[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 284: Minh Hà

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong văn phòng, chim sẻ nhỏ đang sắp xếp hồ sơ sinh viên.

 

Cô Ma ngoài hành lang chuyện với Đệ Nhị Tịch: “Khoảng thời gian lớp bơi giao cho .”

 

Cô đưa hết giáo trình cho Đệ Nhị Tịch. Theo Cô Ma, cũng chẳng ai thích hợp hơn ông. Chỉ một điểm nhắc:

 

“Tô Dương thông minh, chỉ là thỉnh thoảng vài tật nhỏ, thích lười. Lúc cần thúc thì cứ thúc.”

 

Đệ Nhị Tịch nhận sách: “Con bé chỉ còn nhỏ, trẻ con ham chơi hơn thôi.”

 

Muốn bờ biển chất lượng nước , quá đông , nguy hiểm, dường như hơn đảo.

 

Có thể đưa đứa trẻ tới đảo nghỉ dưỡng. Vừa ông một đảo tên , tuy thời gian du khách nhưng thể mời họ rời , ông sẽ bồi thường tiền mặt.

 

Ngón tay Đệ Nhị Tịch khẽ gõ.

 

Đảo của Thủ Tịch nhiều hơn, cũng riêng tư hơn. Có một nơi mở cửa cho ngoài, nếu thể đưa đứa trẻ tới đó chơi thì hơn. nghĩ chắc Thủ Tịch sẽ đồng ý, Đệ Nhị Tịch tiếc.

 

-

 

Nhận tin của Thủ Tịch, Tô Dương một cảm giác đảo lộn kỳ quái.

 

Cô nhớ tới chuyện Đệ Tam Tịch vô tình lỡ miệng. Một tối nọ, Đệ Tam Tịch thổ lộ với cô rằng tìm nhiều năm, lén mua điện thoại bên ngoài để gửi tin. Ban đầu dùng thế nào, chỉ tay thả “chai trôi dạt”.

 

Lúc thật sự tưởng “chai trôi dạt” điện thoại thể trôi ngoài biển thật, khắp nơi.

 

Nghe xong Tô Dương chịu nổi, đến vỗ đùi, phá sạch bầu khí mập mờ Đệ Tam Tịch dựng lên.

 

Đệ Tam Tịch buồn quá, Tô Dương quyết định tối nay về xem nửa đêm lén mở tủ lạnh.

 

Lần xem cùng Lâm Tốc.

 

Buổi sáng Cửu Phương Túc Giới tìm thấy đồ uống còn hỏi bàn ăn sữa chua , Đệ Tam Tịch nhất quyết hé răng.

 

Lâm Tốc cũng đủ , ngoài mặt cung kính, lưng xem trò của á phụ .

 

Điện thoại rung trong tay, tin nhắn thứ ba của Thủ Tịch theo sát.

 

【Minh Hà và Côn thể dạy cô bơi. Ở đây đảo, ngoài】

 

Vậy chẳng sinh tồn đảo hoang với cá bạn ? Tô Dương hưng phấn, nhưng vẫn khách sáo một câu:

 

【Có phiền quá , cần phiền ông

 

Thủ Tịch: 【Không phiền, giờ tới đón cô】

 

Tô Dương: 【Khoan khoan khoan, chuẩn gì cả】

 

Chim nhỏ còn chẳng gì, nó chờ lấp lánh chuyện xong, đang định giải thích, móng chim nhảy hai bước thì Tô Dương : “Không chơi với , sinh tồn ngoài biển.”

 

Cô nắm chân chim: “Cảm ơn xếp hàng giúp , tiền gửi bao lì xì , nhớ nhận nhé.”

 

Nói xong vội vàng dậy.

 

thu dọn đồ, còn báo cho các thú nhân một tiếng. Như cũng , đỡ để bọn họ ngoài còn lo cho cô.

 

Sau khi gửi thông báo, đúng lúc Kiến Nguyệt tới đón cô về trường. Tô Dương vẫy tay bên , bay về ký túc xá trường, khéo đụng Đệ Nhị Tịch trở về.

 

Ông ôm sách, thấy cô liền bước tới: “Ta bàn với giáo viên của con……”

 

Tô Dương cũng mở miệng, giọng át mất ông: “ tới đảo của Thủ Tịch! Cá nhỏ Minh Hà thể dẫn bơi!”

 

Nụ Đệ Nhị Tịch đông cứng mặt.

 

Thủ Tịch, thú nhân hệ biển cấp SSS mạnh hơn ông.

 

Tô Dương vui vẻ thu dọn hành lý, chạy lên chạy xuống dặn dò: “Thủ Tịch đó là đảo riêng của tinh thần thể ông , tính của Minh Hà cũng .”

 

Khá bá đạo.

 

Tô Dương uyển chuyển: “ sẽ về nhanh, chỉ một tuần thôi. Phiền trông nhà giúp .”

