[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 287: Bạn Cùng Phòng Cũng Tới Ghép Đôi À?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ đầu tiên Thê Chủ rời , nhớ cô.

 

Giờ đầu tiên Thê Chủ rời , tìm cô.

 

Giờ đầu tiên Thê Chủ rời , tìm cô.

 

Đệ Tam Tịch nhịn nổi nữa. Dù là Thủ Tịch cũng , chẳng ai thể chia cắt và Thê Chủ. Hắn mang theo con nhện định rời học viện, khéo đụng Đệ Nhị Tịch mang theo con bướm.

 

Hai hành lý trong tay đối phương.

 

Đệ Nhị Tịch lên tiếng, Đệ Tam Tịch khinh thường bĩu môi.

 

Vậy thì xem ai nhanh hơn, ai thể tìm Thê Chủ .

 

Đệ Tam Tịch sẵn sàng hành động, trong lòng bi thương.

 

Dù thế nào, cho dù Thủ Tịch đ.á.n.h hỏng gương mặt quý giá , cũng cứu Thê Chủ khỏi sự giam cầm của Thủ Tịch!

 

-

 

Tô Dương tự do khắp nơi đảo.

 

Bữa sáng vẫn là cá tươi. Cá biển sâu lấy bao lâu là c.h.ế.t, nêm gia vị cũng tanh, bên ngoài bán một con đắt.

 

Ăn no căng bụng, cô mới bắt đầu thám hiểm tìm kho báu.

 

Ngoài quả Tình Nhân còn nhiều trái cây đúng mùa. Cô cân nhắc thể hái mang về ăn, cầm cành cây gõ lung tung khắp nơi. Kho báu thấy, thấy một hang động.

 

Không chính là cái hang Thủ Tịch ông ở đấy chứ? Có cách cô một trăm mét ?

 

Cô thử thò đầu , mắt thích ứng ánh sáng mới rõ bố cục bên trong. Gần giống hai trăm năm , đều là nhà của “quốc bảo”, đơn giản đến mức nghèo nàn.

 

Đây mới gọi là khổ sở chờ đợi trong hang lạnh, lời Đệ Tam Tịch thuần túy là phóng đại.

 

Trong khoảnh khắc như trở hai trăm năm , đầu óc Tô Dương bắt đầu bão ý tưởng.

 

Không chứ, chẳng lẽ kho báu Thủ Tịch cũng là chính ông?

 

Ánh mắt đảo quanh, thấy bóng Thủ Tịch, giường cũng . Nghĩ chắc Thủ Tịch chuyện điên đến thế.

 

Tô Dương nhỏ giọng: “ nhé?”

 

Không ai ngăn, cô cứ thế thản nhiên .

 

Vào mới phát hiện nơi cũng đơn sơ như qua. Bên cạnh giường thật một cụm san hô tươi thẳng. Cá nhỏ thấy liền chui , kết quả đầu mắc trong đó rút .

 

Tô Dương túm đuôi kéo cá, lảo đảo lùi về . Khóe mắt chợt thấy vách đá hình như chữ. Ban đầu cô còn tưởng hoa văn, kỹ mới phát hiện đúng, chi chít chữ.

 

Cùng một nét chữ, độ sâu khác , dường như đổi theo tâm trạng khắc.

 

Có chữ nông, nhẹ bẫng với nét móc cuối như sắp bay lên.

 

Có chữ ngay ngắn, bình hòa mà quyến luyến.

 

phần nhiều đều sâu, mạnh đến mức khắc sâu đá, nặng nề như đục thủng vách, mép còn vỡ những vụn đá nhỏ.

 

Mà cùng một nét chữ là……

 

Tô Dương chớp mắt.

 

Ngoài cửa bỗng đổ xuống một bóng . Ánh mắt Thủ Tịch dừng san hô: “Trong đó ngọc trai.”

 

“Vậy .”

 

Ánh mắt lướt qua chữ vách đá, Tô Dương cũng như tới đầu giường thò tay mò, lấy một nắm ngọc trai khác màu.

 

Sau đó cô còn tìm những thứ khác ở nơi khác, thậm chí tiền xu thế kỷ cũng , cả hòm đồ cổ cô lôi nghịch.

 

Cô chọn một đồng cổ của Đế Quốc, hai mặt đều là hình thú nhân. Thời đó vẫn do thú nhân nắm quyền, mãi đến khi hoàng đế hiện tại lên ngôi mới đổi sang hình khác.

 

Tượng bán thú nhân xoay tít trong tay cô, Tô Dương một tay đập xuống đoán mặt.

 

Lần cô đoán mặt hoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-287-ban-cung-phong-cung-toi-ghep-doi-a.html.]

