[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 279: Chị Muốn Xem Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tới rạng sáng, thú nhân tuần tra mới thời gian nghỉ ngơi. Bọn họ thể chợp mắt 2 tiếng ở khách sạn gần đó để khôi phục tinh thần.

 

Cầm s.ú.n.g về phía khách sạn, Tát Tuyết xem tin nhắn trong nhóm: “Dương Dương chơi với nước . Giỏi quá!”

 

Những khác cũng đều thấy, tháo trang lượt phòng nhỏ tắm rửa. Lâm Tốc đầu hỏi: “Ngủ một lát ?”

 

Tạ Lợi: “Không về trường ?”

 

Lâm Tốc: “Cừu nhỏ bảo chúng cần về tìm cô , cứ nghỉ ngơi cho khỏe. một lát.”

 

Tạ Lợi ừ một tiếng: “Vậy cũng về.” Rồi xoay về phòng .

 

Tắm xong , đèn các phòng khác đều tắt. Không bạn đời bên cạnh nên ngủ , cạnh giường một lúc. Nhớ chuyện gì đó, tìm Lâm Tốc, gõ cửa hai ai đáp.

 

Tạ Lợi đẩy cửa.

 

Quả nhiên, cần về chẳng còn trong phòng.

 

-

 

“Chị, lớn lên thì ?”

 

Zero vẫn đang hỏi.

 

Tô Dương khựng , đầu .

 

Hắn cong môi, lúm đồng tiền nông hiện : “Chị, em cũng thể lớn lên.”

 

Tô Dương đưa tay mò dao: “Chẳng lột xác thì báo chị ?”

 

“Không cần lột xác em cũng thể lớn. Vốn dĩ em là thú nhân trưởng thành. Chị xem ?”

 

Tô Dương tát một cái lên cái đầu đang sán tới, tiếng vang giòn đến mức Zero “ối” một tiếng, ôm trán rưng rưng nước mắt, ánh mắt lập tức trong veo: “Chị.”

 

Tô Dương: “Ngoan một chút, thì chị đ.á.n.h em.”

 

Nghĩ một lát, cô thấy vẫn nên cho một bài học, nếu thằng nhóc ngày nào cũng rục rịch chẳng ý .

 

Cô dựng điện thoại video, bản hình, xách Zero như xách gà con ấn xuống đùi, một tay tốc chiếc váy nhỏ lên.

 

Zero la oai oái, đỏ bừng mặt, sức đạp chân kéo váy xuống: “Chị, chị, chị , em là con gái.”

 

Tô Dương lười hỏi cái vụ 010 lúc là thứ gì, dồn hết sức tát một cái xuống. Cặp m.ô.n.g trắng mềm của Zero lập tức đỏ lên.

 

Hắn “ư” một tiếng, vành mắt cũng đỏ theo.

 

“Chị mặc kệ em là con trai con gái, ngoan thì chị đánh, hiểu ?!”

 

Mấy cái tát giáng xuống, Zero kìm , cô đ.á.n.h thật. Lúc Tô Dương buông , vẫn còn sụt sịt, hàng mi cũng treo nước mắt.

 

Mông đỏ sưng, Tô Dương chẳng hề nương tay, lòng bàn tay cô cũng đ.á.n.h đến đau.

 

Tự thổi lòng bàn tay , Tô Dương thấy cả khoan khoái:

 

“Nếu em gọi chị một tiếng chị, từ nay chị là chị ruột của em. Mệnh lệnh của chị chính là sứ mệnh cả đời em thành.”

 

“Từ hôm nay, chị bảo đông em tây, chị bảo đuổi ch.ó em bắt gà. Em chỉ ngoan ngoãn lời, tuyệt đối phục tùng, lấy chị chuẩn. Hiểu !”

 

Zero gật đầu hiểu .

 

Tô Dương: “To tiếng lên, chị thấy.”

 

Zero nghẹn ngào: “Hiểu .”

 

“Thế mới ngoan.”

 

Tô Dương đ.á.n.h một gậy cho một viên kẹo. Tắt video, cô xoa gáy : “Mông đau đúng , tối nay sấp mà ngủ.”

 

Tiện tay lưu và lưu đoạn phim. Sau Zero lột xác đổi lời, cô sẽ phát tán khắp mạng, khiến mất sạch mặt mũi nhà nhện.

 

Zero nghiêng đầu, áp gương mặt nóng hổi vì lòng bàn tay cô, khẽ cọ : “Em , chị.”

 

Tô Dương vuốt tóc hai cái: “Ngoan lắm, mai cho em ăn hạt cơm. Được , xuống .”

 

Đừng quệt nước mũi lên cô.

 

Tô Dương đẩy con nhện xuống, xoay rửa tay. Zero khập khiễng cửa, đúng lúc đụng Đệ Tam Tịch tỉnh.

 

Đệ Tam Tịch phớt lờ thằng nhóc chướng mắt , sang túm con bướm: “Ngươi! Chính ngươi giở trò khiến ngủ đúng , ý đồ gì!”

 

Kiến Nguyệt: “ trong mơ , học hỏi .”

 

Giọng Đệ Tam Tịch lập tức cao lên: “Hả? Dạy ngươi? Không thể nào!”

 

Tô Dương một lúc cũng hiểu chuyện gì, nhưng khuya, cô bắt đầu buồn ngủ.

