[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 306: Đừng Xem Thường Tôi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dương từng kiểm tra độ tương hợp với thú nhân Liên Bang.
Ngay cả cô cũng tinh thần lực của độ tương hợp với thú nhân cấp cao đến mức vô lý.
Vừa định bày tư thế mở màn để cướp trắng trợn, cô cảnh tượng mắt dọa cho khựng .
Hai thú nhân cấp 3S, phía còn quân đội kỷ luật nghiêm minh. Bao gồm cả cú tuyết Tô Dương quen, cả đám đều dáng thẳng tắp, thể chất lực lưỡng, ai cũng cao 180 cm.
Nhiều thú nhân cao lớn lực lưỡng như , ban đầu Tô Dương còn rén. Ai ngờ tinh thần lực bung , đội hình vốn chỉnh tề nghiêm ngặt lập tức tan rã.
Tất cả thú nhân đồng loạt rơi vũ khí. Sự lạnh lùng cảnh giác trong mắt sụp đổ, đó là nóng bức và hoảng loạn bất ngờ.
Nhất thời im phăng phắc.
Chật vật nhất chính là những cấp bậc cao nhất.
Ban nãy Quy còn khí thế hùng hổ, sát ý lạnh lẽo, chắc chắn Tô Dương nên sóng gió gì. Vậy mà lúc nặng nề quỳ một gối xuống tuyết, nền tuyết dày đập lõm thành một hố nông.
Sức bộc phát như rút sạch. Máu nóng sôi trào, men theo xương thịt lan khắp cơ thể, ngay cả sống lưng cũng giữ thẳng nổi, cong xuống.
Vết sẹo dữ tợn bên má càng đỏ hơn vì nhiệt tăng và khí huyết dâng trào.
Hắn nghiến chặt răng hàm, thở nặng nề phá qua cổ họng. Ánh mắt mất sạch vẻ coi thường Tô Dương, chỉ còn chấn động thể tin nổi.
Không thể nào!
Thống lĩnh cũng khẽ lảo đảo. Dưới mái tóc đen buông xuống, từng đường cơ căng đến cực hạn.
Là cường giả đỉnh cấp luôn áp đảo tất cả thú nhân Liên Bang, khả năng tự kiềm chế của cô vượt xa , nhưng vẫn chống nổi sức hấp dẫn của luồng tinh thần lực .
Cảm giác bất lực vì mất kiểm soát từng lớp cuốn tới, ép đồng t.ử cô co . Đáy mắt sâu thẳm phủ lên một tầng đỏ ẩm nhạt, thứ đây từng xuất hiện.
Cô khóa chặt ánh mắt Tô Dương phía , giọng trầm dày khàn : “Tinh thần lực của cô……”
Bản năng đang gào thét, cướp về.
Cướp hẳn Thuần Dưỡng Sư duy nhất thể định neo giữ lĩnh vực tinh thần của cô, tương hợp với bản nguyên của cô.
Thống lĩnh chắc chắn sẽ thể tìm thứ hai.
Cô chậm rãi bước lên. Mỗi bước giẫm xuống tuyết đều tạo thành vết lõm chắc nịch, toát áp lực nghiền ép, từng bước ép sát Tô Dương.
“Không cần chọn nữa.” Gió tuyết thổi tung tóc cô. Giọng thống lĩnh trầm thấp, mạnh mẽ, chắc nịch, cho phép phản bác: “Cô cần về Đế Quốc, cũng cần do dự lựa chọn. Từ hôm nay, cô ở Liên Bang, ở bên cạnh .”
“Ở . Muốn bao nhiêu Tháp Liên cũng cho cô.”
Quy há miệng: “Chị.”
Hắn định chị sắc mờ mắt. Mà cái sắc còn chẳng mấy.
Nhìn kỹ mới phát hiện tình trạng dị ứng của Tô Dương đỡ nhiều, mặt còn sưng đỏ như , đường nét lộ , giống kẻ húc .
Lúc đó Quy rõ, chỉ đặc biệt nhớ cái trán húc cằm .
Hắn càng càng thấy giống. Chưa kịp xác nhận, chị ruột bước lên.
Tháp Liên thể tùy tiện cho khác? Đó là thứ tưới bằng m.á.u của họ.
chị cúi hái một đóa, đưa tới mặt phụ nữ : “Muốn ?”
Tô Dương: “Muốn.”
Chị mỉm .
Tô Dương: “ thể lấy chính đổi. Các , chỉ cần cướp thắng thì thứ thuộc về .”
Quy bật khẩy: “Chỉ bằng cô?”
Hắn đ.á.n.h giá vóc Tô Dương, đặc biệt quanh đầu cô một vòng: “Đầu đúng là cứng thật. Ngoài cái đó , cô còn gì nữa?”
Tô Dương từ xuống tư thế đang quỳ một gối: “Chẳng còn khiến quỳ xuống ?”
Mặt Quy tối sầm. Hắn c.h.ử.i một câu dậy khỏi tuyết.
