[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 307: Tin Tưởng Thú Nhân Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rùa biển nghĩ lẽ thật sự già , hiểu nổi suy nghĩ của trẻ bây giờ.

 

Ông Kiến Nguyệt đặt xuống tuyết, quanh bốn phía mênh m.ô.n.g mà tìm đường.

 

Cuối cùng c.ắ.n răng, ông vẫn lên đỉnh núi. Nhỡ gặp may tìm Tháp Liên thì .

 

Chưa bao xa tiếng . Ông hoảng hốt chậm chạp né tảng đá, thấy giọng quen quen thò đầu .

 

Quả nhiên là Tô Dương.

 

Cô cưỡi báo tuyết, chạy lóc cóc từ đỉnh núi xuống, hai tay ôm Tháp Liên, mặt mày hớn hở: “ lợi hại ! Lợi hại !”

 

Báo tuyết gừ gừ, cái mũi hồng ngửi ngửi, nghiêng đầu về phía ông.

 

Lão Cửu Phương ló , hạ giọng: “Cô lấy Tháp Liên ?”

 

Thật ngoài dự đoán. Ông còn tưởng dây dưa lâu, ai ngờ Tô Dương hành động nhanh đến .

 

Tô Dương “hự” một tiếng, cho vật cưỡi dừng : “Ủa, ông ? còn định tìm ông.”

 

Lão Cửu Phương kể chiến tích của con bướm, ánh mắt dính chặt thứ trong tay cô. Tô Dương thuận tay giao Tháp Liên cho ông: “Mang về cho Thủ Tịch nhà các ông .”

 

Lão Cửu Phương: “……Cô cứ thế đưa ?”

 

Đây là Tháp Liên đấy.

 

Ông sợ Tô Dương giá trị, nhấn mạnh: “Có thứ , cô sẽ nguyên liệu dung dịch khai phá lĩnh vực tinh thần, bán giá trời.”

 

Tô Dương: “ thiếu tiền.”

 

Một câu khiến rùa biển nghẹn .

 

Ông báo tuyết: “Thật thú nhân cũng dùng . Chỉ vì quá hiếm nên mới quy định chỉ cấp cho Thuần Dưỡng Sư. Mấy thú nhân của cô nếu dùng, tất cả đều thể đột phá lên SSS.”

 

Vốn bọn họ cũng chỉ còn thiếu một bước.

 

Tô Dương bừng tỉnh, giật Tháp Liên trở : “Ông đúng! Vậy cho nữa.”

 

Lão Cửu Phương: “……”

 

Tô Dương hì hì: “Đùa thôi. Cây chính là cho Thủ Tịch. tin thực lực của thú nhân nhà , họ thể tự đột phá.”

 

Nói cô cúi xuống xoa đầu báo tuyết: “ ?”

 

“Được , đồ thì mau về . Lần đường đừng để bắt nữa.”

 

Tô Dương thẳng: “ còn đưa con bướm . Đứa nhỏ cố chấp.”

 

Cô vẫy tay tạm biệt lão Cửu Phương, theo ông rời . Gió tuyết dần lắng xuống, bóng lưng lão Cửu Phương nhanh biến mất ở cuối con đường núi trắng xóa.

 

Tô Dương thu mắt về, đổi hướng. Lông sống lưng báo tuyết bỗng căng lên, trong cổ họng cuộn tiếng cảnh cáo đề phòng.

 

Những hạt tuyết vốn đang rơi lả tả dừng giữa trung.

 

Không cần đầu, Tô Dương cũng họ bao vây .

 

Nói lời giữ lời! Cô giận dữ đầu: “ cướp bằng bản lĩnh của đấy.”

 

Phía quả nhiên là Quy: “Đương nhiên. Người Liên Bang chúng , Tháp Liên là của cô. ……”

 

Hắn hất cằm hiệu: “Thả phạm nhân là tội khác.”

 

Được, lắm, còn chơi kiểu .

 

Ra ngoài Quy cũng chẳng mặc đồ đàng hoàng. Trải qua Quần đảo Nam Dữ, phản ứng đầu tiên của Tô Dương là giữ phu đạo.

 

Quy để hở ngực, cơ n.g.ự.c phát triển săn chắc, tóc rối hoang dã như sư t.ử lông vàng. Hắn giơ tay, lười biếng vuốt mái tóc đen bừa bộn .

 

cũng thể cho cô một cơ hội khỏi tù. Đánh cược, thế nào?”

 

Ủng quân sự nặng nề giẫm lên tuyết kêu “rắc rắc”. Mỗi bước đều mang áp lực cực mạnh. Thân hình cao lớn vạm vỡ, vết sẹo dữ tợn bên má càng rõ nền tuyết trắng.

 

“Nếu cô thể trốn khỏi sự truy bắt của trong ba ngày, chuyện xóa bỏ. Nếu bắt cô……”

 

Ánh mắt trầm xuống, nụ thu bớt: “Cô mặc xử trí.”

 

Người chị thích, nhất định lấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-307-tin-tuong-thu-nhan-cua-toi.html.]

