Trong nhà yên tĩnh. Con bọ cạp tinh điên nhưng của cô chạy , cả nhện cũng dẫn .
Đệ Tam Tịch . Tô Dương bảo trông thì thật sự trông nhện. Hai trong ngũ độc ở chung đ.á.n.h , nhờ Zero hiện là nhân cách hiền.
Nhà ăn mang cơm tới tận cửa. Lúc ăn Tô Dương cứ lắc đầu xoa tai. Đệ Nhị Tịch trầm ngâm hỏi: “Nước tai khó chịu ?”
Tô Dương “ừ”, tai ong ong.
Cô nghiêng đầu dậy nhảy lò cò hai cái, vô dụng.
Đệ Nhị Tịch bước tới giữ vai: “Nào, để xử lý.”
Đầu ngón nhẹ ấn nắp tai, từ từ ấn thả, lặp vài , nghiêng đầu cô để tai nước hướng xuống, tay khẽ vỗ gáy, lực nhẹ nhưng đều.
“Nhịn chút, thể ngứa.” Hắn hạ giọng nhắc, mùi thơm dễ chịu.
Tô Dương ngoan ngoãn đáp, chỉ thấy tai rung nhẹ, quả nhiên ngứa.
Cô rụt cổ, bóp tinh thần thể chuyển chú ý. Bụng mềm phồng, chọc là nảy . Tô Dương kéo miệng dài với đuôi nó.
Hơi thở Đệ Nhị Tịch nặng hơn. Hải mã thì phẳng mặc sờ mặc chơi. Thái độ dung túng khiến Tô Dương vô thức quá tay.
“Chờ một chút……” Giọng Đệ Nhị Tịch nghẹn, đuôi giọng run, cầu: “Đợi á phụ xử lý xong, con chơi tiếp, ?”
Đầu ngón Tô Dương rục rịch bên mép túi ấp của hải mã, tạm rút.
Trong tai vang “ào” một tiếng nhẹ. Cảm giác bí lập tức biến mất, tiếng ong cũng hết. Mắt cô sáng: “Được , bí nữa!”
Đệ Nhị Tịch rút tay, đầu ngón còn ấm bên tai cô. Yết hầu nhẹ lăn, môi cong: “Ừ, tai bên cũng ?”
Hắn cẩn thận xử lý sạch cho đứa trẻ, nghĩ tới buổi huấn luyện hôm nay. Thú nhân cạn cô quá nhiều, thiếu thú nhân nước. Nếu , hôm nay sẽ khó chịu thế.
Thú nhân biển cấp thấp xứng, chỉ SSS mới .
Còn chăm sóc cô, hiểu sở thích, thói quen sinh hoạt.
Đệ Nhị Tịch . Dải lụa tháo khỏi mắt buộc ở cổ, dù ngắn hơn miếng che yết hầu , nhưng siết da, như đứa trẻ nghịch ngợm từng chút trói cổ .
Cổ Đệ Nhị Tịch khô, giọng càng mềm:
“Trưa ngủ á phụ ?”
Đây là lời hổ sói gì .
Tô Dương kích động, ngón tay siêu vô tình chui túi ấp tinh thần thể.
Túi ấp nhỏ ngón trỏ cô đột ngột căng mở. Đệ Nhị Tịch phản ứng mạnh, cúi , tay đặt bụng , tiếng ngân ngay bên tai cô.
Cô cũng nổi da gà.
Trả hải mã cho : “Không, , x.úc p.hạ.m trong sạch của .”
Đệ Nhị Tịch đôi mắt vô tội của cô. Rất lâu xuống, nắm ngón tay Tô Dương, dẫn cô thò sâu hơn trong túi ấp.
Bàn tay phủ tay cô ướt mồ hôi run giật. Theo đầu ngón sâu, gần như co giật. Tinh thần thể biển trong tay cô như thiếu nước.
Chỉ ngón tay đủ. Túi ấp khép mở, cố bọc chặt ngón cô, hút mùi đó.
Chỉ ngón tay đủ. Hắn treo lơ lửng đột nhiên dừng.
