Thú nhân bước kỳ phát tình quyến rũ bạn đời vốn là chuyện bình thường, cuối cùng quyến rũ thì dựa bản lĩnh từng .
Tóc Zero cháy quăn. Đón ánh mắt Tô Dương, hương càng đậm, Tô Dương cứ thấy ngửi mãi đủ, sán ngửi thêm.
Cô Zero như kính lọc, ngay cả những con mắt cũng thấy đáng sợ, đưa ngón tay chọc hai cái, Zero liền co như sợ nhột.
“Chị, đừng……”
Cứ như Tô Dương gì .
Hắn càng tránh, Tô Dương càng hăng, đuổi theo bóp cái bụng nhện tròn của : “Em còn biến thành , mặc váy nữa?”
Đầu ngón tay khẽ bóp phần bụng nhện mềm mà chắc, Zero lập tức cứng , lớp lông mịn dựng lên, theo bản năng căng tám chân nhện dài, cong lưng.
Tơ nhện bạc trắng li ti mất kiểm soát tràn từng chấm.
Khóe mắt nhanh chóng quét qua Tạ Lợi đang lạnh lùng bên cạnh, đáy mắt thoáng qua ý khiêu khích và đắc ý kín đáo, chớp mắt thu hết, Tô Dương, giọng nhẹ mềm, mang chút run khiến tê rần.
“Chị đừng chạm chỗ ……”
Vai phần co , chân nhện linh hoạt kéo Tô Dương sâu hơn phạm vi cơ thể.
“Không thể biến thành , nhưng nếu chị xem váy, em vẫn mặc cho chị.”
Tô Dương mặt . Đẹp thì , khó phân nam nữ, nhưng vai và n.g.ự.c trưởng thành, nửa còn là con nhện lớn như thế, váy nào nhét nổi chứ.
Cô coi lời là thật, chim nhỏ nhận đơn hàng. Cửa hàng của nó nổi danh trong học viện, ngoài những đơn lớn như quán cà phê nam hầu, sinh viên cũng mua lẻ.
Đủ thứ kỳ lạ đều . Chim hiểu rộng, thứ gì cũng thể tìm giúp khách, kể cả nữ trang đặt may cũng chỉ là chuyện nhỏ!
“Chị.”
Chưa qua hai ngày, Tô Dương Zero vẻ thần bí gọi cô sang.
Hai ở trong phòng đồ của cô. Zero lấp lửng che giấu lưng: “Chị chờ em một chút.”
Tô Dương hiểu, xổm bên cạnh chơi điện thoại.
Ôn Vân Tụ bận lâu. Sau khi cuối cùng sắp xếp xong nghi thức nghiệp của sinh viên năm tư, cuối cùng cũng nghỉ một thời gian. Vừa nhắn, sắp về ký túc.
Tô Dương cảm nhận đang tới gần, ngang biệt thự của Sở Toàn, con kền kền một cái.
Có lẽ vì thú nhân kền kền ăn thịt thối nên hói, tóc vẫn dày.
Ôn Vân Tụ và . Tay áo Tô Dương kéo, lúc cô mới mặt.
Váy công chúa cầu kỳ lộng lẫy, viền ren rủ từ cổ áo tới gấu váy. Tô Dương kinh ngạc lên, đối diện đôi mắt Zero cong ngọt ngào.
“Chị.”
Mày mắt tinh xảo dài hẹp, đuôi mắt nhướng, bộ chân nhện ngoan ngoãn thu giấu gấu váy rộng.
Đai eo siết vòng eo mảnh, mặc như chẳng hề trái mắt.
Mất một lúc Tô Dương mới tìm giọng: “Em tìm cái váy , còn thế……”
Cô ghé tới vòng quanh một vòng, hai tay còn chụm đo eo : “Đai eo siết chặt khó chịu ? Còn chân em, giấu bên trong bí ?”
“Chỉ cần chị thích là .” Zero nắm tay cô, cúi : “Chị vì cơ thể trưởng thành của em chỉ thể giữ hình thái ?”
Trong mắt màu sắc mê ly như mạng nhện, hoa mắt.
“Bởi vì…… em giữ xúc chi, dùng để giao*phối.”
