây những tiếng động khe khẽ, những âm thanh khiến báo tuyết càng yên tâm.
Cho dù Tô Dương lên tiếng, chỉ yên tĩnh ở đó, sự tồn tại của cô cũng khiến thú nhân cả thể xác lẫn tinh thần dễ chịu vui vẻ.
Đêm Liên Bang tuyết chiếu sáng đến lạ. Bầu trời như nước rửa qua. Tô Dương trong đống lông xù, mái lều kéo mở, phía còn một lớp màng trong suốt, thể thấy trời .
Cô ôm đuôi báo tuyết lên: “Đồ của Sơn Lam Tễ chất lượng đúng là khỏi , chỉ đắt. Tổng cộng mấy thứ mua hết bao nhiêu?”
Vưu Tuyết một con : “Cũng . trả tiền cho .”
Chỉ là “cũng ” thôi ? Tô Dương tặc lưỡi.
Mọi câu câu mất trò chuyện. Cô dần ngủ. Các thú nhân ngủ .
Sau khi ngủ, tinh thần lực của cô mất ràng buộc, càng hoạt bát hơn, luôn vô tình cố ý vuốt bọn họ.
Tạ Lợi nhắm mắt, tinh thần lực tự mò tới, lật qua lật xoa tai . Tai mèo vò loạn xạ xong, chạy vén đuôi Tát Tuyết.
Dọa Tát Tuyết kẹp chặt hai chân , đáng thương cọ má cô cầu xin.
Tinh thần lực đầu va n.g.ự.c Ôn Vân Tụ, chạy lung tung giữa mấy , một khắc cũng chịu yên.
Cả đêm đều miễn cưỡng giữ thể diện. Sáng Tô Dương chẳng gì, tỉnh dậy tiên xem báo tuyết, vươn eo : “Tối qua ngủ ngon lắm. Các thì ?”
……
Ôn Vân Tụ và Vưu Tuyết ở đây suốt. Trong thời gian chờ báo tuyết hồi phục, họ từng rời mấy , mang về một tin.
Sau họ, đ.á.n.h cả thống lĩnh lẫn nguyên soái Liên Bang, thương thế gây vẻ khá nặng. Hai hôm nay chị em bò yak đều lộ mặt.
Người thể đè hai thú nhân SSS đánh, còn nóng tính như , ngoài Thủ Tịch, Tô Dương nghĩ ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-316-anh-dep-trai-la-duoc.html.]
Ông giống một vệ sĩ xuất quỷ nhập thần. Lúc Tô Dương thì nhất quyết ló mặt. Hễ cô gặp nguy hiểm, nguồn gây nguy hiểm chắc chắn ông đ.á.n.h một trận.
Chỉ là sắp c.h.ế.t thôi, chứ mất thực lực.
Tô Dương hát vang một bài cho Thủ Tịch. Ông thích cô hát đến thế thì cô hát nhiều một chút.
Tát Tuyết lén cô, lén lút lấy tay bịt tai chó.
Tiếng hát của Dương Dương dọa chó.
……Cũng dọa rùa.
Thủ Tịch cuối cùng cũng lộ mặt. Lão Cửu Phương khuyên hết lời bảo ông ăn Tháp Liên, ngờ giọng trong điện thoại của Thủ Tịch.
“Là của Thê Chủ!”
Đệ Tam Tịch sáng mắt, chạy tới khen hết lời: “Giọng Thê Chủ như âm thanh của trời.”
Đệ Nhị Tịch vẫn mỉm như thường.
Cả hai đều biểu hiện gì khác thường, khiến lão Cửu Phương bắt đầu tự nghi ngờ bản .
Thủ Tịch tắt đoạn ghi âm, đầu còn định xuống biển.
Đệ Tam Tịch vội cản. Thủ Tịch khỏe thì . Hắn tìm Thê Chủ, tận mắt xác nhận cô an .
Lão Cửu Phương: “Đây là Tô Dương tự tay hái về cho ngài.”
Thủ Tịch rũ đôi mắt dị sắc lâu. Lười để ý Đệ Tam Tịch dây dưa, ông ôm hộp biến mất luôn.
Lão Cửu Phương thở phào: “ còn sợ Thủ Tịch ghét m.á.u thú nhân nên chịu ăn. Ăn là .”
Quả nhiên lôi Tô Dương là tác dụng.
Báo tuyết ba ngày. Đến ngày thứ tư, thể tự dậy , vết thương cũng cơ bản lành.
vẫn là vẻ mặt , tâm trạng cũng cao. Tô Dương lo thật sự liệt cơ mặt.
Ăn xong, báo tuyết vùi đầu đuôi. Tô Dương chọc m.ô.n.g : “Ra đây cho xem. Anh cộng trừ ? Một cộng một bằng mấy?”
Lâm Tốc khẩy: “Xì.”
Tô Dương trừng hạ giọng dỗ. Dỗ mấy câu báo vẫn , cô đè lên, sức vò: “Dậy dậy, dậy .”
Cửu Phương Túc Giới lạnh lùng liếc cô.
Tô Dương xoay mặt : “Anh điều khiển năng lực ? Ngoài cũng khác?”
Hắn chậm rì rì lên tiếng: “Được.”
vẫn định. Hiện tại cũng .
Vừa đồng t.ử phóng to co , lập tức mất tiêu điểm, chẳng khác là bao.
Tô Dương xác định nổi chỉ thông minh của rốt cuộc cao thấp.
Cô ngẩng đầu trao đổi ánh mắt với Lâm Tốc. Lâm Tốc xòe tay với cô.
Tô Dương c.ắ.n tai báo một cái, c.ắ.n đầy miệng lông. Cô chống chạy tới tủ lạnh lấy sữa chua, lắc mặt Cửu Phương Túc Giới: “Ở đây sữa chua ngon lắm, ai uống nào?”
Cửu Phương Túc Giới nhúc nhích.
Đến sữa chua cũng uống?
Có nghiêm trọng …… Tô Dương suy nghĩ một lát, thử kéo cổ áo xuống, nghiêng chai rưới một chút lên vai.
Bờ vai trắng sữa chua đọng lắc lư mũi báo tuyết: “Có ai uống sữa chua ?”
Mũi Cửu Phương Túc Giới động, tự chủ đuổi theo vai cô, dịch về phía .
Tô Dương giả vờ thấy, giọng tiếc nuối: “Không ai uống ?”
Lâm Tốc nhận tín hiệu, nhếch môi: “Sao . Hắn uống thì uống.”
Nói đỡ eo cô, cúi đầu xuống.
Báo tuyết sốt ruột giậm chân, trong cổ họng cuộn tiếng gầm cảnh cáo. Hắn chen Lâm Tốc , nhào tới Tô Dương, hai chân lớn ôm cô như ôm đường, đầu lưỡi hồng mỏng một cái cuốn sạch sữa chua.
Liếm ướt sũng qua , hết sữa chua vẫn chịu nhả.
Tô Dương ôm đầu lớn của lắc mạnh: “Không giả nữa? Có giả lạnh lùng với ?”
Báo tuyết ngẩng đầu, biến thành đàn ông trần trụi trong lòng cô, mặc cho Tô Dương bóp tai, buồn bã : “ thông minh lên.”
Tô Dương “chụt” một cái hôn lên môi : “Anh trai là . Nào, cho sờ cơ bụng.”