[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 302: Tôi Nghe Thấy Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phạm vi mở cửa. Phát hiện kẻ xâm nhập cấp quyền, lập tức khóa mục tiêu tại chỗ, cấm di chuyển. Nhắc , lập tức khóa mục tiêu tại chỗ, cấm di chuyển.”

 

Kiến Nguyệt vẫn còn bất mãn vì bọn họ đe dọa Thư Phục.

 

Còn bản Thư Phục thức thời giơ tay đầu hàng.

 

“Nghe giải thích, thư mời!”

 

Nói dối đấy. Có thư mời cũng kiểm tra.

 

Thậm chí vì danh tiếng của Kiến Nguyệt cũng truyền tới Liên Bang, hai còn kiểm tra nghiêm ngặt hơn.

 

Xác định đây thật sự là nhân viên chính thức, Tô Dương tất nhiên phối hợp. Cô tới Liên Bang du lịch chứ tới gây mâu thuẫn, kiếm chuyện.

 

“Thư mời , các thể liên hệ với thú nhân của .”

 

vài cái tên, cái nào cũng vang danh. Người phụ trách kiểm tra gật đầu, rót cho cô một cốc nước: “Phiền cô chờ một lát.”

 

Thuần Dưỡng Sư dù kiểm tra phận vẫn phòng nghỉ riêng, còn trong phạm vi quy định. Không giống Kiến Nguyệt, tới kéo thẳng nhà giam.

 

Tô Dương bưng nước nóng sang xem , thấy tâm trạng định thì yên tâm.

 

Trong nhóm ác nhân Hắc Tháp, khiến cô đỡ lo nhất.

 

Kiến Nguyệt bài xích chuyện tù. Thái độ giống hệt lúc học ở Quần đảo Nam Dữ, lẽ với vốn cũng chẳng khác là bao.

 

Ngoài phòng giam của , trong khu còn nhiều buồng giam khác. Tô Dương lượt qua những ô cửa sổ nhỏ.

 

Về cơ bản đều trống, chỉ một phòng đang nhốt thứ gì đó.

 

Trong phòng một con rùa biển quen đang sấp.

 

Chính là con Tô Dương thấy khiêng về.

 

Thú nhân canh giữ bên cạnh bước tới: “Đây là kẻ xâm nhập trái phép chúng bắt , vẫn loại trừ nguy hiểm, xin đừng tới gần.”

 

Tô Dương chỉ kịp liếc một cái, càng nghĩ càng thấy quen.

 

Thật sự giống con mà mấy hôm cô kéo từ biển lên, định đem nướng.

 

Chẳng là vị tộc lão ở Quần đảo Nam Dữ ?!

 

Sao ông chạy tới đây? Bị dòng hải lưu cuốn tới núi tuyết tiện thể nhận thẻ trải nghiệm nhà giam Liên Bang ?

 

Tô Dương nghi nhận nhầm. Dù rùa biển qua cũng na ná , Quần đảo Nam Dữ quy củ nghiêm ngặt, tộc lão bình thường cũng chẳng ngoài.

 

Không Thủ Tịch ngủ . Cô chụp ảnh thì ông nhận diện …… Nghĩ mới nhớ điện thoại . Tô Dương uống một ngụm nước, tới lui cửa phòng giam.

 

Kiến Nguyệt còn tưởng cô lo cho , định bảo cô về nghỉ.

 

Ai ngờ Tô Dương bắt chuyện với thú nhân canh giữ, hỏi chuyện phòng bên cạnh.

 

Đôi cánh lưng dần ngừng phe phẩy.

 

Thú nhân canh giữ mang một gương mặt lạnh lùng nghiêm túc. Người Liên Bang thích . Tô Dương từng lời đồn bảo là vì lạnh đóng băng răng, cũng thật giả.

 

ban nãy cô ở ngoài trời một lúc, lúc mở miệng , môi cứ dính răng, còn tự kéo xuống.

 

Lại uống một ngụm nước, cơ thể dần ấm lên. Nhớ còn con bướm, cô tiện tay nhét cốc nước cho .

