[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 288: Có Người Yêu Em

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sơn Lam Tễ đám đông vây quanh ăn mặc lòe loẹt như thường ngày. Lúc mặc đồng phục an ninh màu đen thống nhất, ngăn tiếng ồn.

 

“Xin các vị, hiện giờ là nhân viên an ninh tạm thời, tiện ký tên cho . Xin lùi .”

 

Thịnh Minh chen đám đông: “Sao chạy tới an ninh nữa? Nhân viên an ninh đều là thú nhân Thuần Dưỡng Sư mới . Cậu thật sự tham gia ghép đôi ?”

 

Sơn Lam Tễ: “Bọn họ thiếu , trả năm trăm một ngày. Có tiền kiếm?”

 

Thú nhân tạm thời khác đều chỉ 450, riêng ăn chặn nên kiếm thêm 50.

 

Sơn Lam Tễ cầm s.ú.n.g thẳng, vẻ hiếm luôn khiến ngoái .

 

Thịnh Minh trái , thấy thú nhân của Tô Dương đều ở phía bên mới hỏi: “Cậu thấy Tô Dương ?”

 

Trong đầu tự động hiện lên hình ảnh một trong chăn của .

 

Sơn Lam Tễ: “Không.”

 

Hắn thật sự , tinh thần thể cũng . Sau khi ủ rũ, nó phấn chấn việc ngày đêm nghỉ, phát triển cửa hàng đồ lớn ngày càng lớn mạnh.

 

Thịnh Minh thở dài: “Cô tới thì cũng . À , hỏi giúp sở thích của cô ?”

 

Cô thích sấp ngủ, còn thích ôm gối.

 

Sơn Lam Tễ đổi sắc mặt: “Chưa.”

 

Chỉ chút tin tức đủ. Tố chất nghề nghiệp cho phép qua loa như .

 

Thịnh Minh thở dài, chợt thấy như gai lưng, liền đối diện với tầng lãnh đạo ngang. Trong đó, thú nhân đeo kính dây bạc rủ bên cổ.

 

Vị phó hội trưởng nghiêng đầu, khẽ gật một cái.

 

Thịnh Minh thấp thỏm: “Không thấy lời chứ?”

 

Vưu Tuyết buông tay chỉnh găng, khớp ngón tay cong , làn da trắng lạnh hiện đường gân xanh.

 

Sơn Lam Tễ bóng , dựa trang phục nhận phận, trầm ngâm với bạn cùng phòng: “Có từng nghĩ tới chuyện từ bỏ ?”

 

Thịnh Minh: “…… Ý gì?”

 

Ý là Thịnh Minh chẳng chút sức cạnh tranh nào.

 

Sơn Lam Tễ thẳng sự thật, nhưng Thịnh Minh đoán . Hắn nước mắt: “Bạn cùng phòng, cũng thấy đủ tư cách đúng . Giá mà như thì . Cậu tài nguyên như , tìm đối tượng?”

 

Sơn Lam Tễ tỏ ý kiến: “Bây giờ chẳng gì quan trọng bằng năm trăm một ngày của . Được , phối hợp lùi giúp, thể chuyện riêng.”

 

Thịnh Minh lùi đám đông, Sơn Lam Tễ liền phân biệt với những khác nữa.

 

Đều là giống . Trước khi c.h.ế.t, Sơn Lam Tễ cũng tiếng của bọn họ. Hắn chỉ tiếng gào cam lòng của những sắp c.h.ế.t.

 

Những tiếc nuối nhỏ hơn thỉnh thoảng mới lọt tai. Trong đó một tiếng kéo dài suốt nhiều năm, từ lúc thức tỉnh năng lực thấy. Sơn Lam Tễ từng tưởng đối phương sẽ sớm c.h.ế.t, nhưng âm thanh cứ kéo dài, đến giờ vẫn c.h.ế.t.

 

Có thể liên tục lượn qua lượn bên bờ t.ử vong như thế, ngoài mạnh nhất , nghĩ ai khác.

 

“Quả Tình Nhân ngọt.”

 

“Trái cây sữa chua.”

 

“Tô Dương.”

 

Sơn Lam Tễ khẽ động.

 

Hắn Tô Dương ở .

 

Trong của cô, mà còn Thủ Tịch Quần đảo Nam Dữ.

 

-

 

Ném xuống biển để dị thể xâm biến truy đuổi quả thực hiệu quả. Tô Dương thấy bây giờ cũng thể thi bơi quốc tế .

 

Ngoài việc giữ thăng bằng sóng mặt biển, cô còn thể lặn xuống đáy. Hôm nay cô bắt một con rùa đang chậm rì rì bơi qua. Con thò đầu thụt cổ, trông chẳng giống rùa ngoan, cô định kho tàu nó.

 

kéo lôi nó lên bờ, giữa chừng còn gọi Minh Hà và cá nhỏ giúp.