Tô Dương dùng tinh thần lực nữa, tránh sướng. Cô chỉ thống lĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-306-dung-xem-thuong-toi.html.]
Á gật đầu: “Chỉ cần thú nhân của cô thể cướp Tháp Liên từ tay , cây sẽ là của cô.”
Tô Dương vui: “Tại là thú nhân của ?”
Á: “Khả năng chiến đấu của Thuần Dưỡng Sư mạnh, ai cũng .”
Tô Dương bĩu môi, cử động tay chân, khom xuống: “ bắt đầu đây. Đừng xem thường !”
Á: “Cô là Thuần Dưỡng Sư thể tương hợp với , đủ chứng minh cô ưu tú.” cô vẫn nghiêng về việc giao đấu với thú nhân của đối phương hơn.
“Cứ coi như cô đang khen , nhưng cũng đồng ý cô giam ! Tôn trọng ý nguyện cá nhân một chút !”
Nói Tô Dương đột ngột lao tới, nhanh như chớp.
Á nghiêng né tránh.
Nếu Thuần Dưỡng Sư chơi, cô sẽ chơi cùng một chút.
Tô Dương lóe ánh sáng xanh thẳm trong mắt, khẽ : “Tinh thần, đóng băng.”
Cùng lúc đó, dấu ấn của Cửu Phương Túc Giới như đáp , phát sáng.
Một lớp băng tuyết lan trong lĩnh vực tinh thần của Á. Vẻ kinh ngạc còn biến mất mặt, Tháp Liên trong tay Tô Dương giật mất, mái tóc cô khẽ lướt qua mắt, phảng phất hương thơm.
Phải vài nhịp Á mới lấy ý thức.
Tô Dương với cô, lắc tay: “Đã bảo đừng xem thường mà.”
Khóe mắt thấy đôi tai báo tuyết phía , cô linh hoạt lộn , nhảy lên cưỡi lưng báo tuyết, lớn tiếng: “Cái lấy nhé. Lần đừng chuyện nhốt nữa, bất lịch sự lắm! tới du lịch đấy, cẩn thận cho các đ.á.n.h giá !”
Cửu Phương Túc Giới cõng Thuần Dưỡng Sư của , khỏe khoắn nhảy xa mấy mét, nhanh biến mất khỏi tầm mắt .
“Chị cứ để cô như ?!”
Quy còn đuổi theo.
Á chắp tay lưng: “Đã cược thì nhận thua. Cô cướp , đương nhiên là của cô .”
Cô xoay : “Về thôi.”
Các thú nhân nhặt vũ khí, trở vị trí. Quy bước nhanh theo chị, cam lòng: “Chị cần Thuần Dưỡng Sư nữa ? Đuổi theo cướp cô về khó.”
Á: “Không vội.”
Trái cô còn mỉm . Quy mà chẳng hiểu gì. Mất một cây Tháp Liên khiến tâm trạng , đúng lúc thuộc hạ còn chạy tới báo, hai thú nhân bắt ở nhà giam bên biến mất từ lúc nào.
Quy giận quá hóa : “Không bảo các dẫn lên ? Dẫn kiểu gì ? Cấp cao nhốt nổi thì con rùa đó cũng nhốt chứ?”
Thuộc hạ ấp úng: “Con bướm cấp SSS …… khiêng rùa biển . Hai họ hình như quen .”
-
Kiến Nguyệt từng gặp lão Cửu Phương đảo, nhưng chút giao tình đó đủ để quan tâm. Thứ thật sự khiến chú ý là Thư Phục với con rùa biển .
Rùa biển sắp kéo thẩm vấn. Trước khi , ông lẽ sống bao lâu. Kiến Nguyệt hiểu vì ai cũng sợ c.h.ế.t, bèn hỏi: “Ông c.h.ế.t ?”
Rùa biển: “ từng tuổi , sớm muộn cũng c.h.ế.t. Chỉ là mặt hòn đảo thôi.”
Kiến Nguyệt phản ứng, ông khiêng .
Rùa biển ngửa bụng lên trời, tự lật nổi, bốn chân quẫy vô ích. Thấy thanh niên thật sự khoanh tay , ông vội : “Nếu thể c.h.ế.t thì thật cũng c.h.ế.t lắm.”
Con bướm lúc mới động cánh. Thú nhân canh giữ lập tức cảnh giác, nhưng tới một giây ngã rạp hết.
Rùa biển “rầm” một tiếng rơi xuống đất. May mà mai cứng, nếu tay chân già yếu gãy sạch.
“Vậy đưa ông ngoài.”
Kiến Nguyệt dễ dàng mở cửa lớn, thả rùa biển . Vừa ngoài, rùa biển bắt đầu ngáp. Ông tự véo để tỉnh táo, đầu thấy Kiến Nguyệt ngược về.
“Ê, còn ? Bỏ quên thứ gì ?”
Kiến Nguyệt: “Thư Phục bảo vượt ngục. tù tiếp.”
Rùa biển: “???”