[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 273: Tôi Sợ Họ Đánh Nhau Vạ Lây Tới Chị

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:51:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng tắm, cô nam quả nữ áo quần chỉnh, một lòng .

 

Đệ Nhị Tịch còn ép phát tiếng thở.

 

Tô Dương trăm miệng cãi nổi.

 

Cô thật sự chẳng gì. Không hải mã.

 

Đệ Tam Tịch nghĩ .

 

Hắn nghiến răng: “Thê Chủ, cô ngoài , lời với tên tiện nhân .”

 

Đệ Nhị Tịch cũng từ từ buông tay, nhưng mặt Đệ Tam Tịch mật chỉnh quần áo cho Tô Dương.

 

Tinh thần thể trả , cũng lấy.

 

“Đứa trẻ ngoan, con cầm chơi.”

 

Tô Dương hai mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng, thử khuyên: “Bọn trong sạch.”

 

Đệ Nhị Tịch dùng một ngón nghịch bọt nước, nhẹ: “ .”

 

Đệ Tam Tịch nhịn. Không nổi nóng Thê Chủ, phá hình tượng mỹ trong lòng cô:

 

đương nhiên tin Thê Chủ. Dù ngọc quý như , Thê Chủ còn để mắt sắt đồng vụn. Có vài đừng tự đa tình, đệm miễn cưỡng mới đạt.”

 

Nói che môi : “À, quên, đệm, Thê Chủ cũng cần.”

 

Đệ Nhị Tịch lúc mới từ từ ngước mắt, mặt . Khuyên xanh lạnh lẽo lay. Hắn quét túi lớn túi nhỏ tay Đệ Tam Tịch, cũng nhẹ giọng trả:

 

“Chỉ thể dựa tà môn ngoại đạo hầu hạ, xem điều kiện bản cũng chẳng …… Xin , quên yếu bệnh, thể lực .”

 

Bị công kích , Đệ Tam Tịch lớn tiếng: “Thể lực lắm! Mấy ngày mấy đêm cũng mệt. Thê Chủ cô !”

 

Hai cùng qua.

 

Tô Dương: Chuyện thể lớn ?

 

Còn nữa, mấy ngày mấy đêm thì bọ cạp tinh, là thận tinh .

 

Tô Dương cứng họng, tay vặn hải mã.

 

Đệ Nhị Tịch lộ cảm xúc sắc nhọn thu . Cơ thể mềm, đỡ bồn, má đỏ.

 

Nhìn Đệ Tam Tịch cũng buồn nôn sinh lý, nôn khan, thả tinh thần thể : “Thê Chủ, cô chơi .”

 

Bọ cạp cấn tay, vui bằng hải mã. Tô Dương vẫn im lặng nhận, nhận sợ Đệ Tam Tịch .

 

Mỗi tay một tinh thần thể. Hai con giống chủ nhân, chuẩn chiến đấu tay Tô Dương, căng cứng.

 

Tô Dương chỉ thể lấy cơ thể ngăn chúng xa, xoa bụng con , xoa đầu con .

 

Đệ Nhị Tịch ôm bụng, khóe mắt ngấn nước.

 

Đệ Tam Tịch hừ hừ hai tiếng.

 

Không khí giương cung bạt kiếm gián đoạn một lúc. Hai mùi phát tình bùng từ cơ thể, va , ai nhường.

 

Đây là Thê Chủ của !

 

thuộc riêng .

 

Khí trường vô hình nhất định đẩy đối phương. Thú nhân khi cầu ngẫu tính công kích mạnh nhất.

 

Đệ Tam Tịch lạnh trong lòng, ngoài miệng nũng với Tô Dương: “Thê Chủ, cô ngoài mà.”

 

Đệ Nhị Tịch cũng : “ chút chuyện cần giải quyết.”

 

Tô Dương mỗi tay một tinh thần thể, nhanh nhẹn dậy chuồn.

 

Zero luôn lén ngoài cửa chạy tới kéo cô: “Chị, chúng .”

 

Hắn còn chu đáo đóng cửa, ánh mắt Tô Dương, rụt rè : “ sợ họ đ.á.n.h vạ lây tới chị.”

 

Cho nên nhốt cả hai ở trong?

 

Tô Dương hỏi: “Bây giờ vẫn là nhân cách hiền ?”

 

“Đương nhiên chị.” Zero lộ nụ hoa trắng nhỏ mềm mại, lúm đồng tiền ngọt.

 

Trong phòng tắm vang lên những tiếng loảng xoảng. Tô Dương đau lòng, bám cửa : “Đừng đập đồ nhà , hỏng mua mới.”

 

Bên trong lập tức im bặt.

 

Đệ Tam Tịch hạ chiếc tủ đang giơ lên xuống, giận dữ Đệ Nhị Tịch thong thả bước khỏi bồn.

 

Hắn đó ngâm hết trong nước, lớp sa trắng mỏng ướt dán , vẽ rõ n.g.ự.c bụng mỹ, còn hút mắt hơn cởi hết.

 

Đệ Tam Tịch chằm chằm, chỉ chọc nát hết.

 

Bộ n.g.ự.c c.h.ế.t tiệt! Sao !