 

Lật lên …… quên mất tiền xu nơi mặt hoa nữa. Tô Dương lơ đãng chống cằm, cá nhỏ giục cô chơi tiếp.

 

Vừa ngẩng đầu, Sứa Minh Hà vẫn vắt ngang đỉnh đầu cô.

 

Tô Dương ngửa đầu, tự lẩm bẩm: “Kiểu yêu thầm …… đáng sợ nhỉ?”

 

Trên vách đá gì khác, tất cả đều là tên cô.

 

-

 

【Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương Tô Dương】

 

Trong hang, Thủ Tịch cũng những chữ . Cảm xúc mỗi khắc xuống tràn về. Ánh sáng ở cửa hang xiên , kéo bóng ông chồng lên những chữ “Tô Dương” chi chít vách trong một khoảnh khắc ngắn.

 

Đến khi hoàng hôn chìm xuống, cái bóng càng đậm, lan tới giữa vách đá, tất cả chìm trong mờ tối.

 

Ông tiếng bên ngoài kéo khỏi suy nghĩ.

 

“Cái ăn ?”

 

Là giọng cô. Cô đang nhảy lên hái quả cây, với tới thì buộc chặt dây giày trèo lên.

 

Thủ Tịch trả lời trong lòng: Ăn .

 

Trái cây đảo đều ăn .

 

Lại : “Tự do ăn trái cây thích thật! mơ cũng tự do ăn trái cây. Hai đứa , quê mấy loại trái cây đặc biệt đắt, mỗi ăn đều tiếc tiền dám mua, cứ nghĩ giá mà ăn tùy thích thì .”

 

“Lần đầu trèo cây hái dừa đấy, cây trơn quá khó trèo…… Minh Hà kéo một tay.”

 

“A, cá nhỏ đừng húc m.ô.n.g , đẩy thế cũng vô dụng. Có sức thì ở đỡ giúp .”

 

Cuối cùng cưỡi lên cây, Tô Dương cẩn thận hái dừa ném xuống. Cô uống quả tự hái, Thủ Tịch ngon, đó tiếng bước chân ngày càng gần.

 

Quay đầu, Tô Dương giơ quả dừa với ông: “Ăn một quả ?”

 

Ông nhận. Cô cũng , tại chỗ hỏi: “Tối nay định đại tiệc trái cây, ông tới ăn ?”

 

Thời gian dùng bữa quá lâu, ông thể sẽ phản phệ mặt cô. Thủ Tịch lắc đầu.

 

Tô Dương “” một tiếng: “Vậy mang ít trái cây cho ông nhé? Ông thích ngọt chua?”

 

Thủ Tịch: “Ngọt.”

 

Nói xong thấy cô , mắt cong cong: “ cũng thích đồ ngọt. thêm ly trái cây sữa chua cho ông nếm thử, món giỏi lắm!”

 

Cô vui vẻ chuẩn .

 

Thủ Tịch bóng lưng cô, như kéo dẫn mà bước theo.

 

Khóe mắt Tô Dương thấy phía .

 

Cô giống một miếng mồi, treo tự theo.

 

Bị suy nghĩ chọc , cô đổi hướng, quả nhiên cũng thấy Thủ Tịch đổi theo.

 

Tô Dương vòng rừng, hái đầy một túi quả Tình Nhân, thêm đủ loại trái cây lớn nhỏ, rửa sạch cắt , rưới sữa chua trộn lên, món trái cây sữa chua tự là xong.

 

Ngẩng đầu chẳng thấy bóng Thủ Tịch. Tô Dương để riêng phần của ông. Dị thể xâm biến bắt tới vẫn trói gốc cây xa xa, thỉnh thoảng gầm nhịp nhàng khiến cô cũng lắc chân khe khẽ hát theo.

 

Bên cô thong dong như , ở địa điểm ghép đôi, ánh mắt Thịnh Minh liên tục ngoài. Không thấy Tô Dương, thậm chí trong cơ sở dữ liệu cũng cô.

 

Thịnh Minh tìm bạn cùng phòng hỏi thử, nhưng hôm nay bạn cùng phòng cũng xuất hiện.

 

tới hỏi: “Sơn Lam Tễ của trường các ?”

 

Thịnh Minh cũng .

 

Hắn và một Thuần Dưỡng Sư khác cũng ghép thành công, liệu khá , nhưng liệu với Tô Dương. Đang quanh thì tiếng hét vui mừng: “Sơn Lam Tễ ở !”

 

Tinh thần Thịnh Minh chấn động, bạn cùng phòng cũng tới ghép đôi ?

 

 

Loading...