Đệ Nhị Tịch thấy như mất tiếng một lúc, hồi lâu mới : “Á phụ cần con, xin con, đứa trẻ ngoan……”
Giọng lẽ mờ, cô rõ. Đệ Nhị Tịch lặp , :
“Tên của là……”
-
“Có những thứ , Đệ Nhị Tịch còn lấy gì thắng ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-272-hom-nay-han-nhat-dinh-phai-doc-chet-ten-tien-nhan-nay.html.]
Lúc ngoài trường.
Đệ Tam Tịch đang dạo cửa hàng mới, lựa chọn đủ thứ. Dáng luôn khiến chim nhỏ trông tiệm thấy vô cùng quen mắt.
“Cái , cái , gói hết cho .”
Đệ Tam Tịch mua sắm điên cuồng, gần như đóng gói cả tiệm mang .
Hắn canh thời gian Thê Chủ ngủ trưa, vui vẻ trở về ngủ cùng cô. Trên đường kẹt xe nghiêm trọng, im.
“Chuyện gì.”
Đệ Tam Tịch khó chịu : “Bên ngoài gì?”
Zero kéo cùng, biến thành xách túi, .
Tài xế đặt tay lên vô lăng, radio đúng đưa tin giao thông: “Phía lưu lượng xe lớn, tuyến đường tắc, đội tuần tra đang điều tiết.”
Tài xế chen lời: “Nhạc hội ? Rất nhiều ngôi tới, fan đón. Này, bảng quảng cáo là nổi tiếng nhất.”
Ngôi gì mà phô trương thế. Đệ Tam Tịch liếc, khinh thường: “Đẹp còn bằng . Người Đế Quốc thẩm mỹ thật kém.”
Tài xế Đế Quốc nhịn, trong gương.
Cả đen sì, giống phần t.ử phạm pháp, mặt lời .
Tài xế: “Cậu Đế Quốc ? Dắt trẻ mua sắm?”
Đệ Tam Tịch đầu Zero một lúc, giận dữ.
“Ai đứa con trai trai gái gái như !”
Hắn ôm bụng tức vội vàng chạy về trường, lúc đó Tô Dương ngủ trưa tỉnh.
Dưới lời cầu khẩn chân thành của Đệ Nhị Tịch, cô đại phát thiện tâm túi ấp ngủ, tay còn ôm tinh thần thể hải mã gối.
Mỗi ở túi ấp đều xoa dịu tinh thần. Tô Dương ngủ ngon, tỉnh lười động, cứ trốn bên trong bóp hải mã kêu ken két.
Ngực Đệ Nhị Tịch bên phập phồng càng mạnh. Trước mắt chợt sáng, chiếc túi bọc cô biến mất, đệm hải mã đổi thành cơ thể nam giới.
Cánh tay ôm eo cô. Nước ấm trong bồn tự tách tránh cơ thể, để Tô Dương rơi thẳng xuống.
Tô Dương chỉ ngẩn một chút tiếp tục chơi hải mã, móc đuôi ngón, xoay tay biến nó thành chong chóng.
Mắt hạt đậu hải mã nhanh thành vòng nhang muỗi.
Đệ Nhị Tịch choáng: “Đứa trẻ ngoan, đừng chơi thế.”
Hắn đỡ vai cô , tiếng mở cửa lầu, mắt rũ: “Á phụ dạy con điều khiển nước.”
Cơ n.g.ự.c phía áp lưng Tô Dương, ôm đứa trẻ trong lòng, lấy hình phủ cô, nắm tay.
“Đây là sức mạnh của á phụ.”
Nước trong bồn khuấy tách, cuối cùng tụ thành dòng, theo điều khiển dịu dàng quấn chân Tô Dương.
Dòng nước men bắp chân như sinh mệnh, khiến Tô Dương thấy khác lạ, trơ mắt nó lên.
Nơi qua để vệt ướt, xoay ở thịt mềm gối. Tô Dương rụt chân về.
Trong lúc chen ép, “ba nhỏ nhỏ” cũng tỉnh dậy.
Cửa lúc Đệ Tam Tịch đ.â.m bật mở.
Hắn men tiếng tới, thấy cảnh đó, mặt sa méo dữ.
Hay cho Đệ Nhị Tịch, thừa lúc ở nhà câu dẫn Thê Chủ!
Hôm nay nhất định độc c.h.ế.t tên tiện nhân !