[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 285: Có Thể Chơi Nước, Đừng Chơi Cá
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thủ Tịch im lìm nổi lên mặt nước.
Tô Dương giật , thứ hai mới nhận gương mặt ông.
So với hai trăm năm càng tuấn mỹ tì vết, cũng trưởng thành hơn.
Tóc dài che một phần xương mày, ông nổi nửa mặt nước.
Để trần, thấp thoáng thấy phần đuôi cá nối với eo bụng.
Là cá. Đuôi cá!
Vậy ông còn thể biến thành hình thái sứa ? Nửa giống như mặc váy phồng ?
Chiếc đuôi lớn xòe rộng khẽ quẫy trong nước. Thủ Tịch lên tiếng. Giọng Sơn Lam Tễ trong trẻo thanh thoát, còn giọng cá càng thanh thoát mờ ảo, khi hạ giọng tự mang sức mê hoặc lòng .
Ông một câu: “Cô thể chơi ở đây.”
Tô Dương chỉ mải chuỗi vòng tròn trào từ miệng ông, còn đưa tay chọc.
Thủ Tịch im lặng cô. Vây cá xòe khẽ quẫy, ông chìm xuống biển biến mất, xuất quỷ nhập thần hệt lúc tới.
Tô Dương rõ ông gì, túm con cá nhỏ trơn tuột cho chạy, một tay sờ xuống bụng nó.
Cá nhỏ quẫy đuôi liên tục, Thủ Tịch xuất hiện lưng.
Tô Dương mặt ông, hiểu chột : “Có thể nữa ?”
Thủ Tịch bàn tay cô, lặp : “Cô thể chơi nước.”
Có thể chơi nước, đừng chơi cá.
Lần rõ, Tô Dương tự giác thả cá nhỏ: “Được.”
Con cá còn giãy giụa kêu ư ư bơi , đầu cứ nhét tay cô, sứa quất xoay như chong chóng.
Thủ Tịch đang định chuyện thì Tô Dương thấy sắc mặt ông đổi, đầu cắm xuống nước mất tăm.
Thần bí thế , chẳng hiểu nổi.
Cô thò đầu tìm cũng thấy , tiếp tục sờ bụng cá nhỏ nữa. Cô nghi con cá lớn lên bước kỳ phát tình, còn sứa thì , chủ yếu vì cô từng nghiên cứu, hiểu lắm.
Cứ sờ chỗ đó của thì mạo phạm quá.
Tô Dương hì hục bơi chính nhân quân t.ử nghĩ , nhanh đầu xoa bụng cá nhỏ điên cuồng: “Cứu mạng! Phao của xì !”
Vừa cá nhỏ đẩy một con cá nóc tới cho cô. Tô Dương bóp mấy cái khiến cá nóc phồng lên, định lát nữa dùng nó chà giày. Cá nóc tức giận rơi xuống, gai thủng phao của cô.
Minh Hà nổi giận, đuổi cá nóc báo thù. Hai con mất dạng luôn, phao của Tô Dương cũng nhanh chóng xẹp xuống.
Cá nhỏ đáng tin còn híp mắt, tưởng cô đang chơi, lấy đầu húc cô ngã ngửa.
Nếu nó húc, Tô Dương còn tự giữ thăng bằng. Giờ cô vùng vẫy trong nước, trong đầu chỉ một suy nghĩ: Biết ngay hai tinh thần thể đáng tin mà, thông minh nhất quả nhiên vẫn là chim nhỏ.
Cũng đúng, não cá vốn lớn, sứa thì còn chẳng não.
“Ư ư……” Cá nhỏ rên ư ư, giọng nhận nũng đầy buồn bã. Tô Dương nhớ nó thể suy nghĩ của khác, Thủ Tịch cũng thấy ?
Cô liếc một cái. Thủ Tịch ló đầu vui giận, ông cũng thể cứu cái phao xẹp, bèn đổi cho Tô Dương một cái mới, tiện thể mang rác biển .
Tô Dương sấp phao mới. Sứa Minh Hà , nó bắt cá nóc gian xảo, bèn bắt cho cô một con cá.
“Vậy trưa nay ăn cá .”
Tô Dương đặt con cá tên lên đá ngầm. Khu đá ngầm nước nông hơn một chút, cô tháo phao tự bơi hai vòng vỗ tay: “Nào, giúp luyện tập.”
Cá nhỏ ngượng ngùng ngậm một ngụm nước phun lên cánh tay cô, Minh Hà lấy lệ quét xúc tu miệng qua, tiện thể lướt mặt cô lơ lửng đầu, mãn nguyện.
“…… Như .” Tô Dương nghiêm túc: “Nếu hai đứa nỡ xuống tay thì giúp tìm một dị thể xâm biến , đừng quá mạnh.”
“Cá nhỏ, sẽ thực hiện nguyện vọng của , đúng ?”
Cá nhỏ phun bong bóng, vây xòe.
.
Nguyện vọng của nhỏ đáng yêu, nó đều sẽ thực hiện. Nó thỏa mãn tất cả nguyện vọng của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-285-co-the-choi-nuoc-dung-choi-ca.html.]