 

Tô Dương nghĩ bụng: Mơ quá đấy, tinh bò yak.

 

Báo tuyết đột ngột bật mạnh, tuyết tung lên dữ dội. Móng vuốt sắc bén cào lên Quy mấy đường sâu tới tận xương.

 

Lúc tấn công vẫn im lặng. Chỉ Tô Dương cảm nhận cú bộc phát bất ngờ, kịp thời ôm chặt cổ .

 

Quy tránh kịp, chỉ kịp giơ tay chắn, nhưng vẫn xé mất một mảng da thịt lớn.

 

Hắn hít ngược một , liếc cánh tay thịt lật đầy máu, hai chạy xa. Cơ thể xoay chuyển, quần áo x.é to.ạc khi biến thành bò yak khổng lồ, “ò” một tiếng lao theo.

 

“Chạy mau chạy mau.”

 

Tô Dương ngoái đầu con bò yak to như xe tải, thúc báo tuyết. Cửu Phương Túc Giới Thuần Dưỡng Sư sợ hãi, trái nhảy vách núi mà cô còn liên tục kêu kích thích.

 

Tô Dương con bò yak giận điên, đuổi bỏ phía , giơ cho một ngón giữa thật lớn.

 

Rồi cô áp tai báo tuyết, bóp đôi tai tròn ấm nóng của , nghĩ kế .

 

“Lát nữa rẽ một cái, hai chúng trốn , đ.á.n.h ngất luôn gì thì . Hắn .”

 

Cửu Phương Túc Giới vui, đáy mắt sáng lên những điểm li ti. Bước chân đổi hướng, lóc cóc rẽ hõm núi bên cạnh trốn . Mặt khuất của núi tuyết nhiều tảng đá, hình thành những góc c.h.ế.t tự nhiên kín đáo.

 

Cửu Phương Túc Giới hạ nhẹ bốn chân, im lặng tiếng co khe giữa hai tảng đá lớn.

 

Tô Dương ép lưng , nhịn xa, nín thở. Dù tư thế khó chịu cũng nhất quyết nhúc nhích.

 

Hai kiên nhẫn mai phục. Đợi bò yak chạy tới, tiếng bước chân và thở nặng nề, Tô Dương bật dậy, lao lên húc một cú bằng đầu.

 

Đầu bò yak cứng hơn Kiến Nguyệt. Cú đầu tiên chỉ khiến lắc lư. Tô Dương còn thừa thắng xông lên thì móng vuốt báo tuyết vươn tới, cào loạn một trận.

 

Bò yak tức giận gầm lên, sừng cắm đá, rút mãi .

 

Tô Dương nhắm chuẩn lấy đà, một lao lao lao!

 

Một cú húc giòn giã. Ánh mắt bò yak bắt đầu lạc .

 

Tô Dương húc bò yak ngất, đầu cũng ong ong.

 

Cô choáng váng, năng lộn xộn, kéo đuôi báo tuyết: “Không , húc đến lú . Chúng tìm chỗ nghỉ . Đừng quên tới nhà giam đưa con bướm ……”

 

Nói xong cô cắm đầu lên lưng , bất động.

 

Cửu Phương Túc Giới cõng cô cho chắc, xác định phương hướng một lúc chạy về phía nhà giam.

 

Kiến Nguyệt vẫn ở trong buồng giam. Cửu Phương Túc Giới : “Đi.”

 

Con bướm bay lên theo.

 

Suốt đường chẳng ai gì. Kiến Nguyệt cũng hỏi .

 

Thế là theo báo tuyết tới nhà của báo tuyết.

 

Nhà Cửu Phương Túc Giới vốn ở núi tuyết, vẫn nhớ đường mang máng.

 

Bây giờ còn nhớ nhà mấy chị em. Khi ai cũng ăn no. Hiện tại thể ăn no , đưa Thuần Dưỡng Sư về nhà cho cô .

 

Kiến Nguyệt theo, thấy một đàn thú nhân báo tuyết lớn nhỏ.

 

Hắn chẳng quan tâm, chỉ m.ô.n.g Thư Phục, với Cửu Phương Túc Giới: “Trước đây cô dị ứng, m.ô.n.g ngứa. Anh t.h.u.ố.c ?”

 

Đợi Cửu Phương Túc Giới lục t.h.u.ố.c mỡ , Kiến Nguyệt lịch sự hỏi: “ thể giúp bôi t.h.u.ố.c ? lo cho cô .”

 

Cửu Phương Túc Giới suy nghĩ một lúc.

 

Khi Tô Dương ở cùng , cô bài xích thứ ba tham gia, Lâm Tốc còn thường xuyên lì chịu . Sau khi thứ tự phá, những khác cũng luôn tới.

 

gật đầu, Kiến Nguyệt theo.

 

Sau khi cơn choáng giảm bớt, Tô Dương sấp tỉnh .

 

Cô lau khóe miệng.

 

Sao cảm giác m.ô.n.g mát lạnh thế?

 

Một con báo tuyết nhỏ .

 

 

Loading...