[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 286: Người Yêu Của Hắn Thích

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đảo tín hiệu, Tô Dương cũng tới lúc lên khỏi nước mới .

 

Cô mệt đến chuột rút chân, bò lên bờ thở hổn hển. Cá nhỏ vẫn chơi đủ, còn lưu luyến dừng, Tô Dương vật xuống, cát dính đầy .

 

“Không , bơi nổi nữa.”

 

Minh Hà vẫn cuốn cá đưa cho cô, Tô Dương xua tay bảo lát nữa ăn.

 

Cát ấm nóng, đầu râm mát mặt trời lớn phơi. Tô Dương một lúc nhắm mắt.

 

Cá nhỏ ghé quan sát, Minh Hà cũng hạ thấp cơ thể.

 

Bạn đời của nó ở ngay bên cạnh, thở gần đến mức thể thấy.

 

Cá nhỏ lén nhét đầu xuống tay cô, xúc tu miệng của Sứa Minh Hà khẽ đặt lên cô.

 

Cuối cùng cũng vượt qua bức tường, thể thật sự chạm .

 

Tô Dương vốn chỉ phơi cát một lúc, ngờ thật sự ngủ quên. Chắc chỉ hai mươi phút, nhưng tỉnh dậy mới phát hiện con cá hải âu tha mất.

 

Minh Hà bắt con mới, Tô Dương phủi cát dậy, giẫm một chuỗi dấu chân dài bãi biển.

 

Trong lâu đài nhiều thiết hiện đại. Tô Dương kéo bếp nướng chuẩn nướng cá ăn.

 

Cuộc sống quá, trời xanh mây trắng, cô nướng cá.

 

Thủ Tịch đúng là , cho cô một nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời thế .

 

Khói nướng theo gió bay lững lờ, Tô Dương hỏi hai tinh thần thể: “Thủ Tịch đảo ? Ông ăn cá ?”

 

Cá nhỏ đáp bằng ánh mắt trong veo, còn sứa…… sứa ánh mắt. Tô Dương còn chẳng mắt nó mọc ở , khi thật.

 

“Vậy Thủ Tịch của hai đứa ăn ? thấy cá nướng khá ngon đấy. Thủ Tịch, Thủ Tịch……”

 

Lần giở trò lưu manh dùng chiêu tục để gọi nữa, hai tay khum thành loa. Vừa đầu “hô” một tiếng! Ghê thật, tự nhiên tới mà chẳng lên tiếng.

 

Thủ Tịch xuất hiện chiếc ghế trống bên cạnh. Tô Dương đặt đĩa mặt ông, tiếp tục gắp cá nướng : “Ông ăn cay ?”

 

Thủ Tịch lắc đầu.

 

Phần của ông, Tô Dương rắc ớt, sang phần thì rắc thật nhiều.

 

Trước cô và Thủ Tịch cũng từng ở bên một thời gian cả công khai lẫn âm thầm, giờ cạnh gì cũng chẳng thấy ngượng. Tô Dương đẩy đầu cá nhỏ đang sán tới nếm thử, tay còn đặt lên thì cá nhỏ nắm đuôi kéo .

 

Tô Dương Thủ Tịch tay.

 

Thủ Tịch cô.

 

Hai mắt xám xanh và đỏ sẫm mang hai màu khác , một bên giống cá nhỏ tới gần nhưng ngăn , một bên giống sứa lúc nào cũng giam giữ, hoặc đúng hơn là bảo vệ cô.

 

Nói “giống” cũng chính xác, bởi hai tinh thần thể vốn chính là của ông.

 

Tô Dương ăn cá nữa, đổi sang ông mãi.

 

Đối mắt vài giây, Thủ Tịch là dời mắt .

 

Thịt cá chín, lửa cần lớn như nữa. Sau khi cô dập lửa, làn khói sặc ngăn giữa hai . Cô phản xạ ho một tiếng, một dòng nước hắt tới, đống tro lập tức ướt nhẹp thành một cục.

 

Củi cũng ướt hết, chắc chắn dùng nữa. Tô Dương để ý mấy chi tiết nhỏ , uống một ngụm nước mới thăm dò:

 

“Thái độ của ông với hình như kỳ lạ.”

 

Nói thiết thì tinh thần thể đều chủ động, bản ông cũng thường xuyên xuất hiện, động tác chu đáo.

 

Nói thiết thì yêu thích nhiệt tình.

 

Thủ Tịch trả lời thẳng câu . Ánh mắt ông vượt qua cô , Tô Dương cũng im lặng đối diện với đám quả Tình Nhân.

 

Ông hỏi: “Cô thích ăn loại quả ?”

 

Tô Dương gật đầu.

 

Thủ Tịch: “Ban đầu nó tên, chỉ là quả dại. Tên do đặt. Nếu dùng ngôn ngữ ở chỗ chúng thì gọi là quả Người Yêu sẽ thích hợp hơn.”

 

Bởi vì ông yêu thích ăn nó.

