Tô Dương sấp giường tỉnh , ngơ ngác đầu.
Trước tiên nửa phủ một lớp chăn mỏng, gương mặt quan tâm của Kiến Nguyệt.
Cô xuống. Trong chăn còn một cái đầu đang chui gì đó. Nếu cô đoán sai, cuối tầm đại khái chính là m.ô.n.g .
Chủ nhân cái đầu kéo theo một cái đuôi đốm lớn lông xù. Cảm nhận Tô Dương cử động, chui , đối mắt với cô.
Toàn phủ lớp lông mềm dày xù. Đôi mắt xanh băng trong suốt đến cực hạn, sự chuyên chú thế tục vấy bẩn, giấu vẻ lạnh lùng sắc bén trời sinh của kẻ săn mồi đỉnh cấp.
Tô Dương đôi mắt : “……Anh đang gì ?”
Cửu Phương Túc Giới: “Em dị ứng, chỗ vẫn khỏi. đang bôi thuốc.”
Nói chui thổi thổi.
Như t.h.u.ố.c khô nhanh hơn.
Đùi Tô Dương co , cô đạp xương quai xanh đẩy .
Quay đầu quanh, trong phòng chỉ ba , ai khác, cửa còn khóa, cơ thể cô cũng chăn che kín.
Ít nhất còn che cho cô một chút.
Tô Dương dời mắt về, ôm chăn hỏi: “Đây là ?”
Tường gỗ nện dày nhồi từng lớp bông giữ ấm và cỏ khô, chắn gió cách lạnh. Trong phòng ấm áp, hề rét. Mặt tường mang sắc gỗ nhạt cổ điển, ghép ngay ngắn cứng cáp, nét thô ráp đặc trưng của thị trấn biên cương.
“Nhà .”
Nghe câu trả lời, Tô Dương khó tin: “Nhà ?”
Cô còn tưởng báo tuyết nhà ở nên mới cứ chịu đói Quần đảo Nam Dữ.
Cửu Phương Túc Giới nắm chân cô: “Em khỏi, đừng cử động lung tung.”
Rồi : “ nhà. Chỉ là về. Người nhà ở căn bên cạnh. cho em xem nhà .”
Tô Dương vỗ chân , Cửu Phương Túc Giới ngoan ngoãn bò tới. Kiến Nguyệt bên cạnh mà lộ vẻ ghen tị.
Tô Dương bóp tai báo tuyết, lắc nhẹ: “Đây là căn nhà từng ở ?”
“Là nơi và chị em cùng ở.”
Cửu Phương Túc Giới: “Trước đây giường, chỉ đệm cỏ. Chúng chen đó để sưởi ấm.”
Tô Dương tưởng tượng một đàn báo con chen chúc, tiếng kêu non nớt chắc chắn đáng yêu.
Mang theo mong chờ , đợi t.h.u.ố.c khô, cô mặc quần t.ử tế mở cửa.
Trước mắt là cả thị trấn xây men theo núi. Từng dãy nhà gỗ thấp chắc nịch xếp so le, kéo dài theo sườn dốc tới tận xa.
Mái nhà phủ lớp tuyết trắng dày ngay ngắn, mặt đất quét sạch. Cửa nhà bên cạnh mở, mấy đôi mắt thò .
“Xin chào.” Một thú nhân lớn tuổi nhất bước . Không báo tuyết nhỏ, mà là một đàn ông.
Cảm xúc Tô Dương lập tức bình tĩnh.
Cô chào hỏi đối phương, đây là trai của Cửu Phương Túc Giới. Lần là ruột thật, kiểu Lâm Tốc.
Ngoài trai còn em trai em gái, cả đại gia đình đều sống ở đây.
Ngay cả Cửu Phương Túc Giới cũng nhận hết. Người đàn ông giới thiệu từng , nhớ . Người hoài niệm kể chuyện cũ:
“Khi gì ăn, bụng đói kêu ọc ọc, em trai em gái đều gào đòi sữa, chỉ em là yên tĩnh nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-309-toi-muon-cho-em-xem-nha-toi.html.]
Không yên tĩnh nhỉ? Tô Dương nghi đói đến ngất .
Chẳng trách báo tuyết lớn lên mê ăn như mạng. Thì từ bé đói, đói thành bóng ma tâm lý.