 

Cô bắt chuyện với thú nhân canh giữ: “Thì ở đây còn căn cứ ? bản đồ thấy.”

 

Thú nhân liếc cô một cái.

 

Thuần Dưỡng Sư Đế Quốc chung cao bằng Liên Bang, cũng lực lưỡng bằng Liên Bang. Cô tuy thấp, nhưng cũng chỉ tới vai . Uống nước xong, môi đỏ hồng, lúc trông mềm mại.

 

Thú nhân khẽ ho một tiếng: “Đây là cấm địa, đưa bản đồ dân dụng.”

 

Tô Dương “ồ ồ” hai tiếng, xích gần hơn.

 

Thú nhân cứng đờ, như thể phát hiện cách của cô quá gần.

 

Tô Dương học giọng ngọt ngào xanh của Zero: “Chị ơi, thú nhân bên trong nhúc nhích ? hình như quen ông , thể với ông một câu ?”

 

Thú nhân: “Ông ngủ đông . Theo quy định, cô chuyện với ông .”

 

Tô Dương chớp mắt.

 

Thú nhân liếc cô một cái.

 

nếu thật sự quen thì cũng thể linh động. Cô thử xem gọi ông dậy .”

 

mở cửa phòng giam, ngay cửa trông chừng.

 

Tô Dương bước vỗ nhẹ mai rùa, nhỏ giọng: “Lão Cửu Phương?”

 

Đầu ông rụt ở trong, Tô Dương dám thò tay chọc vì sợ c.ắ.n mất, xung quanh chẳng gì dùng , cô đành lấy một cốc nước tạt lên.

 

Lão Cửu Phương giật tỉnh giấc.

 

“Ai?!”

 

Vừa giọng, Tô Dương chắc là ông, vội hỏi: “ là Tô Dương. Sao ông chạy tới đây?”

 

Lão Cửu Phương thò đầu quanh.

 

Đối diện ánh mắt chân thành như gặp quen nơi đất khách của Tô Dương, rùa biển im lặng. Ông ngượng đ.á.n.h giá thấp nhiệt độ nơi đây, tới buồn ngủ, ngờ thật sự ngủ luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-302-toi-nghe-thay-roi.html.]

 

Rõ ràng ông tới dò tin, kết quả tỉnh tù.

 

Đừng gì, ngay cả đáy quần cũng sắp Liên Bang tra rõ .

 

Ông liên tục nháy mắt hiệu cho Tô Dương. Tiếc là hai ăn ý, Tô Dương cũng thông minh đến mức ý đồ một gương mặt rùa.

 

Hai bên cứ nháy mắt hiệu qua . Thú nhân ngoài cửa hết giờ, cho cô ở lâu. Tô Dương đành ngoài .

 

Đi ngang phòng giam của Kiến Nguyệt, cô che miệng, dùng khẩu hình hiệu.

 

Kiến Nguyệt thông minh hơn cô tưởng, ngờ hiểu .

 

Quả là khó tin.

 

-

 

Các căn cứ gần khu xâm biến ít sử dụng công nghệ cao, thể liên lạc với bên ngoài, tốc độ xác minh phận vì cũng chậm hơn. Tối đó Tô Dương ở đây, nhắm mắt Kiến Nguyệt kéo giấc mơ.

 

“Cô hỏi chuyện của ông ?”

 

Tô Dương vội gật đầu. Bướm thông minh quá, chính là ý !

 

Bướm chập chờn bay múa. Con rùa biển phòng bên còn cố gắng thức, nhưng cuối cùng vẫn chịu nổi. Trong mơ thấy Tô Dương, ông còn giật cả .

 

Ông là một con rùa trong sạch! Sao thể mơ thấy khác giới chứ!

 

Tô Dương giải thích sơ qua thẳng chủ đề.

 

Chuyện đến nước , rùa biển cũng đành thật.

 

tới tìm Tháp Liên cho Thủ Tịch. Nghe gần đây sắp mở, mang về xem tác dụng .”

 

Tô Dương: “Đó chẳng quốc bảo của ? Mang thế nào?”