 

“Đừng cãi nữa, ngủ.”

 

Hai đồng loạt im bặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-279-chi-muon-xem-khong.html.]

 

Tô Dương chăn. Đáng tiếc thể ngủ một mạch đến sáng, bởi tới rạng sáng, thú nhân của cô nối trở về.

 

Tô Dương một cơ thể ấm nóng ôm lòng, cảm nhận Đệ Tam Tịch lưng động đậy, cũng tỉnh.

 

Làn da mát lạnh của Đệ Tam Tịch cô ủ đến ấm. Tô Dương cưỡi đủ thì lưng ngủ, bỗng hôn lên môi một cái. Cô mơ màng mở mắt, thấy mặt Lâm Tốc.

 

Cô còn tưởng mơ, lúng búng hỏi:

 

“Sao về?”

 

Lâm Tốc hạ giọng: “Ở đó cũng ngủ , về em một cái.”

 

Giọng trầm từ tính, ép thấp bên tai khiến da tê rần.

 

Tô Dương mơ màng cọ sang bên đó.

 

Lâm Tốc đón lấy thể cô, liếc ở đầu giường ghé tai : “Hôm nay Tạ Lợi còn hỏi , cùng á phụ hầu chung một vợ cảm giác thế nào. Em xem con mèo cố ý chọc ?”

 

Tô Dương nửa nhắm nửa mở mắt: “Vậy cảm thấy thế nào?”

 

Lâm Tốc: “Dù chẳng thấy sướng gì.”

 

Hắn hôn khóe môi cô, mạnh, như oán trách:

 

“Còn con báo tuyết của em nữa, em chiều đến hư . Bị trừ học phần cũng chẳng sợ, công khai lười việc, còn che giúp . Nếu trừ học phần, em xót.”

 

“Xót xót , chẳng xót một chút.”

 

Lâm Tốc đùa véo má cô. Thấy hai má cô ửng hồng vì ngủ, trông dễ thương nên nỡ dùng sức.

 

Tô Dương chẳng đau chẳng ngứa, hồi lâu.

 

Lâm Tốc tránh ánh mắt cô, từ tư thế nửa xổm dậy: “Em ngủ , đây.”

 

Không ngờ Tô Dương bỗng dang tay về phía : “Vậy đây, em xót .”

 

Cô tự tiện ấn đầu lòng .

 

Bất ngờ vùi nơi mềm mại thơm ấm, chóp mũi Lâm Tốc chìm trong hương thơm, cổ họng bất giác rừ khẽ một tiếng, khiến Tô Dương bật .

 

Tay cô xoa loạn đầu , tóc rối tung: “Tai , đưa tai cho em sờ.”

 

Sờ tai báo đen, cô thể cảm nhận thở xuyên qua lớp vải mỏng phả lên ngực. Tô Dương ôm đầu lắc hai cái: “Ngoan thật, em cũng dỗ . Bé ngoan, bé ngoan.”

 

Đuôi báo đen dựng lên ve vẩy. Lâm Tốc im lặng một lát, tay luồn trong chăn bóp một cái lên phần thịt mềm ở m.ô.n.g cô, ngẩng mặt áp gần Tô Dương, chạm chóp mũi cô: “Gọi ai là bé, em mới là bé.”

 

Giọng dần nhỏ , tan những nụ hôn quấn quýt.

 

Tô Dương quen với những vuốt ve của bạn đời, cơ thể mềm nhũn, tay theo bản năng cũng luồn áo , sờ dấu ấn để .

 

Cho đến khi phía vang lên một tiếng hít sâu khoa trương.

 

Lúc cô mới nhớ lưng còn một .

 

Lại còn là cục diện cha con.

 

Lâm Tốc cuối cùng cũng ngẩng đầu.

 

Đối diện ánh mắt u ám của Đệ Tam Tịch, l.i.ế.m vệt ướt nơi khóe môi, chào: “Á phụ.”

 

Đệ Tam Tịch siết chặt chăn, vì Tô Dương còn ở đây nên cố nặn nụ : “Không giờ nghỉ về ?”

 

Lâm Tốc: “Giờ đây.”

 

Hắn nhét Tô Dương chăn, đắp kín cho cô, tiện dặn một câu: “Á phụ, ông lạnh, đừng để cô cứ áp ông ngủ, đến kỳ sẽ đau bụng.”

 

Đệ Tam Tịch tức đến bốc khói, bật lạnh liên tục: “Cần ngươi dạy ?!!”

 

Mắt thấy roi sắp quất tới, Lâm Tốc nhảy qua cửa sổ ngoài.

 

Tô Dương tiếc nuối thu tay, chép miệng: “Tính ông nóng .”

 

Rồi tự nhắm mắt ngủ tiếp.

 

“Thê Chủ~!”

 

Đệ Tam Tịch còn gọi xong, ngoài cửa thò một cái đầu vui vẻ: “Dương Dương?”

 

Tát Tuyết cũng về.

 

Rạng sáng ngủ, ai cũng chạy về tìm bạn đời.

 

Lâm Tốc nhảy từ tầng hai , giữa đường đụng thẳng Tạ Lợi.

 

Tạ Lợi: “Không về cơ mà?”

 

Lâm Tốc: “Anh cũng ?”

 

 

Loading...