 

Đệ Nhị Tịch cũng mặt trầm như nước dấu răng lộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-273-toi-so-ho-danh-nhau-va-lay-toi-chi.html.]

 

Nợ hạ độc trong nước ngất vẫn tính.

 

Phòng tắm nhỏ thi triển , hai đồng thời rời qua cửa sổ.

 

“Chị, họ ngoài .”

 

Zero xong báo cáo.

 

Ra ngoài đ.á.n.h đ.á.n.h , hơn đ.á.n.h trong nhà.

 

Trường nơi chuyên đ.á.n.h , chắc họ đó.

 

Tinh thần thể còn trong tay cô. Cách một lúc chơi một chút, hai cũng lớn .

 

Bên Đệ Tam Tịch giơ đuôi bọ cạp, chuẩn cho Đệ Nhị Tịch một cái.

 

Một bàn tay sờ từ đầu tới chân. Hắn c.ắ.n môi nhịn tiếng, giơ tay.

 

Một ngón tay nâng càng tinh thần thể. Hắn Thê Chủ lẩm bẩm: “Giống cua…… ăn cua.”

 

Trận đ.á.n.h cà lăm. Sau đó Tô Dương phân tâm việc khác, họ mới thời gian thật sự báo thù.

 

Đệ Tam Tịch lén thở phào, thấy Đệ Nhị Tịch cũng , trở mặt: “Thê Chủ sờ là vinh hạnh của !”

 

Đệ Nhị Tịch vẩy thẳng nước mặt .

 

Đệ Tam Tịch im né, thực tế âm thầm ném độc nước của . Đệ Nhị Tịch dùng là trúng độc.

 

Cuối cùng hai bên đều tổn thương, chẳng ai chiếm lợi, cùng ngã.

 

Đệ Tam Tịch động , miệng tha, còn độc miệng mấy câu.

 

Tô Dương tạm ngoài về phòng ngủ, cầm tinh thần thể lên.

 

Lời tới miệng biến thành tiếng rên. Đệ Tam Tịch thở dữ:

 

“Thê, Thê Chủ……”

 

Đệ Nhị Tịch thải độc, một tay chống dậy, cánh tay đột nhiên mất sức, vuốt liên tục run giọng, cũng rên thấp.

 

Đệ Tam Tịch trợn: “Tên tiện nhân nhà , a, Thê Chủ.” Không sờ, chỗ đó.

 

Trán Đệ Nhị Tịch đầy mồ hôi nhỏ: “Quản miệng , ừm.”

 

“Thê Chủ, Thê Chủ,” thể đồng thời chơi họ hai .

 

Môi đỏ Đệ Tam Tịch hé, ý thức dần mờ, dư quang thấy hải mã cũng , cam lòng nhưng đầu khoái cảm như thủy triều đánh.

 

Hắn thè lưỡi c.ắ.n một đoạn nhỏ, mắt mê mờ.

 

Bây giờ đến câu chỉnh cũng nổi.

 

Tô Dương chơi con con . Nghỉ trưa qua họ vẫn về. Tinh thần thể liệt bàn bất động, cô đặt mỗi bên một con, còn phủ khăn giấy.

 

“Nằm , học.”

 

“Chị, đưa chị.”

 

Zero xung phong, mặc váy hoa nhỏ tới nắm tay trống của cô.

 

Ngón tay nhỏ mềm nhét lòng bàn tay. Zero ngẩng đầu ngọt, lông mi chớp, giống búp bê.

 

Tiểu biến thái như cũng khá đáng yêu.

 

Tô Dương nâng gương mặt hồng hào của lên xoa nắn. Zero nghiêng ngả, tóc mềm vò rối.

 

Hắn cũng chạy, ngoan ngoãn. Tô Dương buông thì tự vuốt tóc.

 

Ra cửa tiếng cấp cứu, nhiều di chuyển tới khu ký túc khác. Tô Dương hiểu.

 

Nhìn còn thời gian, theo xem náo nhiệt.

 

Mới là Thuần Dưỡng Sư năm hai nhai thú nhân của cô .

 

Tô Dương: “C, cái gì?”

 

Kiến Nguyệt bay xuống. Vừa ồn đ.á.n.h thức, bay phía tạo một vùng .

 

Thấy Tô Dương cứ kiễng chân, qua về :

 

“Tinh thần thể của Thuần Dưỡng Sư là bọ ngựa, thói quen ăn con đực hoặc trong giao phối. Trưa giao phối xong, Thuần Dưỡng Sư trong mơ quên kiềm bản năng.”

 

Tô Dương thấy vô lý: “Không, ăn kiểu gì, nhai cũng nhai nổi.”

 

Kiến Nguyệt , còn bay cửa sổ xem cấp cứu. Người tại hiện trường đều lùi, nhường đường.

 

Hắn về : “Vừa thú nhân đó là nhện, cũng tập tính tương tự, vui Thuần Dưỡng Sư ăn, chủ động biến về nguyên hình đặt chân cạnh miệng Thuần Dưỡng Sư.”

 

“Thuần Dưỡng Sư c.ắ.n một cái thấy đúng thì tỉnh, mở mắt thấy m.á.u nên ngất. Cô sợ máu.”

 

…… Hả???

 

 

Loading...