[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 282: Cô Em Gái Này Muốn Làm Gì?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lễ hội âm nhạc kết thúc, thể tưởng tượng thú nhân tối đến giờ nghỉ cũng sẽ chọn về trường tìm cô.
Tô Dương xót bọn họ chạy qua chạy nghỉ ngơi, dứt khoát tìm khách sạn gần đó.
gần đây quá đông, khách sạn kín phòng, cô đành chen chúc ở cùng thú nhân của .
Đệ Tam Tịch cô về cũng theo.
Tô Dương: “Phòng của bọn họ đều chỉ một giường đơn. thể bọn họ ngủ, ông ngủ ở ?”
Đệ Tam Tịch cần nghĩ: “Bảo Cửu Phương Lâm Tốc hoặc Cửu Phương Túc Giới ngoài.” Vậy chẳng phòng .
Nói xong thấy Tô Dương nhíu mày, vui: “Ông đừng lúc nào cũng bắt nạt bọn họ.”
Rồi cô cúp video.
Đệ Tam Tịch há miệng ngậm, giải thích mà thế nào, chỉ đành ôm hận một phòng , thê lương t.h.ả.m thiết.
Ngoài cửa Đệ Nhị Tịch khẽ : “Xem cũng quan trọng như tưởng.”
…… Hai bọn họ đ.á.n.h .
Con nhện trong góc nhúc nhích chân, đổi tư thế.
Mông đau.
-
Phòng sắp cho thú nhân đều lớn, Tô Dương theo phòng tìm tới.
Mệnh Tùng Lam dẫn đường chỉ: “Bọn họ đều ở đây, học viện các cô đều xếp trong cùng một khu.”
Sau khi xuất trình phận, khách sạn đưa thẻ phòng dùng chung. Cô phòng thú nhân nào của cũng .
Tô Dương gõ hai cái mới đẩy cửa. Đi ngửi thử, hình như là mùi của Vưu Tuyết. Mũi cô thính bằng thú nhân, chỉ lờ mờ thấy khá giống.
Phòng sạch, chăn đệm ngăn nắp, cũng giống thói quen thích sạch sẽ của Vưu Tuyết. Gần đây xuất hiện ít, hôm qua lúc Tát Tuyết qua đây mới lộ diện trong chốc lát.
Mệnh Tùng Lam đưa cô tới đây, vịn cửa : “ cũng . Cô tự chơi ở đây, chuyện gì thì gọi cho .”
Tô Dương cô rời ngã thẳng giường.
Mùi hương giường thoang thoảng, nó bao bọc khiến cô thấy an tâm.
Cảm giác chắc chắn sai. Tô Dương lướt điện thoại một lúc, thấy đến giờ liền bảo Kiến Nguyệt tuần tra, ngày mai tới đón cô.
Ở trong mùi của bạn đời đúng là dễ buồn ngủ hơn. Cô ngáp một cái, kéo chăn trùm đầu ngủ.
Ngoài phố, chim nhỏ dùng ánh mắt sắc bén tìm kiếm khắp nơi. Nó trông cậy mắt sẽ tìm kẻ trộm, bèn mở điện thoại nhóm chat.
Đây là nhóm của những kẻ thế lực ngầm ở Tây Lục, nó cũng là một thành viên.
【Đại nhân Chim: Ai trộm điện thoại ở Đế Quốc? Mau nộp lên đây】
Rất nhanh đàn em đáp , còn chủ động dâng đồ.
“Đại nhân, tất cả đều ở đây.”
Chim một đống điện thoại.
Sao nhiều thế. Rốt cuộc cái nào mới là cái cần tìm?
Đến lúc nó cuối cùng tìm , định đem trả để tranh công thì lễ hội âm nhạc gần kết thúc. Sơn Lam Tễ xuống sân khấu uống nước, thấy nó liền ngoắc tay.
Chim nhỏ tình nguyện bay tới.
Sơn Lam Tễ: “Cậu đang gì , đừng để khác chạm .”
Chim hất đầu bỏ .
Sơn Lam Tễ mệt cả ngày, hứng đuổi theo nó. Cuối cùng thể về nghỉ sớm, lúc ngang đội tuần tra còn chào một tiếng.
“Thấy trèo lên sân khấu mà ngăn ?”
Lâm Tốc nhướng mày: “Anh cần chúng bảo vệ chắc?”
Đều từng là bạn cùng lớp, ai mà chẳng thực lực của ai?
Sơn Lam Tễ khó chịu ở cổ họng, nhiều, chỉ gật đầu với những khác. Tuy hai tên nghèo bao giờ mua đồ của , nhưng là thể diện.
Là khách mời đặc biệt, phí lưu trú của Sơn Lam Tễ do Đế Quốc chi trả.
Phòng của bên cạnh lúc nào cũng một cặp yêu ngủ, phát sóng trực tiếp cả đêm. Sơn Lam Tễ gõ tường hỏi họ mua b.a.o c.a.o s.u , mắng một trận xong liền liên hệ khách sạn đổi phòng cho , còn đòi bồi thường tổn thất tinh thần.
Phòng đổi sang nhỏ hơn, nhưng bạn học xung quanh sẽ rời rạng sáng, ồn. Sơn Lam Tễ ở khá hài lòng.