 

Nói xong ông dậy: “Ta ở trong hang cách đây một trăm mét. Có chuyện gì thì cứ gọi Sứa Minh Hà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-286-nguoi-yeu-cua-han-thich.html.]

 

Chẳng đó là tinh thần thể ? Nó đang ở ngay cạnh mà, còn gọi gì nữa?

 

Đầu óc Tô Dương nhất thời rối , cô thử gọi: “Minh Hà?”

 

Bước chân Thủ Tịch khựng: “Ừ.”

 

Đợi ông , Tô Dương mới vòng , vỗ đùi: “Tên thật của Thủ Tịch là gì ?”

 

Không cũng là Minh Hà chứ? Cửu Phương Minh Hà? Vậy mỗi cô gọi tinh thần thể chẳng khác gì gọi ông ?

 

Nghĩ một lát, Tô Dương: “Minh Hà, kéo cho đường mạng ?”

 

Thủ Tịch thật sự kéo mạng thì Tô Dương tận mắt thấy, nhưng tới chiều quả thật mạng.

 

Lúc cô mới liên lạc với các thú nhân để báo bình an.

 

Tạ Lợi: “Người hai bên tới đủ, bắt đầu lượt gặp mặt .”

 

Hắn lia máy một vòng cho cô xem khung cảnh. Người đông, chen chúc ồn ào. Tô Dương thấy Ôn Vân Tụ và Vưu Tuyết, bọn họ cạnh hàng ngũ lãnh đạo Tây Lục, góc nghiêng tuấn mỹ.

 

Tô Dương: “Hôm nay Tát Tuyết ?”

 

Tạ Lợi: “Không, Vưu Tuyết công việc ngoại giao.” Hắn mím môi, dừng một lát mới hỏi: “Em nhớ Tát Tuyết ?”

 

Tai mèo cụp xuống.

 

Tô Dương dỗ: “Mọi em đều nhớ mà. Hôm nay em bơi nhanh lắm.”

 

Nghe Lâm Tốc ở bên , Tô Dương giả vờ giận: “Anh gì?”

 

Lâm Tốc khoác vai Tạ Lợi, ghé mặt sát màn hình, trong mắt đầy ý : “Không gì. Cừu ăn cỏ cũng bơi , còn bơi ch.ó nữa ?”

 

Tô Dương: “Anh mới bơi chó! Với bơi ch.ó thì chứ.”

 

Người một câu một câu, những khác chẳng chen . Con rắn bên cạnh rục rịch tay gạt báo đen . May mà Tô Dương còn nhớ chia đều tình cảm, hỏi từng một, vài câu trấn an.

 

Buổi tối, tiếng nước biển vỗ đá ngầm dễ ru ngủ. Tô Dương sấp trong chăn chơi game. Bình thường giờ thú nhân đều nhắc cô nên ngủ, hôm nay ai lải nhải bên tai, cô liền thả lỏng một chút, tự do tung hoành g.i.ế.c khắp nơi.

 

Cá nhỏ và Minh Hà, một đứa , một đứa luôn chăn lụa, quản. Cuối cùng Thủ Tịch bất ngờ xuất hiện, nhắc:

 

“Đã mười hai giờ, hình như cô nên ngủ .”

 

Tô Dương , ngay đây. Thủ Tịch tin, rời .

 

Ông từng hỏi trưởng lão trong tộc về thời gian ngủ của Thuần Dưỡng Sư, đối chiếu thống kê khoa học gửi tới về phía Tô Dương.

 

Đã hứa với ông nhưng cô vẫn hề ý định ngủ, mắt sáng rực đầy tinh thần.

 

Thủ Tịch tới một : “Mười hai giờ ba mươi .”

 

Tô Dương ngẩng đầu: “Ừ ừ ừ!”

 

Thủ Tịch im lặng mở giáo trình.

 

【Nếu chịu ngủ, thể thích hợp dẫn ngoài dạo để tiêu hao thể lực】

 

Thủ Tịch: “Đây là nơi ở thứ hai của , nhiều kho báu. Nếu cô tìm thì là của cô.”

 

Tô Dương lập tức tỉnh táo: “Tìm kho báu ? Thật sự cho ?”

 

Thủ Tịch gật đầu.

 

bây giờ cô ngủ.”

 

Vừa ván cũng đ.á.n.h xong, Tô Dương kéo chăn lên: “ ngủ đây.”

 

Thủ Tịch cô nhắm mắt, ừ một tiếng.

 

Ngày hôm Tô Dương hưng phấn tìm kho báu. Hòn đảo quá lớn, cô một vòng, tiên tìm thấy một hang động.

 

Thấy cô tìm tới đây, Thủ Tịch giơ tay ngăn .

 

Nơi kín đáo hơn chỗ ở cô từng tới đó, ngay cả trưởng lão trong tộc cũng từng . Bên trong vài thứ ông để cô phát hiện.

 

Tay nâng lên, Tô Dương bước một chân trong.

 

 

Loading...