Mười phút .
Tô Dương đuổi đến mức bơi chó.
Cô “a a a” vùng vẫy trong nước, thỉnh thoảng còn sặc một ngụm.
Dị thể xâm biến phía đuổi sát buông. Cá nhỏ nhảy khỏi mặt nước tạo bọt tung tóe, vui vẻ rong chơi cùng nhỏ đáng yêu.
Sứa Minh Hà như hồn ma lơ lửng cao. Ưu điểm là che nắng , khuyết điểm là thỉnh thoảng nó sờ cô hai cái, vướng víu.
-
Cảm nhận khi lướt qua má cô truyền ngược về qua tinh thần thể. Đôi mắt đang nhắm của Thủ Tịch mở . Ông nhớ khi hai còn gặp, ông thường xuyên mơ, trong mơ bạn đời rõ mặt đang gọi.
Thời gian là một vòng tuần , gian là bức tường dày. Trong vòng tuần , ông cách bức tường lắng giọng cô.
Cô việc ở cửa hàng thú cưng, thường lẩm bẩm con ch.ó nặng quá ôm nổi, lúc tắm lông quá nhiều, hôm nay tâm trạng ông chủ nên mắng, cãi với nhà nên vui, đủ chuyện.
Ông vượt bức tường gặp cô, nhưng ngay khoảnh khắc xuyên qua, cơ thể vỡ thành nhiều mảnh.
Vận mệnh khiến ông thấy tiếng bạn đời gọi, ngày một mãnh liệt hơn. Thậm chí ông còn thấy ban đêm cô mất ngủ, lăn qua lăn trùm chăn lén , lẩm bẩm nhiều với gối ôm, hỏi vì xui xẻo đến thế, hỏi vì ai yêu .
Có yêu cô.
Thủ Tịch nghĩ, liệu thể đưa cô tới đây ? Cô thích thế giới , liệu thích nơi ?
Lần cũng thất bại. Trưởng lão trong tộc bảo ông lặng lẽ chờ vận mệnh chiếu cố.
Vận mệnh sẽ chiếu cố ông ? Thủ Tịch tin.
Vậy mà vận mệnh thật sự chiếu cố ông. Cô vô tình xuyên qua lỗ sâu, lỗ sâu thể đưa cô tới.
vận mệnh đồng thời đùa một trò nhỏ.
Cơ thể bình thường thể chịu nổi áp lực bên trong. Thủ Tịch thậm chí còn thấy cô, cô c.h.ế.t ngay khoảnh khắc xuất hiện.
Phải để cô bình an tới nơi.
Cơ thể nứt hàng nghìn hàng vạn đường, ông bình tĩnh lau vết m.á.u nơi khóe miệng.
Đây chính là cái giá để cô sống sót.
Càng tới gần cô, càng chạm cô, thương thế càng nghiêm trọng.
Thủ Tịch chỉ cụp mắt những ngón tay nứt khép , đôi mắt dị sắc tựa mặt biển phẳng lặng.
Loáng thoáng thể Đệ Tam Tịch đang cầu nguyện. Hắn :
“Ta ở cùng Thê Chủ. Ta bảo đảm sẽ đủ yên lặng. Nếu ai thực hiện nguyện vọng của , thể đổi bằng bệnh của .”
Từ nhỏ thích nghĩ những chuyện viển vông thế , thời gian thà thả chai trôi dạt còn hơn. Thủ Tịch thèm để ý .
Không bao lâu , Đệ Nhị Tịch cũng thử cầu nguyện.
“Ta thể dạy đứa trẻ, để con bé ở ngoài yên tâm.”
Cách gọi kỳ quái. Thủ Tịch cũng bác bỏ.
Đệ Nhị Tịch và Đệ Tam Tịch nhận hồi đáp, cả hai dậy trong phòng .
Đệ Nhị Tịch giáo trình im lặng lâu. Đệ Tam Tịch sốt ruột vòng quanh, tách khỏi Thê Chủ là lòng hoảng, yên tĩnh , cũng chẳng nổi gì.
Muốn chuyện với Thê Chủ, theo cô, vùi đầu lòng cô, hôn cổ cô.
Đệ Tam Tịch nghĩ đến phát , trốn trong chăn c.ắ.n chăn, hết đến khác cầu nguyện.
Cuối cùng buộc buông thành kiến, tìm Đệ Nhị Tịch bàn bạc.
“Thê Chủ mấy tiếng tin tức. Cô sẽ gọi video mà cũng gọi. Có Thủ Tịch nhốt ?”
Đệ Tam Tịch tới lui đến mức Đệ Nhị Tịch hoa mắt.
Hắn căng thẳng : “Ta ngay Thủ Tịch bình thường mà. Ông nhịn còn lâu hơn , chắc chắn biến thái hơn .”
Đệ Nhị Tịch bằng ánh mắt kinh ngạc, chỉnh tay áo nhẹ giọng: “Hóa cũng là thế nào.”
Đệ Tam Tịch thu biểu cảm, lạnh: “Ngươi hơn bao nhiêu. Ngươi còn chẳng tự hiểu .”