Nhện đực bước giai đoạn trưởng thành sẽ tạo một tấm lưới tinh nhỏ tới một centimet vuông, nhỏ *dịch lên lưới hút xúc chi. (Kiến thức)
*Dịch thể duy trì khả năng thụ*tinh trong xúc chi một thời gian, khi chuẩn xong sẽ bắt đầu tìm đối tượng giao*phối. (Kiến thức)
Xúc chi mọc ở cặp chân thứ hai của nhện, cũng chính là vị trí phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-293-chi-can-chi-thich.html.]
Zero khẽ dịch tới. Tô Dương liền cảm nhận xúc chi của . Gương mặt đai eo siết đến khó thở ửng đỏ, chất lỏng tích trong xúc chi thấm ướt viền ren.
“Chị chỉ thích em, ghét bọn họ ?”
Hương thơm hòa với tín hiệu dẫn dụ của , như tơ mạng nhện dính nhớp. Trán nhẹ chạm trán cô, rung động của xúc chi càng rõ, giọng như thì thầm.
“Chị, chọn em ? Em cho chị tất cả, thịt và xương của em. Chỉ cần chị thích, chỉ cần chị thuộc về một em…… ăn em .”
-
Ôn Vân Tụ và thú nhân kền kền một lát, khách sáo vài câu định về nhà.
“Hội trưởng.”
Vưu Tuyết tới từ hai bước, mấy câu về nghiệp. Hai trao đổi chốt, Vưu Tuyết khép sổ.
Lần là chuyện riêng, giọng nghiêm túc như nữa, hỏi: “Vũ hội thể mời Thuần Dưỡng Sư của khiêu vũ. Hội trưởng sẽ mở màn chứ?”
Theo truyền thống đều là hội trưởng mở màn, phó hội trưởng theo .
Tô Dương lẽ vất vả một chút, ai bảo Thuần Dưỡng Sư của hai đều là cô.
Ôn Vân Tụ , vẻ mệt mỏi trong mắt nhạt bớt: “ chuẩn rời nhiệm kỳ , vấn đề tranh cử hội trưởng hội sinh viên khóa chú ý thêm.”
Vưu Tuyết gật đầu, hai sánh vai bước .
Hôm nay Vưu Tuyết cũng tranh thủ lúc bận rảnh, tiện đường về nhà thăm vợ.
Đẩy cửa , ở tầng xem TV, cũng ở phòng ngủ chơi điện thoại, ngược phòng đồ truyền tiếng.
Vưu Tuyết đoán là ai. Ôn Vân Tụ mấy ngày về, chân mày vốn giãn , bước chân bỗng dừng, khí thế mới thả lỏng lập tức thu .
Hắn thẳng . Vẻ mặt vẫn chẳng khác lúc nãy, co ngón tay gõ nhẹ cửa: “Bé cưng?”
Bên trong tiếng đáp, ngay đó cửa kéo mở.
Đập mắt là váy áo xộc xệch, bàn tay Tô Dương còn áp mặt Zero.
Vì lời tuyên bố của Zero, cô thưởng cho một cái tát thật kêu.
“Anh về .”
Ánh mắt Ôn Vân Tụ rơi cánh tay vòng quanh eo cô.
Cánh tay mảnh nhưng lực, cơ cẳng tay nổi, khóa chặt eo cô, siết đường eo vạt áo, mang ý chiếm hữu thể nhầm.
Chủ nhân cánh tay né ánh mắt, cằm đặt bên cổ bạn đời của , trong mắt đầy ác ý khiêu khích.
Ánh mắt Ôn Vân Tụ thong thả quét qua cách giữa hai từ từ trở gương mặt Tô Dương. Hắn đáp khiêu khích, chỉ dịu dàng vuốt tóc con của cô.
“Ừ, về , để em chờ lâu.”
Tô Dương vẩy tay mấy cái chạy tới, Ôn Vân Tụ đưa tay đón.
Được ôm vòng tay quen thuộc, Tô Dương đang định , cũng định kéo tay Vưu Tuyết.
Đầu ngón tay đặt lên mu bàn tay Vưu Tuyết, hiểu một nỗi bài xích vô cớ dâng lên, khiến cô phản xạ rụt tay , đồng thời đẩy Ôn Vân Tụ .
Ôn Vân Tụ đề phòng, cô đẩy lùi nửa bước, mặt hiếm khi lộ vẻ ngỡ ngàng.
Ánh mắt Vưu Tuyết trầm xuống, đẩy kính.
Tô Dương cũng ngẩn , tay .
“Anh……”
Đối mắt với Ôn Vân Tụ, cô dừng hai giây vẫn đầu .