 

Đệ Tam Tịch: “Thê Chủ phiền với khách sáo thế.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-284-minh-ha.html.]

Dấu ấn của ! Hắn còn đ.á.n.h dấu thành công!

 

Đệ Nhị Tịch vẫn im lặng. Tô Dương xách vali gọi điện cho Ôn Vân Tụ: “…… Ừm, cần lo. Thủ Tịch? Chắc Thủ Tịch đảo đó , ông chỉ nhắc Minh Hà và cá nhỏ, tới .”

 

Thấy xoáy nước xuất hiện mặt, Tô Dương vội : “Minh Hà tới đón em , em đây. Tới nơi em chụp ảnh cho .”

 

Đến nhanh thật, cô gửi tin thu dọn xong, tới hai giây xuất hiện.

 

“Một tuần là về.”

 

Trước khi bước , Tô Dương còn cảnh cáo con nhện: “Ngoan ngoãn đấy, ngày nào chị cũng gọi video về giám sát em!”

 

Kiến Nguyệt: “Không quên giao hẹn một tháng chứ?”

 

Kiến Nguyệt lắc đầu, tận mắt cô biến mất trong gian.

 

Căn phòng như trong nháy mắt trống rỗng.

 

Con nhện bò về lưới, Kiến Nguyệt cũng bay khỏi phòng, tới chuồng bồ câu mái. Quạt chạy bằng pin mặt trời vẫn thổi, dừng bên trong nhúc nhích.

 

Tô Dương cũng chắc đảo của Thủ Tịch mạng , thấy nơi vắng vẻ hẻo lánh.

 

thật sự tới nơi, cô kinh ngạc thốt lên: “Oa, quá.”

 

Biển và trời trong xanh nối thành một đường ở phía xa.

 

Sóng vỗ bờ. Tô Dương đá nhỏ cấn lòng bàn chân, đầu một vùng đỏ rực đầy mắt kinh ngạc. Toàn là quả Tình Nhân, đỏ au kéo dài chẳng bao xa.

 

Có dải lụa lướt bên , cô chộp lấy. Xúc tu miệng của Sứa Minh Hà từ lòng bàn tay cô dần hiện , ngược lên , phần ô sứa ở ngay đỉnh đầu cô, chẳng nó tới từ lúc nào.

 

Tô Dương gọi tên nó: “Minh Hà.”

 

Trong hang động, hàng mi Thủ Tịch khẽ rung.

 

Ông từ từ mở đôi mắt dị sắc, xuyên qua cách gian thấy Tô Dương.

 

tại chỗ, kéo sứa, tiếng cá non phía , bong bóng đẩy cánh tay, đầu cũng híp mắt gọi: “Cá nhỏ.”

 

Bọn họ chơi cùng . Tô Dương còn giơ hành lý lên : “ mang đồ bơi , chúng bơi nhé! À , ở đây nhà ? sinh tồn hoang dã tự dựng nhà gỗ ?”

 

Thủ Tịch bình thản bóng cô.

 

Có nhà, cần tự dựng nhà gỗ.

 

Có tinh thần thể ở đó, cũng cần ông ngoài.

 

-

 

Phía Minh Hà kéo, phía cá nhỏ khẽ đẩy lưng, Tô Dương theo tìm ngôi nhà.

 

“Đẹp quá!”

 

Giống một tòa lâu đài trong mơ, ngay cả giường cũng là vỏ sò lớn, cô chỉ từng thấy trong truyện cổ tích.

 

“Cho ? Vậy khách sáo !”

 

vỏ sò quơ tay đạp chân, cá nhỏ híp mắt .

 

Minh Hà phủ xuống. Có lẽ nó sở thích gì đó, cứ thích đặt Tô Dương trong , những xúc tu miệng rối rắm buông quanh như vây cô ở giữa.

 

Tô Dương một vòng trong tòa lâu đài công chúa . Từ chỗ cao xuống, cả đảo riêng chỉ cô là sống. Cô đồ bơi, đeo phao xuống biển.

 

Hôm nay trời yên biển lặng, mặt biển sóng lớn.

 

Mang phao vì cô bất an, sợ hai tinh thần thể đáng tin. Nước ấm, cô nhấp nhô theo sóng, khi vượt qua nỗi sợ nước biển bắt đầu thấy thú vị.

 

Cá nhỏ và Minh Hà đều theo lúc cô bơi. Cá nhỏ nghịch hơn một chút, thỉnh thoảng còn quậy.

 

Tô Dương cọ trúng chỗ nhột, ôm đuôi cá xoa loạn: “Không quậy!”

 

Cá nhỏ “ư ư” kêu xin tha, giọng dần đổi điệu. Lúc Tô Dương mới chú ý hình như nó lớn thêm một chút, sắp trưởng thành ?

 

Thấy vây cá cứ che giấu một chỗ, cô tò mò gẩy thử. Còn kịp đối diện với một đôi mắt dị sắc nổi khỏi mặt nước.

 

 

Loading...