Chủ yếu là tiền bồi thường tổn thất tinh thần tài khoản. Hắn con , khoản chuyển tiền trả về.
Cô em gái hời nhận tiền của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-282-co-em-gai-nay-muon-lam-gi.html.]
Đế giày giẫm lên t.h.ả.m gây tiếng động. Hắn tháo tạo hình, mái tóc dài chuyển màu từ xanh da trời sang trắng rủ cánh tay, tôn làn da trắng lạnh như ngọc, trong veo gần như ánh lên một lớp sáng mỏng. Hắn đẩy cửa đóng , tiện tay khóa trái.
Hắn phòng tắm rửa tay . Trong gương phản chiếu một gương mặt thanh tuyệt, nét mệt mỏi mỏng manh đọng đáy mắt.
Giữa tiếng nước chảy, Sơn Lam Tễ trầm ngâm cúi đầu ngửi. Hắn cứ thấy trong phòng phảng phất một mùi hương lạ, từng làn từng làn khiến cơ thể bứt rứt.
Là cảm giác truyền từ phía tinh thần thể?
Hắn lập tức cắt liên hệ, nhưng mùi hương vẫn còn, còn thấy nhịp thở đều thuộc về .
Không truyền từ phòng bên, bạn học phòng bên vẫn về.
Có ngóng chỗ ở của tự dâng tới cửa?
Lau khô tay, xác nhận camera giám sát hoạt động bình thường, Sơn Lam Tễ gọi lễ tân hạ nhẹ bước chân tới.
Lần nên đòi khách sạn bồi thường bao nhiêu tổn thất tinh thần đây?
Hắn còn đang tính trong lòng thì cuộc gọi nối máy, giọng lễ tân truyền tới:
“Xin chào,”
Sơn Lam Tễ: “Xin chào, trong phòng lạ, phiền xử lý giúp.”
Hắn bật đèn, rèm cửa kéo nửa chừng. Mượn ánh sáng rực rỡ bên ngoài, thấp thoáng thấy một mái tóc đen xõa gối của .
Nghĩ đến chỗ ngủ khác lên, chứng sạch sẽ của Sơn Lam Tễ phát tác, dày cuộn lên gần như nôn. Giọng vẫn như thường: “Là một phụ nữ, cô bằng cách nào.”
Nghiêng đầu kẹp điện thoại, đeo găng dùng một bằng một tay, bóp lấy góc chăn vén lên: “ xác định ……”
Tô Dương lơ mơ thấy tiếng .
Lúc cô ngủ, thú nhân đều yên lặng, hiếm khi như thế nên cô mang chút cáu kỉnh vì đ.á.n.h thức.
Chăn mặt kéo , cô theo bản năng nhíu mày, càng vùi mặt sâu gối.
Trong điện thoại vẫn truyền tới giọng : “Vâng, phòng của ngài là bao nhiêu? Chúng lập tức cho tới xác minh, thành thật xin ……”
Sơn Lam Tễ rõ gương mặt nghiêng của cô, im lặng một lát đắp chăn .
“Không, , nhầm .”
Hắn cúp máy, giường.
Cô sấp ngủ quá bẹt, đường cong nhô chăn gần như chẳng cao hơn gối bao nhiêu.
Sơn Lam Tễ vén chăn một cái.
là cô thật.
Không nhận tiền chuyển khoản của , chạy tới ngủ trong phòng ?
Cô em gái gì đây?
-
Tô Dương đang ngủ nhưng trong đầu vẫn nhớ thú nhân sẽ về lúc rạng sáng. Não nhắc khiến cô tỉnh , thứ đầu tiên thấy là rèm cửa, ánh đèn đường chắn ngoài .
Bọn họ về ?
Tô Dương lau miệng chống dậy. Trong phòng im phăng phắc, chẳng ai.
Nhìn giờ, còn sớm, đáng lẽ nghỉ chứ.
Cô xỏ giày ngoài định xem những khác, bước khỏi cửa gặp ngay Tạ Lợi từ thang máy .
Tô Dương vui mừng: “Cuối cùng cũng về !”
Cái đuôi đang căng của Tạ Lợi theo bản năng dựng lên ve vẩy: “Em về trường ?”
Tô Dương chạy qua ôm bọn họ: “Cho bất ngờ mà! Có vui ?”
Phản ứng của các thú nhân cho cô đáp án. Được vây quanh đưa về phòng, Tô Dương còn chỉ phòng bên cạnh: “Vừa ngủ một giấc trong phòng của Tát Tuyết và Vưu Tuyết.”
Mọi theo hướng cô chỉ.
Tát Tuyết nghiêng đầu.
Dạ Quang thè lưỡi dò mùi.
Cửu Phương Túc Giới: “Phòng đó……”
Lâm Tốc nghiêng chặn , cắt lời: “Ừ, đó là phòng của Vưu Tuyết. Phòng , dột, lát nữa em ở phòng khác.”
Tô Dương lẩm bẩm trời mưa , .
Phòng bên cạnh.
Sơn Lam Tễ chỉ thể trong nhà vệ sinh nghỉ ngơi cuối cùng cũng dậy, tháo găng ném thùng rác. Hắn giường hồi lâu.