Nghĩ tới một con báo tuyết nhỏ đáng yêu im lặng đói ngất, lòng thương của Tô Dương lập tức tràn . Cô xoa đầu Cửu Phương Túc Giới.
Con cần những hành động mật kiểu , giống như khỉ sẽ bắt chấy cho .
Giọng kể thao thao bất tuyệt của đàn ông dừng , ánh mắt tự nhiên dừng Tô Dương lâu hơn: “Không ngờ nó là đầu tiên trong đám chị em chúng tìm Thuần Dưỡng Sư. May mắn thật.”
Hắn cũng còn trẻ, giống Cửu Phương Túc Giới năm phần, lúc nghiêng mặt trông giống nhất.
Nhận Tô Dương đang mặt , đàn ông khựng .
Trước mắt tối sầm. Cửu Phương Túc Giới thẳng chắn Tô Dương, ngăn sạch tầm của cô.
Cái đuôi lớn nhét lòng cô. Tô Dương cúi đầu ôm lấy vuốt mấy cái.
Thị trấn núi tuyết hẻo lánh từ đầu tới cuối chỉ dài mấy trăm mét. Bọn họ tạm thời ở đây, liên lạc Ôn Vân Tụ và những khác tới.
Bên , các thú nhân cuối cùng cũng giọng cô bằng chính tai . Tất cả đồng thời thở phào.
Tô Dương kể chuyện suýt giam. Cô định đợi Ôn Vân Tụ tới mới khoe lấy Tháp Liên.
Đồ tới tay, chắc giao cho Thủ Tịch dùng. Tô Dương cuối cùng cũng trút gánh nặng trong lòng. Gia đình báo tuyết nhiệt tình mời cô ở . Buổi trưa họ xuống bếp nấu cơm, còn tới hỏi Tô Dương kiêng món gì .
Sao cô thể mặt dày để nấu cho . thật sự từ chối nổi. Kiến Nguyệt tình hình, : “ giúp.”
Hắn ?
Tô Dương sợ phá bếp nhà , ngoài cửa một lúc. Động tác tuy chậm nhưng rửa bát bưng đĩa vẫn .
Thấy cô yên tâm, chạy ngoài reo hò chơi tuyết.
Kiến Nguyệt tiếng cô, lén thả một con bướm . Tô Dương thấy cũng đuổi. Lúc tới cửa hàng bên cạnh mua áo khoác mũ, cô tiện tay nhét con bướm khăn quàng lông mềm.
Cuối cùng cũng quần áo dày để mặc. Tô Dương đeo găng, đắp tuyết.
Cửu Phương Túc Giới theo sát m.ô.n.g cô, cứ sờ mông: “Em khỏi ?”
Tô Dương đập tay xuống: “Khỏi .” Xích gần, cô hỏi:
“Anh với mấy nhà hình như lắm?”
Cửu Phương Túc Giới nhớ : “Hồi nhỏ , chen ngủ. Họ đói thì thích dựa , chen ở giữa ấm.”
Nghe nửa , Tô Dương thấy gì đúng, hỏi: “Khả năng chuyển dời đau đớn của bao gồm cảm giác đói ?”
Cửu Phương Túc Giới: “Đói đến đau dày thì chuyển .”
Tô Dương: “Vậy năng lực thức tỉnh lúc nào?”
“Sinh .”
Vậy là đám báo tuyết trong nhà đều thích chen bên . Đói quá thì chuyển cảm giác sang . Điều kiện năng lực chuyển dời đau đớn của Cửu Phương Túc Giới là: đau của bản thể chuyển ngoài, còn đau khác chuyển sang thì chỉ gánh .
“Dạ dày đau ?”
Tô Dương sờ vùng dày . Cửu Phương Túc Giới vùi đầu hõm cổ cô: “Đau.”
Khi ăn no, dày co thắt như lửa đốt. Thức ăn hạn chế, mỗi ngày đều đủ no. Sau lớn thêm một chút, tự ngoài săn. Kinh nghiệm đủ, lăn từ vách núi xuống, thương nặng ngất , lúc đó mới nhặt về Quần đảo Nam Dữ.
Tô Dương ôm lưng , vỗ nhẹ, cô qua vai , thấy trai . Đối phương ngang, nghiêng đầu, lộ sườn mặt.