 

Ánh mắt rùa biển lảng sang bên. Tô Dương nghi ngờ: “Ông định……”

 

Rùa biển nín thở.

 

Tô Dương kéo dài : “Định mua chứ?”

 

Lão Cửu Phương thả lỏng : “ đúng, định mua.”

 

May quá, phát hiện chuyện ông già mà chẳng đắn, định trộm đồ.

 

Tô Dương nghĩ bụng: Thủ Tịch chắc chắn nghiêm trọng, đến lão già còn định trộm. Giữ mặt mũi cho ông , đừng thẳng thì hơn.

 

Hai cùng lúc gượng.

 

Cười một hồi, Tô Dương ngừng .

 

lo lắng: “ nguyên liệu chỉ mấy cây, bán ngoài. Thú nhân cấp 3S bảo vệ chúng cũng ít gặp ngoài. Dù ông trả giá cao đến , chắc đồng ý.”

 

Với tốc độ chậm chạp của ông, đời đừng nghĩ tới chuyện trộm đồ.

 

Những quốc gia xếp hạng đầu ít nhất đều một đến hai thú nhân cấp 3S. Người chuyên bảo vệ Tháp Liên ở Liên Bang cũng là nguyên soái Liên Bang.

 

Tô Dương từng trong tin tức. Người chị là thống lĩnh tối cao của Liên Bang tên Á, em trai nguyên soái tên Quy. Thú hình công khai, cả hai đều là bò yak hoang dã.

 

Hai con cự thú cao nguyên hình đồ sộ, bướu vai cao vút, lông đen dài phủ sát đất, trông như hai ngọn núi đen di chuyển, hung dữ đầy áp lực.

 

Tô Dương thật sự tưởng tượng nổi trộm đồ ngay mắt một con tinh bò yak to đến thế sẽ . Chắc húc bay tận trời.

 

“Ông cách gặp họ ?”

 

Lão Cửu Phương lắc đầu: “Quần đảo Nam Dữ thiết lập quan hệ ngoại giao với họ. Lần tới chỉ thử vận may.”

 

giờ còn nhốt trong tù . từng tuổi, sống hơn trăm năm , từng chuyện uất ức đến thế…… Thủ Tịch ơi!”

 

Đầu ông rũ xuống, giọng nghẹn ngào.

 

“Bên Thủ Tịch còn đang chờ Tháp Liên cứu mạng. Ngài còn trẻ như , Côn thậm chí còn trưởng thành. Bình thường tuy nghịch một chút nhưng cả nó lẫn Minh Hà đều là những đứa trẻ ngoan, tuổi còn trẻ chứ.”

 

Giọng t.h.ả.m thiết, đau lòng, thấy rơi lệ. Tô Dương cũng sụt sịt: “Ông vất vả , nước mắt thì đừng cố nặn nữa.”

 

Lão Cửu Phương ngượng ngùng.

 

Ông diễn đôi chút, nhưng đau lòng là thật. Thủ Tịch do ông lớn lên, thuở nhỏ ngây thơ chẳng khác gì Tiểu Tam, luôn mong chờ tưởng tượng về Thuần Dưỡng Sư tương lai.

 

Là tộc trưởng mạnh nhất, ngài chỉ thể đè nén bản năng, thể tùy ý phô trương như Tiểu Tam, cũng ngày càng ít . Ở những nơi ông , thời gian mài mòn ngài thành dáng vẻ hiện tại.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, nước mắt thật sự sắp rơi.

 

Tô Dương chịu nổi cảnh ông già , nhưng cô cũng thể bảo đảm điều gì, chỉ thể cố hết sức tranh thủ.

 

Thoát khỏi giấc mơ, cô giường, chắp hai tay hướng lên trần nhà.

 

“Nếu thể thấy nguyện vọng của .”

 

mong bình an.”

 

Dưới biển sâu nơi ánh mặt trời thể chiếu tới, thứ chìm trong tĩnh lặng.

 

Mí mắt Thủ Tịch khẽ run.

 

thấy

 

 

Loading...