 

Cá nhỏ há miệng phun một chuỗi bong bóng, nghiêng đầu trưởng lão trong tộc.

 

Minh Hà quất một cái, đập con rùa biển lên bờ.

 

Lão Cửu Phương lén nhập cảnh bắt tại trận. Ông tiện tới xem tình hình, khi rõ ý định của Tô Dương liền giả động vật bình thường.

 

Bị cô đẩy lên bờ, Tô Dương nhóm lửa, ông mới hoảng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-288-co-nguoi-yeu-em.html.]

Động vật cứng già thế cô cũng ăn ?

 

May mà Thủ Tịch kịp thời tới.

 

Liếc trưởng lão một cái, Thủ Tịch giữ tay Tô Dương: “Không ngon, thả .”

 

Tô Dương chỗ tay hai giao . Tay Thủ Tịch lạnh hơn ?

 

Còn kịp cảm nhận thêm, Thủ Tịch rút tay.

 

Tô Dương cũng nhất thiết ăn rùa. Nó thông minh đến giống , tự bò . Tô Dương nhịn hỏi: “ nhớ vị trưởng lão trong tộc của các ông…… là rùa ?”

 

Bóng lưng rùa biển khựng , vội vàng bò nhanh hơn. Tô Dương “xì” một tiếng ăn thứ khác.

 

Thủ Tịch bên cạnh cô. Khoảng thời gian ông vẫn luôn cô.

 

Trên đảo chỉ hai họ. Mọi hành động của cô đều trong tầm mắt ông, tinh thần thể thể bao phủ bảo vệ yêu, cũng khiến ông thấy thỏa mãn từng .

 

Buổi tối, màn đêm yên tĩnh. Lửa trại bên bãi biển cháy gần tàn, ngọn lửa cam đỏ yếu ớt lay động, lửa sáng lụi , chỉ còn chút ấm.

 

Hôm nay Tô Dương ngủ đúng giờ, tầng chìm giấc sâu.

 

Thủ Tịch dậy, vạt áo lướt mặt đất, từng bước theo cầu thang xoắn ốc.

 

Càng tới gần càng đau đớn.

 

Ông bình tĩnh phòng ngủ. Cá nhỏ cô ôm cưỡi như gối ôm, Sứa Minh Hà lơ lửng cao, xúc tu miệng buông tự nhiên như rèm sa đỏ sẫm.

 

Thủ Tịch bên giường.

 

Ánh mắt bắt đầu phác từ trán cô, tới mày mắt, môi.

 

Tô Dương ngủ bao lâu, ông bấy lâu.

 

Đến khi nắng sớm chiếu , mặt trời lên cao, mí mắt Tô Dương rung lên, ông cũng giấu như .

 

mở mắt Tô Dương thấy ông, giật .

 

Nửa đêm ngủ, đầu giường cô, thú nhân của cô cũng từng , nên nghi hoặc nhiều hơn sợ hãi.

 

“Không cần sợ.”

 

Thủ Tịch tháo hai chiếc nhẫn tay.

 

Bàn tay lạnh nắm tay cô, Tô Dương rùng .

 

Thủ Tịch khựng , từ từ đẩy nhẫn ngón tay cô. Hai viên đá quý đặt cạnh màu giống đôi mắt ông.

 

“Chó nặng, bây giờ em thể cần ôm. Lông quá nhiều thì cạo . Không ai thể mắng em, ai sẽ khiến em vui. Em xui xẻo, yêu em.”

 

Lúc ông câu đầu tiên, Tô Dương còn hiểu, khó hiểu nghiêng đầu.

 

Nghe đến phía , mắt cô từ từ mở lớn.

 

“Thứ em , sẽ cố hết sức thực hiện.”

 

ông thể ở bên bảo vệ.

 

Thủ Tịch buông tay cô, đổi sang một tay nâng mặt cô. Đôi mắt mà yêu dị càng lúc càng gần.

 

Hàng mi Tô Dương chớp liên tục.

 

Hơi thở lạnh lướt qua tóc con trán, cánh môi đặt xuống cũng lạnh.

 

Thời gian như chậm . Thủ Tịch nhẹ hôn trán cô rời .

 

“Một tuần hết, em nên về .”

 

Ông trở về dáng vẻ , như thể chuyện từng xảy . Tô Dương kéo lấy vạt áo ông hất lên.

 

“Khoan , cho rõ . Ông thật sự kỳ lạ. Trước đây ông quen ? Ông từng tới cửa hàng thú cưng Trái Đất?”

 

Thủ Tịch đầu cô: “Không quen.”

 

Chỉ là thấy tiếng yêu gọi.

 

…… Văn nghệ quá! Đau buồn quá! Một màn thôi quá !

 

Tô Dương ăn kiểu .

 

Cô từ từ buông tay. Ngay lúc Thủ Tịch nữa, cô như cừu đói vồ mồi, đột ngột nhào tới.

 

 

Loading...